Tải bản đầy đủ (.pdf) (7 trang)

Verona yên bình và duyên dáng ppsx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (406.82 KB, 7 trang )

Verona yên bình và duyên dáng

Nói về nước Ý, người ta thường nhắc tới một Venice xinh đẹp bên những con kênh xanh xanh,
một Pisa nổi tiếng với tháp nghiêng hay một Milan thời trang lộng lẫy. Verona ít được ca ngợi
hơn. Sau những ngày “vừa học vừa chơi” ở vùng hồ Garda, tôi và một cô bạn người Đức đã tìm
đến thành phố này.

Nằm ở miền Bắc của Ý, Verona là thành phố du lịch được nhiều người biết đến, chỉ sau Venice
và hồ Garda. Người ta thường gọi Verona là thành phố màu hồng vì ở đây có nhiều ngôi nhà
được quét vôi màu hồng. Đây còn là “thành phố tình yêu” vì là quê hương của câu chuyện tình
huyền thoại Romeo và Juliet.


Ban công hoa, “phố tránh nắng” và Roma Aena

Rome Arena, đấu trường La Mã thời xưa

Chúng tôi đến Verona vào những ngày giữa tháng 6 vào một sớm tinh mơ, thời tiết ban mai rất
dễ chịu và mát mẻ. Ấn tượng đầu tiên về Verona là những ngôi nhà cao bốn, năm tầng với
những ban công phủ đầy hoa đẹp một cách kỳ lạ.


Hít thật sâu không khí trong lành của buổi ban mai, thả bộ trên những con đường và những khu
phố nhỏ, tôi thích thú ngắm nhìn những ngôi nhà được trang trí khác nhau, những giỏ hoa treo
lủng lẳng bên thềm. Dễ dàng nhận ra những ngôi nhà với những vết màu đã cũ theo dấu thời
gian và cũng không quá khó để nhận ra những biệt thự lộng lẫy với đủ sắc màu.


Trước khi tới Verona, một người thầy của tôi đã dặn rằng phải mua giày tốt để đi vì những con
đường ở đó được lát đá rất cứng. Đến đây, tôi không chỉ thấy những con đường lát bằng đá, mà
đá còn hiện diện ở khắp nơi, từ những tòa thành cho đến cả các ngôi nhà.




Một con phố hẹp ở Verona

Verona có những con phố hẹp rất đáng yêu. Có thể gọi chúng bằng từ “phố tránh nắng” vì mùa
hè ở đây rất nóng và khi lang thang vào những con phố hẹp này, người ta dễ có cảm giác được
lạc vào một khu vực đầy bóng râm. Dừng chân ở một quán cà phê để nhâm nhi ly cappuccino và
ngắm nhìn dòng người qua lại mới cảm nhận được rõ hơn vẻ đẹp của sự thanh bình trong bức
tranh Verona thật dịu dàng và thơ mộng.


Cầm tấm bản đồ thành phố trên tay, chúng tôi loay hoay tới Roma Arena. Đây là công trình khá
nổi tiếng ở châu âu - đấu trường La Mã thời xa xưa. Công trình này được xây dựng trong thế kỷ
đầu tiên, với chiều dài hơn 150m, rộng 123m, phía ngoài được bao bọc bởi đá vôi màu trắng và
hồng, đủ sức chứa tới hơn 30.000 người. Nơi đây ngày xưa đã diễn ra các trận chiến của các võ
sĩ giác đấu.


Trận động đất vào năm 1117 khiến một phần bên ngoài của công trình bị hỏng và vào thời kỳ
Phục hưng, người ta đã có ý định sử dụng đấu trường này làm nhà hát, nhưng mãi đến năm
1913, ý tưởng đó mới trở thành hiện thực. Ngày nay Roma Arena là nơi diễn ra các buổi hòa
nhạc nổi tiếng, tập trung vào các tháng 6, 7 và 8.


Đường phố Verona với những quán cà phê trải dài
và những ngôi nhà với những chùm hoa treo lơ lửng

Người ta tìm đến Roma Arena vì muốn ngắm công trình vĩ đại này một lần trong đời hoặc xem
biểu diễn nghệ thuật, nhưng mọi bước chân đều dừng lại khá lâu ở đó. Trước đấu trường Arena,
khách du lịch đứng thành từng đoàn đến từ những đất nước khác nhau đang bàn tán về công

trình. Nhiều đôi bạn trẻ người địa phương ngồi trên những nền đá hóng gió, nhìn dòng người
qua lại.


Vào những ngày cuối tuần, khi chiều xuống, khung cảnh nơi đây càng trở nên tuyệt vời khi
những ánh nắng nhạt màu phủ lên những bức tường màu hồng, tạo nên một bức tranh kỳ diệu.


Thăm nhà Juliet và thưởng thức pizza Ý chính hiệu

Ban công nhà của Juliet

Căn nhà của Juliet có tên gọi tiếng Ý là Casa di Giulietta. Đây là ngôi nhà đã bắt đầu một tình
yêu huyền thoại của đôi bạn trẻ Romeo và Juliet. Nhưng mãi đến cuối thế kỷ XVI, nhà soạn kịch
nổi tiếng người Anh William Shakespeare mới cho ra đời tác phẩm lừng danh Romeo and Juliet.
Tôi đến căn nhà với một cảm giác bồi hồi khó tả. Có cảm giác chỉ cần khép khẽ bờ mi lại thôi là
chàng Romeo và nàng Juliet sẽ hiện ra trước mặt.


Trước cổng vào căn nhà của Juliet, hai bên tường chứa đầy những dòng chữ của những đôi yêu
nhau đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ ký tên mình ở đó, vẽ những ký tự tình yêu khác nhau để
đánh dấu sự có mặt của mình ở ngôi nhà của cô gái xinh đẹp nhưng lại có một kết thúc tình yêu
quá đau thương.


Nhà Juliet không rộng, phía trước ngôi nhà là một khoảng sân nhỏ, sát tường dây leo mọc khắp
nơi, bên cạnh là bức tượng Juliet. Khách du lịch thay nhau đến trước bức tượng chụp ảnh làm
kỷ niệm. Người ra kẻ vào luôn chen chúc nhau nên luồn lách mãi, cuối cùng tôi mới bước vào
được bên trong ngôi nhà.



Đó là một viện bảo tàng nhỏ, chỉ cần trả vài euro, bạn có thể trèo lên ban công của ngôi nhà để
nhìn xuống khoảng sân phía dưới. Ban công rất nhỏ nên chỉ chứa được vài người, tôi không kiên
nhẫn đứng xếp hàng quá lâu được nên chỉ đứng ở phía dưới nhìn lên. Khách du lịch chen chúc
nhau nên để chụp được một bức ảnh cũng thật khó. Có lẽ chỉ vào ban mai hoặc khi chiều tàn thì
mọi thứ mới yên ắng hơn.


Rời căn nhà của Juliet, chúng tôi đi vào trong một khu phố nhỏ, dừng chân ở một quán ăn cũng
nhỏ với một dàn cây xanh trông rất thơ mộng để ăn trưa. Đồ ăn Ý khá nhiều và hấp dẫn, và dù
đã được nếm thử một số ở vùng hồ Garda trước đó, tôi vẫn chọn pizza.


Cô bạn đi cùng bảo ăn pizza thì về Đức ăn cũng được, nhưng tôi lại muốn thưởng thức nó ở nơi
đây - quê hương của món ăn này và chắc cũng là món ưa thích của nàng Juliet. Sau đó, chúng
tôi tráng miệng bằng kem. Đã ăn kem ở nhiều nước khác nhau, nhưng chưa nơi nào tôi được
ngồi thưởng thức món kem một cách nhẹ nhàng như ở Ý, cũng chưa bao giờ cố tình ăn chậm rãi
để thưởng thức hương vị của kem như thế.


Dòng sông Adige thơ mộng



Một góc quảng trường Piazza delle Erbe


Nhắc đến Verona, người ta cũng không quên nhắc tới lâu đài cổ Castelvecchio, tới thánh đường
San Zeno Maggiore và khu vườn mơ ước Giardino Giustiv. Có rất nhiều nơi ở Verona hấp dẫn
bước chân bạn. Tôi vẫn thích Verona vào xế chiều hơn cả khi tôi và cô bạn người Đức lang

thang trên cây cầu bắc qua dòng sông Adige thơ mộng. Chợt thấy thanh bình quá, tôi thầm nghĩ
nước Ý đâu chỉ có Venice xinh đẹp “là một, là riêng, là thứ nhất”, mà còn có Verona đang đeo
trên mình một đôi cánh thiên thần thật xinh đẹp.


Những viên gạch đỏ xưa còn sót lại ở Verona

Ở Verona có rất nhiều quảng trường được xây theo kiểu La Mã, nhưng có lẽ Piazza delle Erbe là
một trong những quảng trường đẹp nhất. Chúng tôi nghe kể rằng nơi đây ngày xưa là nơi tụ tập
và bàn bạc của những người có chức quyền, còn bây giờ là khu trung tâm của thành phố lịch sử
với nhiều cửa hàng nổi tiếng.


Đến Verona, tôi mới biết đây không chỉ là thành phố tình yêu, cũng không chỉ là thành phố của
nghệ thuật và còn là thành phố của sự yên bình. Hằng năm thu hút rất nhiều khách du lịch nhưng
Verona vẫn giữ cho mình được những bản sắc xưa. Thời gian cứ trôi và cuộc sống con người
hối hả hơn, nhưng thành phố này thì vẫn yên bình và duyên dáng, có lẽ bởi Verona đã trót mang
cái vẻ trầm mặc của quá khứ.

Theo DNSG

×