Suy nghĩ của em về câu nói “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi
thiếu vắng tình thương”
Bài tham khảo 1
Một trong những thử thách khó khăn nhất của loài người kể từ khi xuất hiện
chính là thiên nhiên. Và kể từ lúc ấy, con người luôn khao khát làm chủ được vạn
vật. Tới ngày nay, từ đỉnh núi Everest cao nhất thế giới đến khe nứt Maria sâu
thẳm dưới lòng Thái Bình Dương, từ sa mạc Shahara với biên độ nhiệt lên tới hơn
60oC trong ngày đến Bắc Cực không bao giờ biết tới mùa hè…, tất cả đều đã có
dấu chân con người. Làm chủ thiên nhiên thật khó, nhưng không phải là không
thể. Tuy nhiên, có những khó khăn gây ra bởi chính con người thì thật sự không dễ
dàng. Ý thức được điều đó, M.Go-rơ-ki đã nói “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc
Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương”.
Bắc Cực không phải là một lục địa, vị trí bao trọn từ 60o đến 90o vĩ Bắc mang
lại cho nó cái giá lạnh ngăn cản và thách thức bất cứ ai muốn đặt chân đến nơi
đây. Nhiệt độ trung bình năm luôn dưới 0 oC, băng tuyết dày vĩnh cửu đông cứng
và những trận bão tuyết trên 200km/h luôn sẵn sàng ập tới nơi đây bất cứ lúc nào.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều tồi tệ nhất. Nhắc tới Bắc Cực, người ta run lên bởi
cái lạnh của nó, một cái lạnh được gợi tới như những nhát dao vô hình. Mạnh mẽ
và ầm ĩ, cái lạnh cắt da cắt thịt cứ xâm chiếm làm nhiều người phải gục ngã, khiếp
sợ…
Nhưng đó đã là nơi lạnh lẽo nhất chưa? Chưa! Thật may mắn vì kỉ băng hà đã
qua và trước khi nó quay lại trong vài tỉ năm nữa, chúng ta không tội gì phải đến
Bắc Cực nếm thử cái lạnh cùng cực kia. Hãy cứ ở trong nhà cùng lò sưởi và một ly
cà phê ấm nóng nếu mùa đông có gõ cửa. Tuy nhiên điều đó cũng không giúp bạn
tránh khỏi một cái lạnh còn hơn cả Bắc Cực, nhất là khi cái lạnh đó xuất phát từ
con tim.
Như tác giả V.Huy-gô trong tác phẩm kinh điển “Những người khốn khổ” đã
từng viết “Trên đời này chỉ có một việc duy nhất, đó là yêu thương nhau, thế thôi”.
Đó là việc duy nhất! Thế nhưng có rất nhiều người bất hạnh lại phải sống mà thiếu
vắng tình thương yêu ấy. Nếu như những cơn gió cắt vào da thịt người ta ở Bắc
Cực, thì ở nơi thiếu vắng tình thương, nỗi cô đơn tha hồ vùng vẫy, gặm nhấm trái
tim người ta. Và nỗi đau đó, thực sự là vượt quá sức chịu đựng của bất kì ai. Và
nếu ta không kịp thời quan tâm tới họ, thật khó để cứu họ thoát khỏi nơi lạnh lẽo
đó. Nỗi buồn cô đơn lạnh lẽo vì thiếu tình thương sẽ còn dai dẳng đeo bám họ.
Quả thực không có cái lạnh nào có thể so sánh với cái lạnh ở nơi không có tình
yêu thương
Cô bé bán diêm với hình ảnh đáng thương, đi chân đất, mặc quần áo mỏng
manh đi trong đêm Nô-en băng giá chính là minh chứng rõ nhất cho nỗi đau thiếu
yêu thương. Những tưởng việc phải đi bán diêm trong đêm lạnh đã là quá sức đối
với bất cứ ai, nhưng với em thì không. Em không sợ phải đi trong đêm lạnh ấy, mà
em sợ về nhà. Kể từ khi mẹ và bà qua đời, em đã mất đi hơi ấm của tình yêu
thương. Người bố vô tâm đã làm đóng băng trái tim bé nhỏ ấy. Nỗi đau thiếu yêu
thương như những rễ cây nhỏ li ti, xuyên ngang và làm rạn nứt tâm hồn em. Có
nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau này? Đêm Nô-en đã trở thành ác mộng. Que diêm
cuối cùng được quẹt lên, không phải để sưởi ấm đôi bàn tay đã đóng băng, mà là
để sưởi ấm trái tim sắp tắt. Con người ta quả thực không thể sống mà thiếu tình
yêu thương!
Ngày nay, vì nhiều lí do khác nhau mà có quá nhiều người phải sống ở nơi
thiếu vắng tình yêu thương, họ cần nhận được sự giúp đỡ của xã hội cả về vật chất
và tinh thần. Và mỗi chúng ta, hãy quan tâm và yêu thương những người xung
quanh nhiều hơn. Vì ai cũng có sẵn yêu thương và ai cũng cần điều đó. Biết đâu, ai
đó hàng ngày vẫn tươi cười mà hàng ngày lại đang phải chịu đựng nỗi đau đơn
độc? Chỉ có yêu thương mới cứu vớt được những trái tim cô đơn!
M.Go-rơ-ki đã thật tài tình khi thức tỉnh những người dân Nga về tầm quan
trọng của tình yêu thương dưới thời bạo hành của Nga hoàng. Đó mãi mãi là câu
nói bất hủ của mọi thời đại cho mọi dân tộc trên thế giới. Tôi cần, bạn cần, tất cả
mọi người đều cần tình yêu thương, bởi đơn giản một điều “Nơi lạnh nhất không
phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương”.
Bài tham khảo 2
Khi nói đến lạnh lẽo, băng giá ta thường nghĩ ngay đến vùng Bắc Cực của trái
đất. Nhưng có một điều không phải ai cũng biết rằng: "Nơi lạnh lẽo nhất không
phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương" hay nói cách khác: nơi lạnh lẽo
nhất là nơi đang có mặt của căn bệnh vô cảm.
Bắc Cực là nơi băng tuyết phủ quanh năm, nhiệt độ trung bình trong năm
xuống đến âm độ, con người rất khó khăn để tồn tại và phát triển ờ nơi ấy. Tuy
nhiên, cái khắc nghiệt của Bắc Cực chỉ là khắc nghiệt của thiên nhiên, nên không
vì vậy mà ngăn cản được trí tò mò cũng như công việc của con người. Hằng năm
vẫn có những nhà thám hiểm hay những nhà khoa học đã và đang sống, làm việc ở
đây nhằm mang lại những bức ảnh sinh động về cuộc sống trên tuyết. Qua những
thước phim mà họ quay được, như là chương trình thế giới thực vật, những bản tin
thời tiết hằng ngay vẫn được cập nhật liên tục về trung tâm, giúp ta thấy được
những biến đổi của khí hậu ảnh hường đến cuộc sống hai người. Chính vì thế Bắc
Cực không thể là nơi lạnh nhất vì nơi đó con người vẫn sống và làm việc dù rất
thưa thớt và khó khăn. Vậy tại sao nơi không có tình thương, nơi căn bệnh vô cảm
đang có mặt lại là nơi lạnh nhất?
Tình thương là tình cảm giữa người với người, xuất phát từ tấm lòng chân
thành của mỗi cá nhân, là nơi bắt đầu những tình cảm thiêng liêng nhất. Nơi có
tình thương là nơi con người sống trong sự yêu thương. Họ cùng nhau chia sẻ nỗi
buồn, khó khăn cho nhau và cùng chung vui những phút giây hạnh phúc. Nơi đó
con người sống trong hòa bình và biết hi sinh cho nhau vì bản con người chứ
không phải vì vụ lợi cá nhân. Tình thương còn là một nhu cầu của con người, nhu
cều được yêu thương, được chia sẻ, đồng cảm. "Tình thương là sức mạnh vô biên,
là điều chia sẻ quý nhất trong cuộc sống con người" (First new). Tình thương luôn
tồn tại ở mọi nơi. Đó là tình thương giữa những đồng trang lứa, khi ấy ta gọi là
tình bạn. Một tình bạn đẹp và bền vững mơ ước của biết bao nhiêu người như tình
bạn giữa C.Mác và ăng - Ghen nổi tiếng lịch sử. Đó là tình thương của ông bà, cha
mẹ dành cho con, cháu, mái nhà đầm ấm vững chắc sẽ khiến ta bình yên hơn, tình
cảm gia đình, thương giữa những con người may mắn với những con người kém
may nắm sẽ khiến họ cảm thấy bớt bất hạnh hơn và phần nào giúp họ có được
cuộc tốt đẹp hơn. Nơi có tình thương là nơi ấm áp tình người, cứu vớt bao con
người khổ đau, bất hạnh. Tình thương làm thức tỉnh Chí Phèo sau những cơn say
vô tận, nó nâng đỡ sự sống cho Giôn - Xi bởi sự hi sinh của cụ Bơ - men Chiếc lá
cuôi cùng của O.Hen - ri.
Qua việc nhận thức về sự ấm áp của nơi có tình thương, ta hiểu rằng nếu
không có tình thương chỉ có sự vô cảm thì cuộc sống thật lạnh lẽo biết bao. Trên
thế giới vẫn chưa có nơi nào là thiếu vắng sự yêu thương hoàn toàn, giả sử có một
thế giới nhỏ nào đó mà con người chỉ sống bằng lí trí, bằng lợi ích vật chất, hoàn
toàn quên đi tình cảm thì đó có lẽ là nơi "lạnh lẽo” "khắc nghiệt" nhất. Lạnh lẽo vì
không có hơi ấm của tình người, khắc nghiệt bởi cuộc sống bon chen, ích kỉ. Thiếu
vắng tình thương, con người trở những vật vô tri bởi động vật còn biết yêu thương
nhau, thiếu vắng tình thương, con người sẽ khó đứng dậy sau những cú ngã đau
đớn trong cuộc đời, cô đơn, trống trải, bị giam hãm trong chính mình, một nhà tù
khổ sở hơn mọi "tù ngục". Sống không có tình thương thì một bà cụ lúng túng qua
đường không ai giúp đỡ, một em bé mồ côi, bơ vơ sẽ không ai cưu mang sau một
trận lũ lụt... không có tình thương thì không có sự sông, không có nhân loại, những
cá nhân sống ở nơi không có tình thương thì mang nhiều bệnh tật như trầm cảm, tự
kỉ... dần dần sẽ trở thành những cái xác không hồn.
Có một thực tế mà chúng ta khó nhận thấy trong cuộc sống hiện nay. Đó là vật
chất đủ đầy hơn thì con người ta ít rung động, ít cảm xúc hơn. Thay vào đó là sự
vô cảm nhiều khi đến đáng sợ. Ở những con người đó, sự yêu thương, đồng cảm
và chia sẻ thật hiếm hoi. Đi đường gặp người bị nạn, họ có xúm lại xem nhưng
chưa chắc đã ra tay giúp đỡ. Tôi đã chứng kiến cảnh chiếc xe con rất lịch sự được
một người chặn lại nhờ đưa người bị nạn đi cấp cứu đã từ chối thẳng thừng. Cuối
cùng, một bác đạp xe ba gác cùng một người ở đó đã cùng nhau đẩy chiếc xe thật
nhanh chở người bị nạn đến bệnh viện. Cách đây không lâu, dư luận đã từng xôn
xao vụ một lái xe cố tình không dừng lại khi gây tai nạn và biết dưới gầm xe đang
lê một người. Gần đây, dư luận lại xôn xao vụ án giết người tình, cắt đầu mang để
phi tang... Nhỏ nhặt hơn là thấy trẻ con cãi nhau, đánh nhau người ta làm ngơ.
Thấy một cụ già hay em bé không có chỗ ngồi trên xe buýt người ta coi như việc
ấy không liên quan đến mình. Sẽ ra sao nêu bệnh vô cảm, thiếu tình thương cứ lan
tràn: Thầy thuốc vô cảm, không có tình thương hậu quả là gì bạn có thể tự nhận
thấy Giáo viên vô cảm, không biết yêu thương sẽ dạy trò mình được những gì chắc
bạn biết...
Nếu như ờ Bắc Cực, vẫn còn có dấu chân của con người thì đến đây, nơi
không có tình thương là một hoang đảo không có sự sống, là một thế giới mà mọi
loài đều tiệt chủng, nơi con người không tồn tại và phát triển. Qua đó ta thấy nơi
không có tình thương đúng là nơi khắc nghiệt, lạnh lẽo nhất trong cuộc sống.
Được yêu thương và yêu thương là điều mà con người may mắn có được trong
cuộc đời này. Vì vậy, thật bất hạnh cho những ai không có được tình yêu của mọi
người, Hồ Dzếnh đã nói: "...Có cái gì ở nơi này mà không đau đớn? Yêu nhau và
thương nhau là điều cân hơn hết. Đó là bồi thêm ý nqhĩa cho sự sống, để bớt thấy
mình lạnh lùng. Đó còn là cả một triết lí mênh mông của đời, cái đời nhỏ nhen tầm
thường và ích kỉ". "Yeu nhau và thương nhau" hay được yêu và cho đi tình yêu để
bớt cô đơn hơn trong cuộc đời này. Những ai đánh mất tình yêu, có xu hướng tìm
đến cuộc sống không có tình thương sẽ cảm thấy cuộc đời chỉ toàn: là xấu xa, nhỏ
nhen, tầm thường, ích kỉ và rất bi quan trong mọi vấn đề. Tóm lại, con người
không thể sống mà không có tình thương, cũng như Bắc Cực không thế nào lạnh
bằng nơi chỉ có mình ta.
Câu nói: “Nơi lạnh lẽo nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình
thương" là một triết lí sống cũng là một vấn đế mà mọi người của thời đại mới này
cần phải quan tâm, khi họ dần mất đi nhũng cử chỉ tốt đẹp để chạy theo vật chất
mà quên mất những giá trị tinh thần đáng quý đó. Hãy biết quan tâm và chia sẻ với
người khác, ta sẽ thấy bình thản và hạnh phúc hơn.
Bài tham khảo 3
Nhà thơ Tố Hữu vừa từng nói “Người với người sống để yêu nhau”. Bạn hãy
tưởng tượng trái đất này sẽ như thế nào nều không có tình yêu thương của nhân
loại? Lúc ấy lòng người sẽ lạnh lẽo và trái tim dương như trở thành băng giá mặc
cho dù mặt trời vẫn ngày ngày chiếu sáng ấm áp khắp muôn nơi. Thật thấm thía
khi ai đó nói rằng: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà chính là nơi không
có tình thương”.
Bắc Cực là một vùng đất ở cực bắc của trái đất. ở nơi âý, khí hậu khắc nghiệt,
quanh năm băng giá, tất cả sinh vật đều khó tồn tại và phát triển. Vì thế mà nó
được coi là nơi lạnh nhất. Nhưng khi đặt trong mối quan hệ với nhu cầu sống của
con người thì Bắc Cực chưa phải là chỗ lạnh nhất nếu so với nơi không có tình
thương. Tình thương là một tình cảm thiêng liêng tạo sự gắn bó và ý thức trách
nhiệm của con người với nhau. Vì thế mà nơi không có tình thương là nơi con
ngươi sống với nhau không có sự gắn bó, hòa hợp về tình cảm và không có trách
nhiễm xuất phát từ tình cảm. Từ lạnh ở đây được đặt trong hai vế so sánh nên
được hiểu theo hai trường nghĩa khác nhau. Cái lạnh ở Bắc Cực hoàn toàn khắc
hẳn với cái lạnh ở nơi không có tình thương. Lạnh thực tế là cảm giác của con
người khi nhiệt độ thời (gian) tiết hạ thấp xuống, nó cũng là cảm nhận của con
người khi không tìm được mối liên hệ giữa mình và tất cả người xung quanh. Tình
thương chính là hơi ấm xua tan giá lạnh, là nghị lực giúp con người chống chọi lại
tất cả điều kiện khắc nghiệt của cuộc sống, để con người không chỉ sống mà còn
hạnh phúc trong chính cuộc sống đó.
Con người luôn có khả năng chống chọi với tất cả điều kiện lạnh giá của thời
(gian) tiết. Vì thế cho nên Bắc Cực vẫn chưa là nơi lạnh nhất. Du khó khăn tồn tại
và phát triển nhưng ở đó vẫn có những động vật tồn tại được vì chúng thích nghi
với thời (gian) tiết nhờ lớp mỡ dày, bộ lông dày. Còn con người vẫn có thể sống
và tồn tại ở những vùng đất ấy, họ có thể mặc áo lông thú, đốt lửa để sưởi ấm,
sống trong nhà băng và bắt cá hồi. Vì thế dù ở nơi nào quanh năm băng tuyết, chỉ
cần có thể lực, được rèn luyện sức chịu đựng đồng thời (gian) có những phương
tiện hỗ trợ do con người tạo nên là sẽ ngăn chặn tác động xấu của cái lạnh vào cơ
thể. Dù phải sống ở những nơi có độ ẩm như thế nhưng bên trong con người vẫn
cảm nhận được sự ấm áp của lửa cháy và vẫn cố gắng hòa nhập KẾT ứng với môi
trường sống. Đó chính là nguyên nhân và cũng là kết quả chứng minh rằng Bắc
Cưc chưa phải là nơi lạnh nhất. Nhưng không có tình thương thì khác. Cảm giác
lạnh mà nó mang tới không gì chống đỡ được. Đã bao giờ bạn cảm giác trống
vắng cô đơn? Đã bao giờ bạn cảm giác lạnh và khát khao tìm một nguồn hơi ấm
cho tâm hồn? Có lẽ cái mà bạn cần khi ấy không có gì ngoài tình yêu thương.
Người bố thương con cả cuộc đời buôn tẩu làm ăn lo cho cuộc sống gia đình.
Người mẹ thương con nuôi nấng, dạy dỗ con nên người ,hi sinh tất cả vì con.
Người anh thương em qua thái độ nhường cho em mẩu bánh mì ngon. Người con
thương gia đình bằng tất cả tấm lòng hiếu thảo. Đôi nam nữ thương nhau trao cho
nhau những tình cảm mặn nồng. Đó là tình yêu thương mà chúng ta từng bắt gặp
trong cuộc sống. Song để tình yêu thương tồn tại bền lâu, mỗi con người không
chỉ là con người được yêu thương mà còn phải là người biết yêu thương “ Sống là
cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Cho đi tức là sẽ nhận được bởi những gì cho đi sẽ
còn mãi. Khi ấy người được yêu thương sẽ không thấy cô độc, sợ hãi, sẽ trở nên
vững tin và cảm nhận được hạnh phúc khi bản thân mình được yêu thương. Khi
đem tình yêu thương đến cho người khác một cách thật lòng , ta sẽ trở nên Người
hơn, Người với một nghĩa thật sự, trở nên vị tha, độ lượng trong chuyện làm và
suy nghĩ, mang điều tốt đẹp cho người khác một cách vô tư thoải mái. Tình thương
từ đó vừa trở thành một tình cảm cao cả đem lại hạnh phúc cho cả người cho và
người nhận. Những điều cho đi sẽ không hề mất, dù ta xác định rằng chỉ “để gió
cuốn đi” như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vừa từng nói thì trong thực tế gió cũng
không thể cuốn đi những điều tốt đẹp trong cuộc sống của con người. Tình yêu
thương vừa gắn bó con người với nhau, vừa tạo những mối quan hệ tốt đẹp, đem
lại cho con người sức mạnh, thậm chí có thể nhân đôi sức mạnh để con người có
thể chống chọi những điều kiện khắc nghiệt của cuộc sống.
Hãy thử tưởng tượng nếu chúng ta đang sống ở những nơi không có tình
thương, khi ấy trái tim con người sẽ thành băng tuyết trong cô đơn, cằn cỗi, khô
khan, ích kỉ. Vì chuyện thiếu tình thương sẽ nới lỏng mối quan hệ giữa con người
với con người, làm sự sống trở nên mong manh, yếu ớt trước tai họa, trước những
điều bất trắc có thể xảy ra. Không có tình thương, con người sẽ sống vô tình, thờ ơ
trước đau khổ của người khác, không nhận ra ý nghĩa nhân văn của cuộc sống.
Nếu như tất cả người sống không có tình thương thì người ăn mày sẽ không bao
giờ có một chén cơm để ăn khi đói lòng, trẻ mồ côi sẽ không bao giờ được chăm
nom, trẻ em mù sẽ mãi tăm tối, không cảm nhận được hơi ấm của cộng đồng, sẽ
không ai rơi nước mắt cho những cuộc đời nhiễm chất độc màu da cam, sẽ không
ai bênh vực những con người vô tội. Lúc ấy cuộc đời thật đáng buồn và vô nghĩa.
Vì thế mà sức mạnh của tình thương sẽ sưởi ấm và giúp con người chiến thắng tất
cả ngay khi cuộc sống tưởng như không thể chịu đựng nổi.
Câu nói trên là một lời khẳng định đúng đắn. Nó xuất phát từ hiểu biết đầy đủ
về vai trò và khái niệm của tình thương, từ tiêu chí cuộc sống con người văn minh.
Con người văn minh không chỉ được đảm bảo về đời sống vật chất mà còn cần
một đời sống tinh thần phong phú, giàu tính nhân văn và điều làm nên cuộc sông
nhân văn không thể thiếu vai trò của tình thương con người. Vì tình thương chân
thành giúp con người có cuộc sống lành mạnh và tích cực. Câu nói là một gợi mở
về con đường xây dựng cuộc sống lí tưởng cho con người. Nó nhắc nhở ta chuyện
bồi đắp tâm hồn, nâng đỡ tình yêu thương để có thể sẻ chia, cảm thông và sẵn lòng
giúp đỡ người khác khi họ cần đến chúng ta.
Nơi nào không có tình thương thì đó là một mảnh đất thật đáng sợ hơn cái
lạnh của vùng Bắc Cực. Vì vậy mỗi con người chúng ta sống luôn luôn cần tình
cảm yêu thương, sự vỗ về, an ủi, niềm động viên, khích lệ. Như có nhà thơ vừa
từng kêu gọi “con người ơi hãy thương lấy con người” , hãy biết yêu thương và
tìm cho mình một tình yêu thương chân thành. Điều đó sẽ vun đắp cho chúng ta
một cuộc đời tươi đẹp, tràn ngập niềm vui và niềm tin yêu, hy vọng.
Bài tham khảo 4
Tình thương là một phẩm chất, một đức tính quý báu của con người. Từ ngàn
xưa, nhân loại đã lấy tình thương làm cơ sở để xây dựng cộng đồng. Tình thương
gắn kết mọi người lại thành xã hội, nhỏ là làng xóm, lớn là đất nước. Tình thương
là sức mạnh, là cội nguồn, là mục đích sống của con người. Nếu không có tình
thương, con người sẽ sống ra sao? Để lí giải điều đó, một nhà văn Nga đã nói:
“Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình thương”.
Thật vậy, Trên Trái đất có hai nơi lạnh nhất, đó là Bắc Cực và Nam Cực
quanh năm băng giá, tuyết phủ, gió gào. Thiên nhiên hoang vu, thời tiết khắc
nghiệt gây nhiều trở ngại cho cuộc sống của con người. Chỉ có rất ít động vật có
sức chịu đựng cao mới chống chọi được cái lạnh ghê gớm đó. Còn đối với các nhà
thám hiểm, các nhà khoa học nghiên cứu Bắc Cực thì cái lạnh cắt da cắt thịt là thử
thách cam go mà họ phải có nghị lực, ý chí mãnh liệt mới vượt qua được.
Tuy vậy, cái lạnh tê buốt của Bắc Cực cũng không đáng sợ bằng cái “lạnh”
của nơi không có tình thương. Nói một cách khác, điều đáng sợ nhất là khi trong
trái tim không còn hơi ấm của tình thương, nghĩa là không còn cảm xúc, không
rung động trước niềm vui hay nỗi đau của người khác. Con người sống không có
tình thương sẽ thờ ơ trước vẻ đẹp của đất trời, sẽ hững hờ trước sự sôi động của
cuộc sống. Họ dửng dưng, vô cảm trước sự việc xảy ra xung quanh. Người không
có tình thương thường có lối sống ích kỉ, thu mình lại trong vỏ ốc. Triết lí sống
của họ là: “Mũ ni che tai” , “đèn nhà ai nấy rạng”, “an phận thủ thường”. Họ tự
tách mình ra khỏi cộng đồng, vì thế mà cuộc sống của họ tẻ nhạt.
Đối với những người sống vị kỉ, xã hội luôn quan tâm nhắc nhở và giáo dục
họ. Người xưa từng khuyên nhủ: “Ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân”.
Ca dao đã khơi dậy tình thương yêu bằng câu: “ Thương người như thể thương
thân”; “Sông có khúc, người có lúc”; “Đông tay vỗ nên kêu”; “Không ai nắm tay
suốt ngày tới tối”. Trong văn học cũng có nhiều tác phẩm phê phán những người
không có “tình thương”. Mẹ con mụ dì ghẻ trong truyện cổ tích Tấm Cám đang
tâm đày đọa và giết chết cô Tấm hiền lành để tranh quyền lợi. Bá Kiến trong tác
phẩm Chí Phèo của nhà văn Nam Cao cũng là một con người sống không có tình
thương. Hắn là đại diện cho thế lực phong kiến thực dân chà đạp quyền sống,
quyền hưởng hạnh phúc của con người. Bên cạnh việc phê phán những kẻ sống
thiếu “tình thương”, văn học cũng ca ngợi, biểu dương những tấm lòng vàng. Bà
cụ hàng nước trong truyện cổ tích Tấm Cám đã cưu mang cô Tấm. Chàng Thạch
Sanh trong truyện cùng tên cũng hết lòng vị tha đối với Lý Thông- kẻ đã nhiều lần
hãm hại chàng. Nguyễn Du xót xa thương cảm, đau đớn thốt lên lời thơ đứt ruột
khi Thúy Kiều bị Tú Bà tra tấn: “Thịt da ai cũng là người, lòng nào hồng rụng
thắm rời chẳng đau!”. Lục Vân Tiên với quan niệm của người quân tử: “Giữa
đường dẫu thấy bất bằng mà tha” đã cứu mạng Kiều Nguyệt Nga bằng tấm lòng vị
nghĩa vô tư “Làm ơn há dễ trông người trả ơn”.
Trong cuộc sống, cái tốt, cái xấu song song tồn tại, nhưng xu thế chung là bao
giờ cái thiện cũng chiến thắng cái ác. Người tốt sẽ cảm hóa, thuyết phục được
người xấu. Biện pháp giáo dục hiệu quả nhất là tác động vào “tình thương” , vào
thiên lương của mỗi người.
Con người muốn sống con ơi!
Phải yêu đồng chí, yêu người an hem.
(Tiếng ru - Tố Hữu)
Ngày nay, trong nền kinh tế thị trường thì sự phân biệt đẳng cấp, phân biệt
giàu nghèo là điều không thể tránh khỏi, không thể phủ nhận. Nhưng những người
giàu có cần thương yêu, chia sẻ, giúp đỡ người nghèo khổ. Những người khỏe
mạnh, thông minh cần giúp đỡ, cưu mang những người yếu ớt, cơ nhỡ với tinh
thần : “Lá lành đùm lá rách”; “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”; “Nhiễu điều phủ
lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng.”. Cả xã hội cần mở
rộng tấm lòng nhân ái, giúp sức hỗ trợ, đùm bọc bà con bị thiên tai, bão lụt, hỏa
hoạn, sẵn lòng giúp đỡ những người không may bị bệnh hiểm nghèo…
Câu nói của nhà văn Nga ở một chừng mực nhất định nào đó có thể coi là
phương châm sống đúng đắn. Thông điệp mà nhà văn gửi gắm đến mọi người là
xin đừng vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Hãy chung tay xây dựng một mái
ấm tràn đầy “tình thương” giai cấp, dân tộc và nhân loại. Sự chia sẻ và liên kết, sự
nồng ấm của “tình thương’ sẽ làm cho băng giá của thói ích kỉ tan chảy, mỗi trái
tim sẽ rạo rực tình yêu và sức sống.