Tải bản đầy đủ (.doc) (3 trang)

cảm nghĩ về Bố – bài mẫu 11

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (53.65 KB, 3 trang )

cảm nghĩ về Bố – bài mẫu 11
Chiều nay cơn mưa rào chợt đến, thì thào rót vào tai những điệu buồn
thôn dã, khiến lòng tôi nhớ về người cha nơi quê nghèo, đã một thời
cùng tôi rong ruổi trên những bước đường xa lặng lẽ, mênh mông.
Dòng sông, bao giờ cũng âm thầm cuộn chảy và mạch đời vẫn sống
mãi giữa tháng năm, những gì đã qua đi thì không bao giờ trở lại và
nét chữ cũng phai mờ theo dấu vết thời gian. Nhưng đối với tôi, những
kỷ niệm đó, nó hầu như sống mãi, cứ ngỡ như mới hôm qua. Những
hình bóng thân thương, những kỷ niệm vui buồn bên cha, luôn hiện
hữu mãi trong lòng tôi.
Cha! Là duy nhất, là tất cả. Vâng, cha là tất cả. Hầu như mọi người
trong chúng ta, khi nói về công ơn dưỡng dục, phần lớn thường nghĩ
về mẹ. Có mấy ai nhớ rằng, trong từng nhịp thở của ta là có cả một
vùng trời bao la mà cha dành tặng. Tuy âm thầm lặng lẽ, nhưng chan
chứa vạn tình thương. Càng nghĩ đến cha, tôi thấy mình dâng lên niềm
thổn thức. Bóng chiều chóng qua, màn đêm buông xuống, đất trời
đang tràn ngập dưới ánh trăng vàng lung linh,lặng lẽ. Giờ này, có lẽ
cha vẫn còn thức!… Cha ơi!
Nói đến cha, hình bóng thân thương ngày nào trong tôi bỗng sống lại,
tôi bâng khuâng nghĩ về ngày ấy. Vâng, có lẽ đó là những chuỗi ngày
đối với tôi vừa là êm đềm, vừa là phong ba bão táp.
Ngày đó, gia đình tôi nghèo khổ lắm, tôi phải xa mẹ trong hạn cuộc
biệt ly của thế thái nhân tình, như bèo hợp để mà tan. Đêm đến, trong
ngôi nhà nhỏ, chỉ hai bóng hình cha và con in trên tường vách. Càng
nghĩ, càng thấy thương cha, thương nhiều lắm. Đối với tôi lúc này mà
nói, thì tôi chẳng thấy buồn gì cả, nhưng sao trong tận đáy lòng bỗng
nghe trống vắng, không có sự nuông chiều, không có người nhõng
nhẽo, mà ngược lại hầu như thường xuyên đón nhận những lời răn đe
và ánh mắt nghiêm nghị của cha.
Thế nhưng, dù nghiêm khắc, ít nói nhưng tình thương cha dành cho,
tôi cảm nhận được. Đêm đến, cha thay mẹ ôm ấp tôi vào lòng, sưởi


ấm cho tôi ngon giấc. Những lúc mưa to, gió lớn sợ tôi giật mình tỉnh
giấc, cha lo lắng không yên. Những đêm hè đến, cha cùng tôi ngắm
trăng, ngắm những vì sao lấp lánh, cùng bát ngát nương rẫy ngô khoai.
Lẳng lặng trong đêm,những điệu nhạc buồn của những chú ểnh ương
khi trời vừa tạnh, trên những vũng nước,cùng những điệu nhạc buồn
của những chú dế rên rỉ đâu đây. Ôi thật tuyệt! Nghe như một khúc
nhạc ly kỳ được hòa tấu bằng một dàn âm thanh tổng hợp. Những giây
phúc ấy, chính là niềm hạnh phúc vô biên mà mấy ai diễm phúc có
được. Bên cha, tôi thấy ấm áp và an toàn làm sao! Cái cảm giác đó
khó mà dùng ngôn từ để diễn tả hết được. Vì con, cha hi sinh tất cả,
những năm tháng thanh xuân của thời trai trẻ,bao nhiêu tình thương,
cha dành hết cho con, nuôi con khôn lớn.
Thương cha lam lũ một đời Tìm trong xa vắng những lời xa xưa Bồng bềnh gió đẩy mây đưa Bơ vơ con
đứng bóng mưa ngập lòng.
Nhiều lúc ngồi suy ngẫm lại, tôi thấy thương cha vô ngần. Thật đúng
với câu “tấm lòng của người cha là một tuyệt tác của tạo hóa”, sự hiện
diện của cha là sự có mặt của lòng dũng mãnh trong hành động và
lặng lẽ trong tình thương.
Giờ đây, tôi còn nhớ rất rõ, có một lần về thăm nhà, sau bao nhiêu
năm xa cách, cảm giác vui mừng lúc đó không thể nào diễn tả hết
được. Lúc ấy, tôi chỉ mới 15 tuổi, là một bé con lâu ngày mới được về
thăm nhà. Cha thấy tôi, ông mừng lắm, thay vì ôm chằm lấy tôi như
người mẹ, nhưng không, ông chỉ nở một nụ cười đầy hoan hỷ. Nhưng
rồi chẳng được bao ngày thì “bèo hợp để tan, người gần để ly biệt”, tôi
phải ra đi khi sương khuya còn đang lung linh trên đầu cây ngọn cỏ,
khi màn đêm cô tịnh đang chuyển dần cho bình minh ló dạng, cánh
đồng cỏ mênh mông đang xào xạc vẫy chào để tiễn bước chân tôi. Cha
vội vã dụi vào tay tôi một ít tiền rồi đứng lặng yên nhìn chiếc xe từ từ
lăn bánh đưa tôi khuất bóng và mất hút trong rừng cây. Trong cái tờ
mờ ấy, tôi chợt nhận ra đôi mắt cha đang buồn bã nhìn theo, như cố

níu lại những giọt lệ sắp lăn dài trong vùng trời thương nhớ. Cha nhìn
theo tôi, tuy không nói một lời nhưng chính là nói tất cả. Tôi hiểu và
tôi rất hiểu về cha, tôi mỉm cười, một nụ cười như được giải tỏa một
điều gì đó. Tôi ngẩn mặt lên nhìn theo những hàng cây, cố tìm hình
bóng cha giữa hàng cây sâu thẳm, nhưng tất cả chợt hiện ra rồi tan
theo sương mờ.
Mãi cho đến hôm nay, dù trên vạn nẻo đường sương gió, tôi luôn có
cảm giác cha vẫn đâu đó âm thầm theo mỗi bước chân tôi. Dẫu giờ
đây, tôi không còn bé nữa, cũng như cha ngày một cằn cỗi với năm
tháng, như bóng xế chiều tà, tôi vẫn thấy cha hiên ngang sừng sững
như ngọn núi Thái Sơn hùng vĩ, lúc nào cũng che chắn cho con giữa
ngàn cơn bão tố. Bởi lẽ, “cha là duy nhất, một trái tim cho con được
thở, cha là ánh sáng một bầu trời bao la rộng mở…Cha! Là cánh gió,
nâng con lên vút tận trời cao”.

×