Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Trình bày suy nghĩ về quan điểm cần phải biết tôn trọng sự khác biệt

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (34.13 KB, 2 trang )

Đề bài: Trình bày suy nghĩ về quan điểm cần phải biết tôn trọng sự khác biệt
Bài làm
Tôn trọng sự khác biệt là văn hóa ứng xử tối thiểu cần phải có của một người sống trong xã
hội này. Tơn trọng sự khác biệt cũng chính là sức mạnh của trí tuệ. Vì tâm đắc với điều này
mà tơi khá nể nhạc sỹ Quốc Trung khi mới đây, bình về phát ngôn gây sốc của Thanh Lam,
Quốc Trung điềm đạm: "Với một cá nhân có thực tài và bản lĩnh ln bình thản và đón nhận
những ý kiến đánh giá khác nhau…”, và "Thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay cần được rèn luyện
về bản lĩnh và văn hóa ứng xử với những lời khen chê”.
Một nghệ sĩ cũng như một người trọng văn hóa ứng xử, hơn bất kỳ ai phải hiểu rõ điều đó.
Nhìn sự việc một cách tích cực, hành động và phát ngơn của nhạc sỹ này cho thấy sự liêm
chính trong học thuật vẫn được tôn trọng. So sánh trường hợp Quốc Trung với những trường
hợp "bình loạn, ném đá cho hả” cho thấy rõ hơn sự khác biệt mang tính văn hóa trong việc
ứng xử với những bất đồng ý kiến…
Tôn trọng sự khác biệt bởi vậy, là biểu hiện của khoa học, văn hóa, lịng nhân ái và tính nhân
đạo. Nhưng vì sự khác biệt chỉ là tính chất, khơng phải mục đích cho nên tôn trọng sự khác
biệt đơn thuần chỉ là tơn trọng tính chất đa dạng, mà mục đích cuối cùng đều dành cho sự
phát triển đi lên, hướng tới "chân lý, hoàn thiện và hoàn mỹ”.
Nhiều người trên khắp nước từng phê phán và muốn phải "trừng phạt” hai ca sỹ trẻ "đào
ngũ” do khơng tham gia chương trình biểu diễn ở Lào mới đây. Họ lí giải rằng những người
mang danh xưng nghệ sỹ lớn, giảng viên ĐH mà bất chấp nhiệm vụ để chạy sơ thì đó là một
vết nhơ của nền nghệ thuật, và họ sẽ khơng cịn uy tín để giảng dạy được. Mặc dù vậy, hai
nghệ sỹ lại nhận được sự đồng cảm của nhiều đồng nghiệp. Họ đã xin lỗi mọi người về
những "sai sót” khơng thể tha thứ đó. Có thể nói quyết định xin lỗi đó lại là một dấu hiệu tích
cực cho nghệ thuật. "Khác biệt tiêu cực” ở họ đã được chính họ điều chỉnh tích cực.
Vậy là, điều quan trọng để thành công trong cuộc sống không hẳn là tài năng hay kinh
nghiệm, mà chính là thái độ. Thái độ đúng ở đây là thái độ cầu thị và thái độ khiêm tốn.
Người lớn có đức này sẽ truyền được được cho thế hệ con cháu, nhưng quan trọng hơn, họ
biết tơn trọng sự khác biệt của chính con em mình, để có thể làm người bạn lớn của chúng.
Đó là mối quan hệ vơ giá.
Ngay từ nhỏ, nhiều trẻ đã bộc lộ những khác biệt về văn hóa so với cha mẹ. Các bậc phụ
huynh sống và làm việc trong những cơ quan khác nhau, có những người bạn khác nhau và




họ ít khi nghĩ rằng chính thái độ tơn trọng người khác ở họ lại có ảnh hưởng đến các con
nhiều như vậy. Những hành động độ lượng và tôn trọng người khác của cha mẹ trong cuộc
sống hàng ngày chính là một thơng điệp hồn hảo giúp con cái học được cách tôn trọng và
đánh giá cao những khác biệt giữa mỗi người.
Tơi hiểu rằng khun mình sống và ứng xử thế nào cho có văn hóa vốn khơng dễ. Diễn đàn
này cần có sự vào cuộc của các nhà văn hóa, nhà văn hay giáo sư nổi tiếng. Nhưng nền giáo
dục của chúng ta cũng cần bổ sung mơn "văn hóa ứng xử” cho trẻ em để phù hợp với thời đại
mới.
Một gia đình, một cá nhân có thể may mắn giàu có lên trong một năm hay dăm ba năm gì đó.
Nhưng để biết cư xử có văn hóa, cần gấp nhiều nhiều lần thời gian như thế, với sự tu luyện,
học hỏi, quan sát không ngừng. Tơn trọng sự khác biệt của mình, chắc chắn sẽ hạn chế làm
người khác tổn thương chỉ vì những định kiến và nơng nổi.
Bài làm 2
Người với người là bình đẳng như nhau, đây chính là nguyên tắc và là cơ sở giao tiếp cơ bản.
Mỗi người đều là một cá thể độc lập. Tín ngưỡng, đạo đức, quan niệm hoặc cách nhìn nhận
vấn đề, cách thức làm việc hay cách sống của bạn đều chỉ có thể chỉ đạo chính bản thân
mình. Nếu bạn dùng nó để so sánh hay u cầu người khác chính là khơng tơn trọng họ.
Chí hướng, thái độ lập trường và kiến thức, năng lực của người khác như thế nào, tướng mạo
của họ ra sao khơng liên quan gì đến bạn. Bạn khơng nên dùng tiêu chuẩn của bản thân để áp
đặt làm tiêu chuẩn cho người khác, càng không nên yêu cầu người khác phải phù hợp theo
tiểu chuẩn của mình. Kỳ thực tư tưởng tình cảm của một người ln khơng ngừng thay đổi,
khơng ai có thể bảo đảm rằng quan điểm và thái độ của mình là vĩnh viễn bất biến cả.
Khi trao đổi, giao tiếp với người khác vừa phải có cảm xúc, lại vừa phải có đạo lý. Cảm xúc
cần bắt nguồn từ sự tôn trọng lẫn nhau. Khi người ta cảm thấy bản thân được tôn trọng, họ
mới có thể tơn trọng bạn. Trong giao tiếp, quan hệ nếu một người ngang ngược võ đốn, có
thói quen đổ lỗi, quy chụp, chỉ trích, ln cho người khác sai và bảo thủ cho mình là đúng,
thì quả là khơng ai có thể nói đạo lý với bạn được nữa. Nếu bạn cho rằng người khác khơng
có tư cách để giảng đạo lý với bạn, thì đó là vì bạn không biết đạo lý trước.




×