Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (151.22 KB, 3 trang )
Chọn cách tha thứ cho bản thân, để nhìn thấy
những điều tốt đẹp trên chính mình
*Photo: monia merlo
Nhiều người hay nói rằng chia tay đau, không chỉ vì việc phải cách xa người mình yêu. Mà còn vì
phải dừng lại tình yêu mình đang có, ngừng nhớ một ai đó. Có hàng vạn lý do để khi chia tay,
nhưng cuối cùng trước sau gì cũng phải quên người cũ.
Chia tay rồi. Nhiều người vẫn yêu người họ từng là người yêu của họ. Như một tình yêu đơn
phương. ”Yêu đơn phương, giải thoát là tỏ tình. Nhưng đơn phương người cũ là lãng quên.” Chỉ là
không biết sau bao lâu sẽ quên. Chỉ biết chắc chắn sẽ quên.
Yêu đơn phương một người mình từng yêu. Đau. Rất đau. Nhưng có người vẫn tiếp tục. Bạn tôi cho
rằng điều đó thật lãng phí. Tôi lại không cho như vậy. Tôi đơn phương người yêu trước.
Tại sao một người yêu đơn phương, không ai ngăn họ từ bỏ. Vậy tôi cũng đơn phương, họ lại muốn
tôi từ bỏ. Một người có thể yêu một người mãi mãi, trọn vẹn và cầu toàn. Tôi không tin. Tôi tin sẽ có
những lúc họ chán ghét nhau, có lúc thấy thất vọng, có cả khi nghi rằng mình đã hết yêu. Tôi tin câu
nói rằng yêu rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng là anh.
Tôi cũng đau, cũng buồn, nào đâu có riêng anh. Anh mệt mỏi rồi, nên anh ngừng lại. Tôi cũng mệt
rồi, nhưng tôi vẫn đi tiếp. Tôi, trong sâu thẳm mình, cám ơn anh, đã dành thời gian cho tôi nghỉ ngơi
giữa những cảm xúc không phải tình yêu thế này. Nhưng tôi vẫn đi. Vì tôi chỉ biết yêu anh, không lý
do hoặc cả hàng vạn lý do. Tôi phải đi tiếp con đường yêu của chính mình, dù anh không còn bước
đi cùng tôi, hoặc đã lỡ bước sang con đường khác, không phải là tôi. Vì tôi yêu anh thật nhiều,
không có cách nào dừng lại.
Tôi sẽ không lãng phí, bạn tôi ơi. Tôi tận hưởng sự thanh thản, và thoải mái của một người độc
thân. Tôi còn bạn. Và còn cả gia đình mình. Tôi phải vui vẻ THẬT, nếu không mọi người sẽ la mắng
tôi mất. Tôi vẫn là tôi, vẫn tiếp tục cuộc hành trình của mình, vẫn mơ ước, vẫn hành động. Và tôi
vẫn yêu, chứ chưa từng dừng lại. Tôi nghỉ ngơi, nhưng không dừng lại hành trình yêu của chính
mình. Tôi tách bạch từng phần cuộc đời mình như thế. Tôi đơn phương người yêu trước của mình.
Tôi không biết mình có thể tiếp tục trong bao lâu. Một mối tình đơn phương có thể kéo dài bao lâu.
Khi tất cả tình cảm đều được giấu kín trong lòng. Khi tình cảm ấy, có lẽ sẽ chẳng có ai biết, sẽ
chẳng có ai đáp lại. Thậm chí có lẽ còn không hưởng ứng, ủng hộ. Nhưng kể cả có như vậy, tôi vẫn
sẽ yêu. Có bao giờ trái tim nghe lời lý trí. Có bao giờ tình yêu tuân theo quy luật xã hội, mà không