Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

bai tho nhan ngay nha giao viet nam

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (138.13 KB, 2 trang )

( Kính tặng thầy Sơn)
Thầy đến lớp vẫn dáng hình muôn thuở
Chiếc cặp đen bao năm tháng đã sờn
Em bỗng nhận ra một điều không nhỏ
Mái tóc thầy đã nhuộm hẳn màu sương
Viên phấn trắng trên tay thầy mải miết
Bụi rơi rơi trên tóc đã chuyển màu
Giọng thầy giảng vẫn êm đềm thắm thiết
“ Học hôm nay là rọi sáng ngày sau…”
Trong lớp học đứa thì ngồi chăm chú
Đứa mơ màng, tâm trí gởi đâu xa
Thầy vẫn ôn tồn, nhẹ nhàng khuyên nhủ
“ học đi em- hạnh phúc của mẹ cha…”
Ánh mắt thầy hiền hoà và ấm áp
Giọng êm êm như mẹ hát năm nào
Khi nghe giảng bài: “con thuyền đánh cá”
Em ngỡ mình cũng ra tận khơi xa.
Em còn nhỏ làm sao em thấu hiểu
Nỗi lòng thầy như là Mẹ, là Cha
Chăm chút, lo toan, chỉ bảo mọi điều
Không nhận lại chỉ cho em tất cả.
Có những buổi học thấy thầy vất vả
Dù ngoài kia nắng đã đến soi gương
Bụi phấn vẫn rơi trên tóc vương vương
Giọng trầm bổng, vẩn nhẹ nhàng êm ả.
Ơn thầy đó bao la như biển cả
Dìu dắt chúng em đến tận bến bờ
Thầy ơi! Biết yêu kính mấy cho vừa
Em xin nguyện đền ơn bằng gắng học
Nguyễn Đoàn Thanh Uyên
.


×