Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Hãy tả lại người mẹ thân yêu của em.

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (67.92 KB, 2 trang )

Trong gia đình thân yêu của tôi có một cô Tấm hiền lành phúc hậu luôn chăm sóc bảo ban tôi. Các bạn có
biết đó là ai không? Đó chính là người mẹ vô vàn kính yêu của tôi đấy.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi. Với dáng người dong dỏng cao cùng với cách ăn mặc lịch sự gọn gàng
cộng với tác phong nhanh nhẹn nên trông mẹ còn tương đối trẻ. Khuôn mặt trái xoan cùng với làn da
ngăm đen trông mẹ thật ưa nhìn. Mái tóc dài, đen mượt đến thắt lưng làm cho mẹ có một vẻ đẹp thanh
thoát. Đôi mắt bồ câu đen láy láy. Lúc nào cũng mở to ẩn trong cặp lông mi cong cong và hàng lông mày
lá liễu làm cho khuân mặt của mẹ toát lên vẻ hiền từ mà ít ai có được. Đôi mắt ấy kì diệu lắm nhé! Mỗi
khi tôi ngoan ngoãn, làm được việc tốt thì đôi mắt ấy nhìn tôi ánh lên vẻ sung sướng tự hào. Mỗi khi tôi
làm điều sai trái, đôi mắt ấy nhìn tôi như nhắc nhở bảo ban. Ôi, không hiểu sao tôi lại thích nhìn vào đôi
mắt ấy thế? Hay vì mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi như nhận được tình thương bao la. Mẹ không có chiếc
mũi dọc dừa thanh tú như cô giáo nhưng đổi lại mẹ có một cái miệng rất tươi, hay noi hay cười cùng với
làn môi tươi đỏ. Đặc biệt là đôi bàn tay của mẹ không còn được mềm mại như trước nữa mà giờ đây đã bị
trai sạm. Những ngón tay gầy gầy xương xương . Tôi biết chính đôi bàn tay ấy đã phải làm lụng vất vả để
nuôi nấng tôi khôn lớn thành người. Tôi rất thích được áp đôi bàn tay đó lên má vì mỗi lần như vậy tôi
như được tiếp thêm sức mạnh.
Còn tính tính của mẹ thì khỏi phải nói. Mẹ là người hiền thục, nết na. Mẹ quả sứng đáng với bốn chữ
vàng :" Công dung ngôn hạnh". Mẹ là một người mẹ mẫu mực, một người vợ đảm đang, một người con
hiếu thảo. Hằng ngày mẹ phải thức khuya dậy sớm để chăm lo cho gia đình. Đối với mẹ, tài sải lớn nhất
của mẹ là chồng là con nên mẹ dành hết thời gian để chăm sóc. Mẹ luôn mang lại niềm vui cho mọi
người. Mẹ còn là nhịp cầu nối giữa quá khứ hiện tại với tương lai. Những lúc rảnh rỗi mẹ còn kể cho
chúng tôi nghe những câu chuyện khó khăn mà mẹ và gia đình phải vượt qua để dăn dậy chúng tôi. Đối
với mọi người xung quanh mẹ rất quan tâm giúp đỡ chia sẻ với những ai gặp khó khăn. Chính vì thế mẹ
không những được mọi người trong gia đình kính trọng mà còn được bà con lối xóm ai cũng yêu quý.
Người mẹ hiền của tôi là như vậy đấy. Tôi mong ước mẹ sẽ mãi mãi ở bên tôi để giúp tôi vượt qua bao
khó khăn và chắp cánh đến tương lai. Tôi thầm hữa với mẹ:'' Con sẽ chăm ngoan học giỏi để không phụ
tình yêu thương của mẹ dàng cho mình".
---------------Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hêế
t m ực, nh ưng mẹ là người gầần gủi,
chăm sóc em nhiêầu nhầết.
Năm nay, mẹ em gầần bốến mươi mốết tuổi. Với thần hình m ảnh mai, thon th ả đã tố đ ậm cho m ẹ
với vẻ đẹp của người mẹ hiêần từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng đ ược m ẹ thăế


t lên
gọn gàng khi ra đường. Đối măế
t mẹ đen láy luốn nhìn em với ánh măết trìu mêến gầần gũi. Khuốn
mặt mẹ hình trái xoan với làn da trăế
ng. Đối mối mỏng đỏ hốầng năầ
m dưới chiêếc mũi cao thanh
tú làm cho càng nhìn càng thầếy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hốầng v ừa n ở s ớm
mai. Đối bàn tay mẹ tròn trịa, trăế
ng trẻo đã nuối nầếng, dìu dăết em t ừ th ưở em v ừa l ọt lòng.
Giọng nói của mẹ đầầy truyêần cảm, lúc mượt mà như tiêế
ng ru, lúc ngần nga nh ư tiêế
ng chim h ọa
mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rầết đẹp, đặc biệt là may áo dài, th ường ngày mẹ hay m ặc b ộ
đốầbộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trống thật duyên
dáng, sang trọng.
Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm cống việc nội trợ. Mẹ giao cho em các cống vi ệc nh ẹ nhàng nh ư:
quét nhà, gầếp quầần áo… Còn ba thì phụ mẹ giặt đốầ
, dọn dẹp nhà cửa s ạch s ẽ, th ỉnh tho ảng m ẹ
mua hoa vêầchưng ở phòng khách cho đẹp nhà. M ỗi khi khách đêến mẹ luốn đón tiêếp nốầng h ậu,
mời khách đĩa trái cầy và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chu ẩn b ị th ức ăn sáng
cho cả nhà, để hai anh em cùng căếp sách đêế
n trường kịp gi ờ h ọc. Khi em ốếm đau m ẹ ph ải th ức


suốế
t đêm để chăm sóc. Buổi tốếi, mẹ thường dành khoảng ba m ươi phút đ ể gi ảng bài cho em,
sau đó mẹ ngốầi chầếm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiêết lên l ớp ngày mai ở tr ường… M ẹ rầế
t
nhần hậu, hiêầ
n từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dăết th ương yêu

hêết mực nên mẹ được rầết nhiêầu học sinh yêu mêến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhăếc nh ỡ ch ứ
khống măếng và cũng chưa đánh em bao gi ờ.
Mẹ em thật đáng quí, em luốn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của m ẹ. M ỗi khi đ ược
mẹ ốm ầếp, năầ
m trong lòng mẹ em cảm thầếy thật ầếm áp. Trong trái tim em, m ẹ là tầết c ả, m ẹ là
cố tiên tuỵêt vời nhầế
t trong cuộc đời em… Em mong sao cho mình mau l ớn đ ể có th ể giúp cho
mẹ đỡ vầết vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cốếgăếng học thật gi ỏi để trả ơn cho mẹ và thầầy cố đã
dạy dỗ, nuối nầếng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lăếm!
----------------Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em, mẹ luôn là người mẹ hiền và là hình ảnh cao đẹp nhất. "Mẹ" một
tiếng nghe giản dị mà lại chứa chan tình cảm vô bờ bến như lời bài hát: “Lòng mẹ bao la như biển thái
bình dạt dào Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”
Năm nay mẹ em 42 tuổi. Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc
mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Đôi bàn tay mẹ không đẹp, nó dã bị chai như ghi lại những nổi vất
vả của mẹ trong bao năm nay đã nuôi em khôn lớn nên người. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa
mượt vừa suôn. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông
đẹp lắm!
Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Tối mẹ lại dạy
em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp
lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em . Có
lần em bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện huyện. Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc em vì bố em bận công tác
xa, cơm nước quần áo, tắm rửa mẹ em phải làm ca. Về nhà em cảm thấy khỏe, nên mẹ đi dạy một buổi ,
trưa về mẹ chăm sóc cho em , hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao. Lúc đó ánh mắt mẹ
tràn ngập thương xót, nhưng miệng mẹ vẫn tươi cười kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chóng
mau hết bệnh. Mỗi khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm, tận tụy lo lắng, xếp đặt mọi công việc
trong ngoài. Mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon . Mẹ khuyên bảo em đủ điều, giọng lúc nào
cũng nhẹ nhàng đầy trìu mến. Cảnh đêm khuya mẹ ngồi soạn từng trang giáo án, để chuẩn cho tiết dạy
ngày mai, nhìn mẹ em thấy thương mẹ nhiều. Có hôm, em thấy mẹ thả dài người trên ghế có vẽ nghĩ
ngợi,xa xôi. Lúc đó em vội ra bên mẹ. Mẹ ôm em vào lòng , vòng tay âu yếm.
Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài. Em chợt nhớ tới câu thơ:

“ Ai rằng công mẹ bằng non Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”
Nhìn mẹ con thật tự hào và hạnh phúc biết bao vì con có mẹ. Mẹ ơi con vẫn chưa ngoan đâu. Con hứa với
mẹ học tập thật tốt cho mẹ vui lòng.



×