Tải bản đầy đủ (.doc) (3 trang)

Phân tích bài thơ đoàn thuyền đánh cá

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (56.26 KB, 3 trang )

Phân tích bài thơ Đoàn thuyền đánh cá
Trước đây nửa thế kỉ, khi mới cầm bút, nhà thơ Huy Cận trình làng bài “Tràng giang” với
khổ thơ đầu rất đặc sắc:
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuôi mái nước song song
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả,
Củi một cành khô lạc mấy dòng
Giữa cái mênh mông, rộng dài của sông nước, con thuyền và cành củi khô – biểu tượng
cho kiếp sống con người – trôi xuôi, bơ vơ, vô định. Trước cái bơ vơ, vô định ấy, thi sĩ đã
bâng khuâng thương mình, thương người, muốn chia sẻ tấm lòng “sầu trăm ngả” tới
chúng ta. Và, từ đó trở đi, hình tượng thơ: “vũ trụ” và “con người” trở thành một nét rất
riêng, rất riêng trong thi pháp Huy Cận.
Và sau đó, từ cái “riêng” ấy, Huy Cận làm cho nó ngày một rõ rệt hơn qua “Đoàn thuyền
đánh cá“. Cảm hứng của nhà thơ vè thiên nhiên, vũ trụ, về người lao động luôn luôn hài
hòa theo 3 nhịp.
Khúc ca khởi hành đc cất lên ở 2 câu thơ đầu:
Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then đêm sập cửa
Biển hòang hôn – Mặt Trời lặn, như “hòn lửa” bị nhúng nước. Sóng cồn lên, cài chặt
then, nhốt ánh sáng vào một vùng tối bí mật. Đêm bao trùm. Khuya. Vũ trụ đẹp huyền bí,
mênh mang đầy thử thách. Vậy mà con người – những ngư dân – không ngại ngần, e sợ.
Xưa kia, khi đất nước chìm đắm trong bóng đem xâm lược, con người thường rợn người,
hãi hùng trước cái bao la rộng lớn của vũ trụ. Ngày nay, đất nước đc giải phóng, con
người đc làm chủ, thì vũ trụ, thiên nhiên trở thành nơi vươn tới những ước mơ:
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi
Câu hát căng buồm cùng gió khơi
Hát rằng cá bạc biển Đông lặng
Cá thu biển Đông như đòan thoi
Đêm ngày dệt biểng muôn luồn sáng
Đến dệt lưới ta đoàn cá ơi
Nhịp thơ nhanh. mạnh như 1 quyết định dứt khóat. Đòan ngư dân ào xuống, đẩy thuyền


ra khơi va cất cao khúc ca khởi hành. Niềm vui và quyết tâm của họ tràn ngập cà không
gian, vũ trụ, đánh thức tất cả. Họ gọi cá như bạn bè gọi nhau, họ gọi biển, tiếng gọi vô
vàn trìu mến Những cánh tay săn chắc cuồn cuộn sức người, sôi nổi hào hứng như trong
một trận đấu vậy. Gió khơi, biển cả, nhất là trăng sao – những vùng sáng thay thế Mặt
Trời – tất cả đã hiệp đồng để động viên, giúp đỡ con người. Vũ trụ không đối lập mà trở
thành bố mẹ, bạ bè thân thương của con người:
Thuyền ta lái gió với buồm trăng
Lướt giữa mây cao với biển bằng
Ta đậu dặm xa dò bụng biển
Dàn đan thế trận lưới vây giăng

Ta hát bài ca gọi cá vào
Gõ thuyền đã có nhip trăng cao
Biển cho ta cá như lòng mẹ
Nuôi lớn đời ta tự thuở nào.
Dường như công việc lao động giữa biển khơi đầy sóng gió vốn vất vả, đầy thử táhch đã
trở thành môt niềm vui, niềm say mê hào hứng. Nhip sống của con người hài hòa với
nhau đã tạo cho ngôn ngữ thơ những vẻ đẹp kì diệu, âm hưởng của thơ ngân vang, xáo
động, h`ả trog thơ mỗi lúc một lớn lao, bay bổng, ngòi bút tả thực hài hòa với ngòi bút
lảng mạn, bút pháp tượng trưng. Tình yêu cuộc sống, yêu biển trời quê hương xứ sở của
những người lao động đã đc vũ trụ, thiên nhiên đền đáp xứng đáng:
Sao mờ kéo lưới kịp trời sáng
Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng
Vảy bạc đuôi vàng lóe rạng đông
Lưới xếp buồm căng đón nắng hồng.
Vẩy cá, đuôi cá lóe sắc vàng sắc bạc, hay chính là bạc vàng trong kho trời vô tận thưởng
công cho nguồn tài sử dụng ngôn từ, phép liên tưởng, ví von cùg với tình cảm mê say,
hào hứng của nhà thơ đã hòa nhập với cuộc sống, đem lại cho nhà thơ cảm thú vị. Nhạc
thơ lên đến cao trào.
Và bài ca của đòan ngư dân chuyển dần vào đọan cuối, đọan khải hòan tràn ngập niềm

vui chiến thắng:
Câu hát căng buồm với gió khơi
Đàon thuyền chạy đua cùng Mặt Trời
Mặt Trời đội biển nhô màu mới
Mắt cá huy hòang muôn dặm phơi.
Thi sĩ như người trọng tài đang nhìn đòan thuyền, chuyển sang phía Mặt Trời, rồi từ Mặt
Trời nhìn lại. Đội biển nhô cao, Mặt trời tới đích…thì đòan thuyền đã tới lâu rồi! Trang
trải mênh mang muôn dặm chỉ thấy cá và cá. Cá nhiều, chen chít nhau, xếp dày, không
tách ra đc, chỉ thấy “mắt cá huy hòang” nhấp nháy theo trời, hóa thành triệu bụi màu nhỏ,
huy hoàng, ấm áp cả 0 gian. Nghệ thuật nhân hóa và điểm nhìn linh họat của nhà thơ
khiến cho Mặt Trời nơi xa xôi trở nên gần gũi, hiền hòa, và cái chân dung con người
bỗng dưng trở nên lớn lao, kì vĩ…

×