Tải bản đầy đủ (.doc) (9 trang)

Tài liệu Nội hàm tu luyện trong hội họa truyền thống Tây phương (phần 4) pdf

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (910.86 KB, 9 trang )

Nội hàm tu luyện trong hội họa
truyền thống Tây phương (Phần
4)
—Luận văn tuyển đăng trong “Hội nghiên cứu thảo luận
văn hóa và khoa học tương lai” tại Đài Loan
Tác giả: Chu Di Tú
[Chanhkien.org] (Tiếp theo Phần 1, Phần 2, Phần 3)
4. Hiển hiện đồng thời tại các tầng thứ khác nhau—Quan hệ
nhân quả giữa thiên thượng, nhân gian và địa ngục:
Bất cứ sinh mệnh nào trên thế gian đều có ngày kết thúc. Tuy
nhiên, khi sinh mệnh kết thúc thì sẽ đi về đâu? Người phương
Đông tin vào luân hồi; tôn giáo Tây phương tuy không nhấn
mạnh vào luân hồi, nhưng tin rằng linh hồn bất tử, sinh mệnh
cuối cùng sẽ được thẩm phán công bằng và quyết định phải đi
về đâu. Người thiện tuân theo ý chỉ của Thần có thể được tuyển
chọn lên Thiên quốc, còn kẻ hành ác sẽ phải xuống địa ngục
chịu đày đọa.
Hình 14: "Phán xét cuối cùng" (Last Judgement) của họa sĩ
Michelangelo.
* Bức bích họa “Phán xét cuối cùng” (Last Judgement) của họa
sĩ Michelangelo (1534-1541) (Hình 14) nói với chúng ta những
chân lý sau:
(1) Thiện ác tất báo—thưởng Thiện phạt ác.
(2) Không sinh mệnh nào có thể thoát khỏi thẩm phán của chân
lý vũ trụ.
(3) Thông qua chịu khổ ở địa ngục có thể tẩy sạch tội nghiệp,
tương lai lại có cơ hội hồi thăng.
Hình 15: "Chúa thăng thiên" (Ascension of Christ) của họa sĩ
Albrecht Altdorfer.
* Bức tranh “Chúa thăng thiên” (Ascension of Christ) của họa
sĩ Albrecht Altdorfer (1927) (Hình 15): Chúa Jesus tiên tri Ngài


sẽ phục sinh ba ngày sau khi chịu nạn. Ba ngày sau, quả nhiên
trời đất chấn động, bia mộ mở ra, di thể mất tích. Vệ binh giữ
mộ kinh hãi không thôi. “Sự phục sinh” của Chúa Jesus không
chỉ là phục sinh của nhục thể tại nhân gian, mà còn tượng trưng
cho sự phục sinh chân chính của sinh mệnh—”vĩnh sinh”.
Hình 16: Bích họa "Thánh mẫu thăng thiên" (Assumption of the
Virgin Mary) trên trần nhà thờ.
* Bức bích họa “Thánh mẫu thăng thiên” (Assumption of the
Virgin Mary) (1525) (Hình 16) trên trần nhà thờ mô tả cảnh
tượng tưng bừng trên Thiên giới khi Đức mẹ Maria thăng thiên.
Hình 17: "Thánh đồ thăng thiên".
* Bức họa “Thánh đồ thăng thiên” (tác giả khuyết danh) (Hình
17): Thánh đồ tay cầm thập tự giá viên mãn thăng thiên, các
sinh mệnh thượng giới nhộn nhịp chúc mừng, tiên nhạc du
dương, kẻ phàm kinh hoàng rúng động.
5. Đề tài khuyên nhủ đạo đức:
Hình 18: "Cỗ xe chở cỏ khô" (Haywain) của họa sĩ Hieronymus
Bosch (bức giữa).
* Tác phẩm bộ ba “Cỗ xe chở cỏ khô” (Haywain) của họa sĩ
Hieronymus Bosch (1485-90) (Hình 18): Cỏ khô ẩn dụ danh lợi
và dục vọng trên thế gian là tạm thời ngắn ngủi, dễ dàng bị mục
rữa mà trở thành vô giá trị; tuy nhiên người ta không từ một thủ
đoạn nào để mù quáng truy cầu nó… Truy cầu vật dục của con
người chính đang bị ma quỷ lợi dụng, từ đó dẫn con người đi
theo hướng tội ác.
Hình 19: "Khu vườn hưởng lạc trần tục" (The Garden of
Earthly Delights) của Hieronymus Bosch (bộ ba).
* Tác phẩm bộ ba “Khu vườn hưởng lạc trần tục” (The Garden
of Earthly Delights) của Hieronymus Bosch (1504) (Hình 19)
miêu tả tội tổ tông của nhân loại và quá trình buông thả sa ngã

của con người.
Hình 20: "Ngủ quên lý tính sinh ma quỷ" (The Sleep of Reason
Produces Monsters) của họa sĩ Francisco de Goya.
* Bức tranh “Ngủ quên lý tính sinh ma quỷ” (The Sleep of
Reason Produces Monsters) của họa sĩ Francisco de Goya
(1798) (Hình 20): Khi con người mất đi lý trí, hoặc buông lỏng
chủ ý thức, thì ma quỷ sẽ nhân cơ hội xâm nhập và can nhiễu
chính niệm của con người.
Lời kết:
Cho dù tại Đông hay Tây phương, thì văn hóa tu luyện vẫn luôn
chiếm một vị trí trọng yếu trong văn minh nhân loại, đồng thời
ảnh hưởng sâu sắc tới quan niệm đạo đức và phương thức sinh
hoạt của con người trong mấy ngàn năm qua. Con người đến
đây vì điều gì, tương lai sẽ đi về đâu? Có lẽ chỉ tu luyện mới có
thể đưa ra đáp án chính xác nhất. Từ hội họa truyền thống Tây
phương, chúng ta có thể thấy được trí tuệ và triết lý của văn
minh Tây phương, trên thực tế cũng là tuân theo giáo huấn của
Thần. Chỉ là ngày nay, “khoa học thực chứng” nhỏ hẹp thường
tùy tiện phủ định “tôn giáo” và “tu luyện”, thực tế là phủ định
bộ phận quý giá nhất, tinh hoa nhất của văn minh nhân loại.
Luận văn này hy vọng có thể phá vỡ thành kiến và quan niệm
của con người hiện đại, đồng thời tổng hợp kinh nghiệm văn
hóa của Đông và Tây phương, cũng như giữa cái “mê” của
khoa học thực chứng này mà tìm ra con đường chân chính trong
phát triển văn minh của nhân loại tương lai.

×