Tải bản đầy đủ (.pdf) (11 trang)

Tải Bài văn mẫu lớp 8: Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lòng - Những bài văn mẫu hay lớp 8

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (137.74 KB, 11 trang )

<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>

<b>Đề bài: Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lòng</b>


<b>Dàn ý chi tiết số 1</b>


<b>I. Mở bài:</b>


Giới thiệu hồn cảnh xảy ra sự việc


Hơm qua em vừa làm được một việc tốt đó là giúp một bà cụ qua đường. khi về kể cho
ba mẹ nghe thì ba mẹ rất vui và khen e ngoan. Việc làm này cũng khiến em thấy vui và
rất tự hào.


<b>II. Thân bài:</b>


<b>1. Hồn cảnh xảy ra việc:</b>


- Vì tối hơm trước em ngủ muộn vì phải thức khuya học bài nên sáng em dậy muộn và
đi học muộn


- Trên đường đi học, em nhìn thấy mà bà lão già khom khom chuẩn bị qua đường
- Chắc vì bà già nên khi qua đường bà còn rut rè và lo sợ


- Tôi chấp nhận đi học trễ để giúp bà cụ qua đường
<b>2. Diễn biến sự việc:</b>


- Tôi chạy đến hỏi bà cần tôi giúp đỡ không?


- Bà lão trả lời tôi một cách chậm rãi rằng “bà muốn qua đường nhưng xe đông quá nên
bà sợ”


- Tôi đề nghị giúp bà qua đường



- Thoạt đầu bà còn đắn đo suy nghĩ, nhưng nhìn tơi hồi lâu rồi bà đồng ý
- Tôi cầm tay bà dẫn bà qua đường; tay bà run run nhưng ấm áp vô cùng
- Trong lúc qua đường hai bà cháu nói chuyện hỏi thăm về nhau


- Tơi tới trường thì đã vào giờ học, tơi phải chịu phạt vì đi học trễ
- Tối về tơi vui vẻ kể cho ba mẹ nghe


</div>
<span class='text_page_counter'>(2)</span><div class='page_container' data-page=2>

- Tôi sẽ cố gắng để làm nhiều việc khác để ba mẹ vui lòng hơn nữa
<b>Dàn ý chi tiết số 2</b>


<b>Lấy ví dụ là Giúp đỡ bà cụ đi qua đường</b>
<b>I. Mở bài</b>


- Làm việc tốt chắc chắn sẽ mang đến niềm vui cho cha mẹ, thầy cô và mọi người xung
quanh.


- Lần làm một việc tốt khiến cho ba mẹ tơi vui lịng đó là: Giúp đỡ một bà cụ đi qua
đường.


<b>II. Thân bài</b>
<b>1. Hồn cảnh</b>


- Hơm ấy, tơi thức dậy trễ nên chạy thật vội để đến trường.


- Trên đường đi học, tơi nhìn thấy một bà lão đang muốn băng qua đường.


- Thế nhưng bà lão còn rụt rè, lo sợ vì thấy trên đường xe quá nhiều, bà không dám
băng qua.


- Tôi đắn đo suy nghĩ: Một là giúp bà lão qua đường, hai là bị trễ giờ học. Tôi phải lựa


chọn một trong hai.


- Tôi quyết định giúp bà lão băng qua dường dù biết rằng mình có thể sẽ bị trễ giờ học.
<b>2. Giúp bà qua đưịng</b>


- Tơi chạy tới gần bà và hỏi thăm, bà có sao khơng?


- Bà lão trả lời là muốn qua bên kia đường nhưng vì sợ xe nhiều quá nên không dám.
- Tôi đưa ra nhã ý giúp bà băng qua đường. Bà vui vẻ nhận lời.


- Một tay cầm lấy tay bà. Bàn tay ấm áp, run run của bà cũng giống như bà của tôi vậy.
Tay cịn lại của tơi giơ cao ra hiệu qua đường để các chú tài xế nhìn thấy mà nhường
cho bà cháu chúng tôi.


- Đưa bà lão qua được bèn kia đường, lịng tơi cảm thấy rất vui và tự hào.


- Bà lão hỏi tên tuổi của tôi, tôi học trường nào. Tơi nói, tơi phải tới trường ngay sợ trễ
giờ.


</div>
<span class='text_page_counter'>(3)</span><div class='page_container' data-page=3>

- Về nhà, tôi kể cho ba mẹ nghe sự việc khi sáng với vẻ rất háo hức.


- Ba mẹ tôi khen tôi là trẻ ngoan và tự hào về tơi vì đã biết giúp đỡ người lớn tuổi.
<b>III. Kết bài</b>


- Đó là lần tơi làm việc tốt mà tôi cảm thấy rất vui và tự hào.


</div>
<span class='text_page_counter'>(4)</span><div class='page_container' data-page=4>

<b>Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lòng - Bài làm 1</b>


Cha mẹ là những người đà sinh thành, đưa ta đến với thế giới này. Cha mẹ đã nuôi
dưỡng ta khôn lớn, cho ta ăn học nên người. Chính vì thế, cha mẹ là người có công ơn


thật lớn lao, vĩ đại đổi với ta. Phận làm con phải biết hiếu thảo và quan tâm đến cha mẹ
của mình. Quan trọng hơn là phải thường xuyên làm cho cha mẹ vui lịng. Tơi cũng thế,
tơi đã làm được một việc tốt khiến mẹ tơi vui lịng và tự hào về tôi.


Vào thứ năm tuần trước, tôi và các bạn đi chơi ở công viên nước. Tại đây tơi đã cùng
với các bạn cua mình làm một việc tốt. Tuy đó chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ nhưng với tơi
thì chuyện đó mang nhiều ý nghĩa lắm. Tơi cịn nhớ như in ngày hơm đó. Do thứ năm
tuần trước, trường tôi cúp điện nên cả trường được nghỉ. Chỉ riêng nhóm tơi, cả đám tổ
chức đi chơi ở cơng viên nước. Sáng hơm ấy. từ chín giờ sáng chúng tôi đã khởi hành
trong tâm trạng vui vẻ. Vừa thay đồ bơi xong thì tơi và các bạn đã chạy ào xuống hồ
bơi. Cảm giác nóng nực,oi bức đã bị những dòng nước mát trong hồ xua đi.


</div>
<span class='text_page_counter'>(5)</span><div class='page_container' data-page=5>

cơ bé có vẻ rất thất vọng, trong đôi mắt của em hiện rõ sự lo lắng và sợ hãi. Nhìn vào
đơi mắt ấy mà tơi thấy thương em quá! Trong đầu tôi đang suy ra mọi cách để có thế
giúp em giảm bớt đi nỗi sợ ấy. Tôi liền đề ra một ý với các bạn là cho em ấy chơi
chung cùng chúng tôi. Các bạn ai cũng đồng ý. Cuộc hành trình của chúng tơi và cô bé
bắt đầu ở những chiếc cầu tuột cao ngoằn ngoèo bảy màu kia. Trước khi trượt, cô bé có
vẻ hơi sợ nên tơi đã ơm em vào lịng để cùng trượt với tôi. Nước cứ theo tốc độ trượt
của chúng tôi mà bắn tung toé Sau nhiều lần trượt cùng tôi và các bạn dường như em
đã đỡ buồn và lo hơn một chút rồi. Thời gian chơi cùng những chiếc cầu tuột cũng đã
trôi qua. Chúng tôi lại tiếp tục ngồi trên phao để thả mình theo con sơng lười.


Những cảm giác táo bạo trong dịng nước của câu tuột ban nãy chẳng còn đâu nữa mà
bây giờ chúng tơi đang thả mình một cách êm đềm. Sau đó, chúng tơi lại chuyển sang
các trái bóng đầy màu sắc và nhiều trò chơi dưới nước. Một tiếng đồng hồ cùng đã trôi
qua, bây giờ em đã cười lại rồi. Đơi mắt em cũng khơng cịn ẩn chứa nồi sợ hãi như lúc
ấy nữa. Đã đến lúc quay lại việc tìm mẹ cơ bé. Thật may mắn là chúng tơi đã tìm được
bác. Cơ bé lúc này đang vỡ ồ trong hạnh phúc vì được gặp lại người mẹ thân yêu. Sau
khi chào tạm biệt cô bé, chúng tôi cùng kết thúc buổi vui chơi. Vừa về đến nhà, tơi đã
kể cho mẹ biết ngay việc đó. Mẹ cười tươi và khen tôi rất nhiều. Nụ cười của mẹ hiện


rõ sự hài lịng và tự hào về tơi.


</div>
<span class='text_page_counter'>(6)</span><div class='page_container' data-page=6>

<b>Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lịng - Bài làm 2</b>


Có một lần, tơi đã làm một việc khiến ba mẹ rất vui lòng. Cảm giác làm được tốt trong
lịng thấy vui lắm, vì lúc ấy tơi mới học lớp bốn thơi.


Hơm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trãi khắp không gian chiếu lên những
giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lung linh như những viên pha lê. Một ngày được
nghĩ ngơi thư giản sau một tuần học tập và làm việc vất vã của mọi người. “Một ngày
rãnh rỗi mà khơng đi chơi thì thật là lãng phí thời gian” chỉ nghĩ thôi tôi thấy lâng lâng
trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “Một ngày mới nắng lên, ta đưa tay
chào đón…là…la…lá…lá…la..” thì thấy ba mẹ lăng xăng làm chuyện gì đó, tơi tị mị
hỏi “Ba mẹ đang làm gì vậy ạ?” “À! Ba mẹ chuẩn bị đi thăm bạn cũ, đã lâu rồi khơng
cịn gặp con à” ba tơi đáp. Mẹ nói với thêm vào “Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ
làm việc nhà nhé! Chiều ba mẹ về có quà cho con”. Nghe mẹ nói xong tơi cảm thấy cụt
hứng, những dự định được đi chơi tan biến, chưa làm việc gì mà cảm thấy mệt mỏi.
Trước giờ tơi có động tay, động chân vào mấy việc này đâu, có thời gian rãnh là đi
chơi với đám bạn nên mệt mỏi là phải rồi.


</div>
<span class='text_page_counter'>(7)</span><div class='page_container' data-page=7>

không đi được và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và khơng chơi với tơi
thì cũng một thời gian ngắn thơi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là như
vậy.


Tôi bắt tay vào công việc. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngay ngắn,
quét dọn phòng sạch sẽ, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đến phòng khách
phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạch nền gạch. Bước
xuống bếp thấy chén đủa ăn sáng còn ngổn ngang trên bàn, một thau đồ mẹ giặt chưa
phơi, trên bếp cịn bề bộn xoong nồi, tơi hít một hơi dài và bắt tay vào việc. Trước giờ
tôi chưa làm việc này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lời mẹ dạy, miệng ngân nga câu hát


mà công việc đã xong lúc nào không hay. Lần đầu tiên trong đời tơi thấy mồ hơi của
mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui. Thành quả lao động của
một cô bé luôn lười biếng, ỉ lại ba mẹ, nhiều lúc ba mẹ nói lắm mới giúp, bây giờ làm
việc một cách tự giác và hoàn thành rất tốt cơng việc được giao, trong lịng thấy vui
sướng làm sao! Hạnh phúc biết bao! Thật sung sướng khi mình đã chiến thắng bản thân
để vượt lên chính mình.


</div>
<span class='text_page_counter'>(8)</span><div class='page_container' data-page=8>

<b>Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lịng - Bài làm 3</b>


Hè năm ngối, em đã làm được việc tốt là cứu một em nhỏ khỏi chết đuối trên đoạn
sơng chảy qua làng. Em cịn nhớ rõ là nghỉ hè được vài ngày, em đăng kí học lớp võ
Karate của Câu lạc bộ thể dục thể thao của huyện. Tuần ba buổi, em đạp xe đi tập từ
sáng sớm, đốn trưa mới về. Karate quả là một môn võ hấp dẫn vô cùng, nhất là đối với
lứa tuổi thiếu niên. Cũng bởi say mê tập luyện mà em không ngại đường xa, nắng nôi
vất vả.


Một buổi trưa, em về đến gần đầu làng thì thấy mấy bé trai đang kêu thất thanh: “Cứu
với! Có người chết đuối!”. Nhìn xuống mặt sơng lấp lố, em thấy một em bé đang nhấp
nhô, chới với. Quẳng vội chiếc xe đạp ven đường, em lao xuống nước, bơi nhanh về
phía đó. Trong đầu em chỉ có một ý nghĩ là phải cứu bằng được em bé nọ.


Năm sải, mười sải vẫn chưa tới nơi. Khúc sông Ninh chảy qua làng em nước khá xiết.
Em bé đã bị cuốn ra gần giữa dịng. Tình thế vơ cùng nguy ngập, khơng nhanh khơng
kịp. Em ngoi lên hít một hơi dài rồi gắng hết sức để bơi. Rất may, em đã nắm được tóc
đứa bé. Cậu bé trong cơn kinh hồng cứ túm chặt lấy em. Vất vả lắm em mới đưa được
bé vào bờ.


Đuối sức, em nằm vật ra bờ sông thở dốc, chân tay rã rời. Lúc này, lũ trẻ cũng đã gọi
bố mẹ em bé và một số dân làng ra tới nơi. Một cụ già nắm chân cậu bé dốc ngược,
quay mấy vòng. Cu cậu ộc ra bao nhiêu là nước rồi dần dần tỉnh lại. Mẹ cậu bé ơm lấy


con khóc nức nở. Tự nhiên nước mắt em cũng trào ra vì xúc động. Bố cậu bé nâng em
dậy, vừa khóc vừa cảm ơn em.


</div>
<span class='text_page_counter'>(9)</span><div class='page_container' data-page=9></div>
<span class='text_page_counter'>(10)</span><div class='page_container' data-page=10>

<b>Kể lại một việc làm khiến bố mẹ vui lòng - Bài làm 4</b>


Con đường về nhà hôm nay sao mà dài thế! Dài hơn rất nhiều so với niềm vui mừng
phấn khởi của em. Em đạp xe về nhà, vội vã hơn thường lệ, để chỉ mong được khoe với
mẹ về việc làm hữu ích của mình trong buổi sáng hơm nay.


Sáng nay trời chuyển sang thu, tiết trời hơi lạnh. Em đạp xe tới trường mà miệng khơng
ngớt xt xoa vì những cơn gió heo may và những giọt mưa lất phất gọi cái rét đầu
mùa. Hình như người ta cảm thấy lạnh hơn lúc đầu mưa thì phải. Đang mải mê với
những câu hát vu vơ, em bỗng giật mình: Sao mới sáng sớm mà đã có một cụ già trơng
tội nghiệp thế kia. Em quyết định dừng xe dù rất vội vì có vẻ như cụ già đang rất lạnh
và lại bị lạc đường thì phải. Vừa xuống xe em liền hỏi:


– Cháu chào cụ ạ! Hình như cụ đang muốn hỏi đường có phải khơng?


Cụ già ngẩng mặt lên. Bây giờ em mới quan sát kỹ: cụ già chừng 75 tuổi, khuôn mặt
nhăn nhúm lộ rõ một cuộc đời vất và phong sương. Cụ mặc chiếc áo nâu đã cũ và khá
mỏng. Em đốn chắc nó khơng đủ che ấm cho cụ lúc này.


– Cụ mới ở quê ra. Nhà con trai cụ trước ở gần đây nhưng giờ đã chuyển ra chỗ mới,
cụ thì khơng rõ đường đi đằng nào. Mà trời hơm nay sao tự dưng lạnh q.


À thì ra là vậy! Nhưng mình cũng đâu biết đường, em nghĩ. Nhưng có cách rồi:


– Cháu cũng khơng rõ đường bà ạ! Nhưng cháu sẽ giúp bà đến chỗ các chú công an kia
để hỏi đường và trước hết là để bà nghỉ cho đỡ lạnh.



</div>
<span class='text_page_counter'>(11)</span><div class='page_container' data-page=11>

Đến lớp em bị muộn mười lăm phút đầu giờ và bị cô giáo phê bình. Ngại ngùng, em
lặng lẽ đi vào lớp. Nhưng bài học vừa diễn ra chưa đầy nửa tiếng thì chú cơng an ban
nãy đến lớp học của em. Chú trao đổi với cơ giáo chủ nhiệm bên ngồi lớp trong sự
ngơ ngác, xôn xao của cả lớp. Rồi cơ giáo bước vào tươi cười nói:


– Trước hết cơ xin lỗi Ngọc Linh vì chưa hỏi kỹ đã vội phê bình. Các em ạ! Hơm nay
bạn Linh đi muộn khơng phải vì cố tình vi phạm nội quy mà là vì bạn ấy đã giúp một
cụ già bị lạc tìm thấy nhà của con trai mình. Trước tập thể, cơ khen ngợi Ngọc Linh.
Cịn các em, cơ nghĩ đó cũng là một bài học tốt đối với tất cả chúng ta.


</div>

<!--links-->

×