Tải bản đầy đủ (.pdf) (33 trang)

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi (tập 5): phần 1 - nxb trẻ

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (707.98 KB, 33 trang )


ĐờiThayĐổiKhiChúngTaThayĐổiTập5
AndrewMatthews
Chia sẻ ebook : Chiasemoi.com


TableofContents
TRIẾTLÝSỐNGCỦABẠN
“Triếtlýhằngngày”
2.MỖILẦNTỪNGNGÀYMỘT
Khicuộcsốnggặpkhókhăn
Nhữngchuyệnhoangđườngvềhạnhphúc
Tốngkhứthóiquenlorầu!
Tínhcách
“Tạisao?”
Sứcmạnhtinhthần
Tiếngcười
Khisựviệcởngồitầmkiểmsốt
Nổixung!
“Tađangđivềđâu?”
Kiênnhẫn
Khơngđángkinhngạcsao?
Hạnhphúc
3.QUYLUẬTCỦACUỘCSỐNG
Nhữngbàihọc
Nỗiđau
Nhữngcáikhn
Tựkỉámthị
Tâmýbạnlàmộtthỏinamchâm
Vìsaocầnđặtmụctiêu?
Mongước


Quyếttâm
Khnmẫuthànhcơng
Thíchthúvớicơngviệccủamình
Kiếmthêmtiền
Quyluậthạtgiống
Tạisaocầnsuynghĩlạcquan?
Thanhthảntâmhồn
4.BẠNHỮUVÀGIAĐÌNH
Nhữngmốiquanhệ
Giađình
Lờikhen
Thayđổingườikhác
Thathứchongười
Bạnbèvàtiềnbạc
Qtặng
Quanhệcủanhữngngườiquen
“Hãylàmchotơihạnhphúc!”
5.CHIÊUTHỨCĐỂTHÀNHCƠNG–LÀMGÌBÂYGIỜ.
Cáigìquantrọngnhất?
Mơitrườngquanhta
Nhữnglờibiệnhộ
“Tơikhơnglàmnổi!”
Hãynghiêmtúc!
Tậptrungvàođiềumìnhmuốn
Cứhỏi!
Dọnsạchrácđi



TặngJulie:

TặngngườivợvàvịGiámđốcuqcủatơi–cámơnemmộtlầnnữa.
Cámơnemvềsựxuấtsắctrongviệcđiềuhànhcơngtyxuấtbảncủachúngta.
Cámơnemvềnhữngngàydàiđằngđẳngvànhữngđêmthứckhuyabênốngđiệnthoại,ở
phíabênkiatráiđất,đểhồnthànhmọichuyện.Vớinghịlựccủaem,nhiệttìnhvàlịngcanđảm
củaem,emđãlàmđượcnhữngviệcmàkhơngmộtngườinàokháccóthểlàmnổi.
Cámơnvềsựkhơnngoanvàsựchỉdẫncủaem.
Cámơnemvìđãđemhếtsựảnhhưởngtrongsựnghiệpsángchóicủamìnhđểđưanhững
cuốnsáchnàyđếnvớithếgiới.




1.TRIẾTLÝSỐNGCỦABẠN
Bạnkhơngthấylạsao?Aicũngmuốnhạnhphúc,nhưnghọc“nó”ởđâu?
Chúngtasinhratrênđời.Rồichúngtađihọc.
Chúngtahọctốn.Chúngtahọcvềhuyếtcầutố,họcvềrặngHyMãLạpSơn.Nhưngchưa
baogiờchúngtahọcvềhạnhphúc.
Tơithườngtựhỏi“Tạisaocómộtsốngườilnlnhạnhphúc?”
Rồi tơi băn khoăn “Phải chăng người hạnh phúc thơng minh hơn những người khác?Hay
chẳngquahọqngờnghệchnênkhơngnhậnramìnhkhổ?”.Nhữngcâuhỏinhưvậycàngvề
saucàngnhiều.
Hồicịnnhỏ,tơithườngmơvềthờitươnglai.
Nhưngtớikhibướcvàothờitươnglai,tơilạithườngthấtvọng.
TơikhámphárarằngCUỘCĐỜIKHẮCNGHIỆTHƠNTATƯỞNG!
Tơimuốnbiết:
“Tạisaocónhữngngườisốngđượcmộtcuộcđờithúvị?”
“Tạisaocónhữngngườisốnghạnhphúchơntơi?”
Tơitìmđọcsách.Tơithamdựnhữngbuộithuyếttrìnhvànhữngcuộchộithảo.
Tơithửđitrênlửathan.
Tơitìmđọcnhữngtriếtgiavĩđại.tơinghĩrằnghọcóthểdạytơinhiềuđiềuvềhạnhphúc…

RồitìnhcờtơiđọcvềmộtnhómtriếtgiaHyLạpcổđạimệnhdanhlànhữngngưởitheochủ
nghĩaHồinghi.Họchorằng:“Tâmhồnanhchỉthậtsựthanhthảnkhianhkhơngcịntinbất
cứcáigì.”
Làmsaobạncóthểtinđượcđiềuhọnóichứ?
RồitơiđọcSocrates–vàmộttaynữatênlàGorgias.Ơngnàytunbố:
a)Khơngcócáigìthậtsựhiệnhữu,dođó
b)Nếucócáigìđóthựcsựhiệnhữuthìanhkhơngbiếtnóđược,dođó
c)Anhkhơnghiệnhữu!
Làmsaomàxàikiếnthứcnàychớ?
Cứtưởngtượngcoi…bạnbịcảnhsátgiaothơngtóm,viêncảnhsátnói:


“Cólýdogìđểtơikhơngphạtanhchạyqtốcđọchophép?”
Vàbạntrảlời:“Ơngcóhiệnhữuđâu!”
Tơinhậnthấycóhaiđiềuvềcáctriếtgia:
a)Hầuhếthọkhơnghạnhphúc,và
b)Nhiềungườitrongsốđólànhữngnhàtốnhọc!

“Triếtlýhằngngày”
Cuốicùngtơitinrằng:
Cóhailoạitriếtlý:loạitriếtlýkinhviện,vàloạitriếtlýcụthểhàngngàycủatừngngười.
Chínhtriếtlýhằngngày,cụthể,củariêngbạnmớithậtsựđángkể.
Triếtlýhằngngàycủabạnchínhlànhữnggìbạntinvềchuyệnđờithường–cơngviệc,tiền
bạc,lophiền,thấtbại,bèbạn,chuyệngiađình,tươnglai…
Triếtlýhằngngàylànhữnggìchúngtaápdụngđểgiảithíchnhữngthăngtrầmtrongđời:
đólànềntảngtaxâydựngcuộcsốngcủamình.
Chẳnghạnnhưkhitanói…
“Cáigìxảyracũngđềucólýdocủanó”,haylà
“Taihọacũngchínhlàdịpmay”,hay
“Hầuhếtbọnđànơngđềukhốnkiếp!”

Thìđólànhậnthứchaykinhnghiệmcụthểcủariêngbạn.
Triếtlýcụthểriêngtưcủamỗichúngtalàcáilăngkínhquađótaxemxéttừngvấnđềvà
từngcơhộitrongcuộcsống.
Đócũngthườnglàlýdotanươngvàođểtiếptụcđườnglốiđangtheo–haytừbỏnó.
Nhữngngườisốnghạnhphúcnhấtkhơngnhấtthiếtlànhữngngườithơngminhnhấthay
giàucónhấthaytàibanhất.nhưnghọcómộttriếtlýriêngcựckỳhữudụng.
Nhữngngườihạnhphúchìnhnhưcóchungmộtsốtriếtlýsống.
Cuốnsáchnàylàbảntómtắtnhữngphươngcáchhànhxửcủanhữngconngườisốnghạnh
phúc,hiệuquả.
Có một vài ý tưởng trong đây quen thuộc với bạn rồi. đơi khi chúng ta khơng cần thêm
thơngtingìmới–chúngtachỉcầnnhắcđểnhớlạithơi.


Nếubạnđangchịuđựngbikịchcánhânhaytơnthươngnghiêmtrọngtrongđời,thìcuốn
sáchnàycóthểlàchưađủ.Nhưngnócóthểgiúpbạnđốimặtvớinhữngtháchthứctrongcuộc
sốnghàngngày.

2.MỖILẦNTỪNGNGÀYMỘT
Khicuộcsốnggặpkhókhăn

Làmsaosốngnổikhicuộcsốngtrởnênkhắcnghiệt?
Làmsaotiếptụcchịuđụngnổikhibạnđangkhổsở,cơđơnhaytúngquẫn?
Bạnchỉcóthểgiảiquyếtnhữngvấnđềấynhưthểbạnđangleonúi…
Giảthửnhưbạnđangleonúi–vàbạnbịmắckẹtvàocáigờđá–thếlàđộtnhiênbạnphải
hếtsứctậptrungvàocáikhoảnhkhắchiệntạiấy!
Bạnqnhếtmọichuyệnxaxơi.Tấtcảmọinỗlựccủabạnđềudồnvàobướckếtiếpmà
bạnsẽlàm.Rồibướckếtiếpnữa.từngphânmột.
Cuốicùngbạnnhíchtừngphânmộtrakhỏitainạn.
Đâycũnglàphươngcáchrấthữuhiệutrongcuộcsốnghằngngày.
Khicơngchuyệncóvẻnhưvơphươngcứuchữa,bạnhãytậptrungvàongaycáikhoảnh

khắcbạnđangsống.
Bạnxửlýtừngvấnđềmột.Bạntiếnđượcmộtbước.Tựtinlênmộtchút…rồibạntiếnthêm
mộtbướcnữa,rồithêmmộtbướcnữa.
Cuốicùngbạnbỗngnhậnrarằngđiềutồitệnhấtkhơngcịnnữa.
Nếubạnloâuphiềnmuộnvề:
a)Tấtcảnhữngđiềubạnphảilàmtrongthángtới,haylà
b)Tấtcảnhữngđiềubạnsợsẽkhơngragìtrongnămtới,
Thếthìbạncóthểphátđiên.


Nhưngbạncóthểxửlýmỗilầntừngngàymột.
Vàbấtcứkhinàomàsuốt24tiếngđồnghồđềuqkhắcnghiệt,thìhãycốrútrachođược
mỗilần5phút.

ĐÚCKẾT
Tấtcảnhữnggìbạnlàmđượclàhãylàmhếtmìnhchođếnkhiđingủ.
Đểngàymaitựlolấychongàymai.

Nhữngchuyệnhoangđườngvềhạnhphúc
Vàonhữngnăm1990,nhànghiêncứuRonaldInglehartchoxuấtbảnkếtquảcủamộtcuộc
“khảosátvềhạnhphúc”quymơgồmtới170.000ngườiở16quốcgiatrênthếgiới.
Nhữngngườithamgiađượchỏinhữngcâuhỏiđạiloạinhư“Bạnsốnghạnhphúcrasao?”
và“Bạncóvừalịngvớicuộcsốngcủamìnhkhơng?”
Inglehartquantâmtớiviệcliệutuổitáccóảnhhưởnggìtớihạnhphúccủaconngườihay
khơng.Vìvậyơngđãphântíchcácdữliệuthuthậpđượctheonhómtuổi,15tới24tuổi,25tới
34tuổi,35tới44tuổi,cứtiếptụcnhưvậy.
Thếthìailànhữngngườiíthạnhphúcnhất?Lứatuổithanhniên?Lứatuổitrungniên?Và
bạnnghĩailànhữngngườihạnhphúcnhất?
Đâylàkếtquả:
15-24tuổi:81%bằnglịngvớicuộcsống

25-34tuổi:80%bằnglịngvớicuộcsống
35-44tuổi:80%bằnglịngvớicuộcsống
45-54tuổi:79%bằnglịngvớicuộcsống
55-64tuổi:79%bằnglịngvớicuộcsống
65tuổitrởlên:81%bằnglịngvớicuộcsống
Kếtquảcủatừngnhómtuổigầnnhưlàđồngnhất!
Trongmộtcuộcnghiêncứukhác,hainhàtâmlýcủatrườngđạihọcbangArizonalàWilliam
StockvàMorisOkuncũngđạtnhữngkếtquảyhệt.Họthẩmđịnhcủahơn100cuộckhảosát
tâmlývàcuốicùnggútlạiđiềunày–tuổitácchỉảnhhưởngtớihạnhphúckhơngq1%.
Bấtchấpmọitưởngtượng,bấtchấpmọicuộctranhluậnvề“nhữngrốiloạncủatuổimới


lớn”và“khủnghoảngtuổitrungniên”,tuổitáchấunhưchẳngảnhhưởnggìtớihạpphúccủa
bạncả.

ĐÚCKẾT
Vấnđềkhơngphảilàtuổitác,vấnđềlàcáchnhìncủabạn.
(Nguồn:Dữliệutừ169776ngườiđượcRobertInglehart,bộphậnphụtráchvănhóacủaAdvancedIndustrialSociety,phỏng
vấn.NhàxuấtbảnPrinceton–1990.VàDavidG.Myers,ThePursuitofHappiness,HarperCollinsPublishers1992)

Tốngkhứthóiquenlorầu!
Phầnđơngchúngtahayloâuphiềnmuộn.
Chúngtalolắngvềtiềnbạc,vềconcái…vàcảvềchuyệnkhơngbiếthàngxómđánhgiá
mìnhrasao!
Thậmchícóngườicịnbảobạn:“PHẢIbiếtlochớ!”
Nhưngloâukhơngnhữngvơích,màcịntệhạihơnthếnữa.
Trướctiên,nóthườnghúttheonónỗibấthạnh.
Thứđến,nóhạiđếnsứckhỏecủabạn!
Vậybạnphảilàmgìvờichuyệnloâu?Cứhỗnlạiđã!
HãybắttayvàohànhđộngTRƯỚC,vàhỗnbinhvơthờihạnvớinỗilo.

Đólàđiềunhữngconngườisốnghiệuquảvẫnlàm.
Bấtcứlúcnàobạncảmthấymuốnlo,hãytựnhủ:
“Làvấnđềgìngaylúcnàyvậy?”
Đốnthửxembạnsẽthấygì…trừkhitínhmạngbạnđangtreotrêndầusợitóc,bạnchẳng
cóvấnđềqinàohết!
Dĩnhiênlàtrongcuộcsốngvẫncótaiương,cóbệnhtật.cókhủnghoảngtàichính.Nhưng
đóđâuphảilàlýdođểsốngsợhãinhưmộtconthỏđế.
Khigặpkhủnghoảng,bancóthểđươngđầuvớinóTỪNGCHÚTTỪNGCHÚTMỘT.Chỉkhinào
đầuócbạntrơidạtvậtvờvàochuyệntươnglaixavời,thìnómớinghiềnnátbạn.
Màtâmtríbạnsẽlnmuốnlơibạnvàotươnglaithơi!
Hãytrụvàohiệntại.Hãylàmbấtcứchuyệngìbạncóthểlàmđượcngaytronghơmnay–và
gạtnỗiloâurangồi.


Hãynhìnlạiđịibạn.Đãcótìnhhuốngnàokhiếnbạnkhơngsốngsótđâu?Chưahềcó!
Bạncóthểkiểmsốthiệntại.Cịncáithờitươnglaixaxơikiamớikhiếnbạnlolắng!

ĐÚCKẾT
Khinỗiloâumuốnxuấthiện,cứchầnchừvớinó.
Khi có ai hỏi, “Anh khơng lo lắng tới việc đó hay sao?”, hãy bảo họ là: “Tơi biết lo đó chớ nhưngtơikhơngluẩnquảnvớinỗilo!”

Tínhcách
Cóbaogiờbạnnhìnvàogươngsoivànói,
“Ướcgìmìnhcómộtgươngmặtkhác…thânhìnhkhác…cáimũikhác”?
Bạncóbaogiờnhìnlạicuộcđờimìnhvànói,
“Saongườitalạinhiềutàinăngvàxuấtsắcqvậy?”
“Cịnmìnhtốtnhưthếnàođây?”
Phầnlớnchúngtađềucónhữngýnghĩnhưvậy!
Vàđâylàđiểmmấuchốt…
Tàihoavàsắcđẹplànhữnglợithếlớn–nhưngcóbiếtbaongườicótàihayxinhđẹpmàta

chẳngngưỡngmộchútnào.Thậmchícóngườichỉlànỗiphiềnphứcbựcmình.
CuộcđờicủanhữngnhânvậtlỗilạcnhưA.Lincoln,MẹTheresa,MahatmaGhandikhơngcó
sắcđẹplẫntàihoa.
NhữngphẩmchấtmàhầuhếtchúngtaqtrọnghơncảlàTÍNHTRUNGTHỰC,CANĐẢM,
NHẪNNẠI,KHOANDUNGĐỘLƯỢNGvàKHIÊMTỐN.
Hãynhìnvàobảnliệtkêtrênvàbạnsẽthấymộtđiềuthúvị.
NhữngphẩmchấtnàykhơngphảiBẨMSINH.
ChúngđượcbạnPHÁTTRIỂNdần.
Bấtcứaicũngcóthểsởhữunhữngphẩmchấtnày.
Nếubạnthậtlịngmuốn,bạncóthểcóchúng!
Nếu muốn có lịng tự trọng, muốn được người khác kính trọng, bạn đâu cần phải là một


thiêntàihaylàmộtsiêumẫu.
Bạnchỉcầnpháttriểntínhtrungthựccủachínhbạn,pháttriểnsựkiênquyết,tínhkhoan
dung,đứckhiêmtốnvàlịngcanđảmtrongconngườibạn.
Điềunàyđượcgọilà“Tínhcách”.

ĐÚCKẾT
Bạnnhìnnhậnvềchínhmìnhnhưthếnàonằmtrongtaybạn.

“Tạisao?”

AnhbạnJohnFoppecủatơikhisinhrabịthiếumấthaicánhtay.
NhưngJohnkhơngbaogiờđặtcâuhỏi,
“TẠISAOtơikhơngcótay?”
Anhchỉtựhỏi,
“Tơicóthểlàmđượcgìvớihaichânđây?”
KhinhìnthấyJohndùngđũaăncơm,tơiđãthốtlên:
“Anhlàmđượcmọithứ!”

Khi gặp một sự kiện đau buồn, hay khi mất tất cả, hoặc một người tình rời bỏ ta, thì ta
thườnghỏi“TẠISAO?”
“TẠISAOlạilàtơi?”
“TẠISAOlạivàochínhlúcnày?”
“TẠISAOnàngbỏtơiđểtheomộtthằnggiẻrách?”
NhữngcâuhỏiTẠISAOnhưvậycóthểkhiếnbạnphátđiênlên,vìthườngkhơngcócâutrả
lời.
Hoặcvấnđềkhơngphảiởchỗ“tạisao”!
Nhữngngườisốnghiệuquảđặtcâuhỏi“CÁIGÌ?”
“Mìnhsẽlàmcáigìvềvụnày?”


“MìnhhọcđượcCÁIGÌtừvụnày?”
Khitìnhthếquảthậtlàtuyệtvọng,họhỏi,
“MìnhcóthểlàmđượcCÁIGÌtrong24giờtớiđểtìnhthếsángsủahơn?”

ĐÚCKẾT
Nhữngngườihạnhphúcnhấtkhơngbậntâmtìmxemcuộcđờicócơngbằngkhơng.Họchỉ
tậndụngnhữnggìhọcó.
Cuộcđờicó“cơngbằng”khơng?Cóthểlàkhơng.NhưnghỏiTạisaothìlàmđượcgì!

Sứcmạnhtinhthần
Bạncóthểnhậnrađiềuđángkểởnhữngconngườihạnhphúcnhất…
Họđãtừngvượtquađượcnhữngthấtbạinặngnề.
Nhữngngườihạnhphúccókhicũngbịvỡnợ,ốmđaubịnhhoạn,bịđuổiviệchoặcbịlường
gạt!
Họcũngcónhữngvấnđềnhưbaoconngườikhác.
Nhưnghọcótinhthầnvữngvàngtậptrungvàoviệctìmgiảipháp.
Họđãpháttriểnđược“Sứcmạnhtinhthần”.
Sứcmạnhtinhthầncũngtựanhưsứcmạnhthểchấtvậy.

BạnkhỏemạnhcứngcápbởiCƠBẮPcủabạnđượctậpluyện.
Bạntậpchạylênđồidốc.
Sứcmạnhcơthểcủabạntăngdầnlên.
Bàitậpchotinhthầncũngvậythơi.
Bạnrènluyệntinhthầnbằngcáchđốimặtvớicácvấnđề.
Sựnỗlựclàmtăngsứcbền.
Bạnkhơngthểmạnhbằngcáchchuixuốnggầmgiường.
Bạnphảiđốiđầutrựctiếpvớicuộcsống.
Bạnchấpnhậnmộtsốrủiro.
Bạnvấpngã,rồivùngdậy.
Mỗingày,bạnvữngvàngthêmmộtchút.


Dầndàbạntạođượcchomìnhmộttháiđộtíchcực.
Khicuộcsốngtrởnênkhắcnghiệt,hãytựnhắcnhủrằng:“Chuyệnnàylàmtinhthầnmình
càngcứngcáp,mìnhcànghạnhphúchơn”.

ĐÚCKẾT
Cuộcsốngdễdàngkhơnghẳnchobạnhạnhphúc.
Thơngthườngchínhcáingượclạikia!

Tiếngcười

Bạnđãbaogiờđụngđầuvơtườnghaybịdậptaykhiđangđùagiỡnvớibạnbè?Bạncóđểý
điềugìkhơng?
Khibạnvuicười,bạnkhơngcảmthấyđau.
CảmộtthếgiớikỳdiệuxảyrakhibạnCƯỜI…
-Phổibạnnởra,sựhấpthuoxytăng.
-Hệmiễndịchcơthểđanghoạtđộng–dođósứcđềkhángmạnhhơn.Cơthểbạnsảnxuất
thêmnhiềutếbàoT,đólànhữngtếbàokhángvirusvàungthư.

- Chất Endorphin giảm đau tự nhiên của cơ thể được phóng xuất trong não, làm giảm
stress.
-Tiếngcườikhơngnhữnglàmgiảmđauđớnthểxác,nócịnlàmgiảmnỗiđautinhthần.
Khicười,tựnhiênchúngtathấytrànđầylạcquanvàhyvọng.
Khicười,chúngtanóivớimình–vàvớicảthếgiới“TƠIKHƠNGNHẬNSỰĐAUKHỔ”.
Tiếngcườigiúpchúngtavượtquamọinỗiđaukhổvàthấtvọng.
Tronghầuhếtmọitìnhhuốngđềucókhíacạnhtươivui.Chỉcầnđểýtìmnó.
Cịncóđiềugìkháchữuíchnữakhơng?À,đừngcốgắngchohồnhảo.
Khichúngtathơicốgắngchođượchồnhảo,chúngtasẽbậtcườivềchínhbảnthânmình–
vànhưvậychúngtasẽcườiđượcthườnghơn.

ĐÚCKẾT


Cuộcđờiđâucónghiêmtrọngdữvậy.Hãysốnghàihướcvàtươivuimộtcáchnghiêmtúc
hơn.

Khisựviệcởngồitầmkiểmsốt

Đâylàcơngthứcchếbiếnđểđượckhổnãomnnăm:
a)KhăngkhăngrằngthếgiớiPHẢIgiốngnhưbạnmuốn.
b)ĐềxướngmộtđốngquytắcmàmọingườiPHẢInoitheo.
Rồinổigiận,nếuthếgiớikhơngtntheonhữngquytắcđó.
Đólàkiểuxửsựcủanhữngconngườibấthạnh.
Coinào,chúngtathườngmongrằng:
BạnbèPHẢIcóquacólại.
MọingườichungquanhPHẢIcoitrọngta.
CácchuyếnbayPHẢIđúnggiờgiấcquyđịnh.
AinấyđềuPHẢIthànhthật.
ĐứclangqnPHẢInhớngàysinhnhậtcủata.

Nhữngmongmỏinàyđềucóvẻhợplý.Thếnhưngchuyệnđờiđâucónhưvậy.Vàrốtcuộc
bạncảmthấyoảitrămbềvàcựckỳthấtvọng.
Khimọichuyệnngồitầmkiểmsốtcủata,hãytựnhủ:
“MÌNHMUỐN“A”HƠN,NHƯNGNẾUCHỈCĨ“B”THÌCŨNGTỐTTHƠI”
Thựctìnhnóchỉlàcáimẹothốthiểmcủatâmtrí,nhưngnếuchúngtabiếnnóthànhmột
thóiquen,thìtâmchúngtasẽđượcthoảimáihơn…
Bạnmuốnmọingườitỏralịchsự…nhưngkhihọthơlỗ,thìđiềuđóđâucólàmđiêutànmột
ngàysốngtrongđờicủabạn.
Bạnmuốncómộtbầutrờiđầynắng,thếnhưngmưathìcũngtốtchứsao!
Nóicáchkhác,bạnhãyuyểnchuyểnmềmdẻotrongxửsự.
Đểhạnhphúchơn,thìchúngtacầnhoặclà:


a)Thayđổithếgiới,hoặclà
b)Thayđổicáchsuynghícủamình.
Thayđổicáchsuynghĩcủamìnhdễthựchiệnhơnnhiều.

ĐÚCKẾT
Khơngphảicáigìđãxảyraquyếtđịnhhạnphúccủabạn.
Chínhlàcáchbạnnghĩnhưthếnàovềđiềuđãxảyrađểsốnghạnhphúc.

Nổixung!
Thờibuổinàynơiđâucũngđầychuyệnbựcmình.Đườngsá,nhàhàng,siêuthị,điệnthoại,
bệnhviện,vânvân…đâuđâucũngđềucóthểkhiếntanổigiận.vấnđềnàycóvàiđiềuthúvị,
đángchúý…
Thườngthườngthìkhơngphảinhữnggìxảyrakhiếntatứcgiận.
Màđólàkhitamuốnmộtđàng,nólạixảyramộtnẻo…
Vídụ:
Bạnđangláixetrênxalộcaotốc,thếrồibạnmuốnđổilànxe.
BạnMONGtayláilànbêncạnhtránhchỗchobạnqua–nhưnghắnkhơngtránh.

BạnMONGhắnđểý,nhưnghắnkhơngđểý.Vậylàbạnnổikhùng!
Vấnđềkhơngphảilàtayláixekia–màlàsựtrơngđợirarằnghắnphảitửtế.
Sựtrơngđợiđặtnềntảngchothấtvọngvàtứcgiận.
Phầnlớnngườikhácđâucósuynghĩgiốngbạn,bạnbịtrậtđườngrầy.Vậycàngíttrơngđợi
vàothếgiới(vàcảởthờitiếtnữakia)chừngnào,thìcuộcsốngcủatasẽđễchịuhơnnhiều
chừngấy.
Cóbalờikhunnhỏđểgiúpbạnbìnhtĩnh:
1.HÃYNÂNGĐỠĐỨCKHIÊMTỐN.ngườiưanổigiậnthườngcókhuynhhướngchorằng
a)họquantrọnghơnmọingườikhác,vàb)họlnlnđúng.Khikhơngđạtđượcđiềuhọ
muốn,họliềnnổigiận.Hãythưgiãnchútđi.Thỉnhthoảnghãychophépngườikhácđạtđược
điềuhọmuốn.
2.QUYẾTĐỊNHĐIỀUGÌTHỰCSỰQUANTRỌNGchođờimình,giảsửnhưtheothứtựtừ
mộttớimười.bạncóthểxếpănuốngvàohàngthứ9trên10,cócơngănviệclàmhàngthứ7


trên10,bọnláixengungốcvàohàngthứ2trên10,vàthangmáychạmnhưrùavàohàngzêrơ.Khicódựkiếnnhưvậy,bạnsẽkhơngbựctứcvềtiểutiết.
3.CHẤPNHẬNTHỰCTẾ.ngườinónggiậnưatranhcãivớithựctế.!họhaynóiđạiloạinhư
“Lẽratrờikhơngđượcmưa!”hay“Bọnăntrộmkhơngđượctrộmcắp!”.Quảlàphísứclãng
nhách.Khibạntranhhơnvớithựctế,thựctếthắnglàcáichắc!

ĐÚCKẾT
Cótớihơnsáutỷrưỡingườitrênthếgiớinày.Thỉnhthoảngcũngnênđểchohọđượcnhững
điềuhọmuốncịnchúngtacũngcầncólúcravềtaykhơng.Đóđâuphảilàlýdođểgàothéthay
đánhđấmvớihọ.

“Tađangđivềđâu?”

Cóbaogiờbạntựhỏi“Mìnhđanglàmcáiqigìtrongcơngviệcngungốcnày?”.Cóbaogiờ
bạnthấykẹtcứngkhơnglốithốtchưa?
Nếubạncảmthấybựcbộihaykhổsởtrongcơngviệcbạnlàm–dùbạnlàcơngnhânnhổ

lơnggàhaybácsĩchungiảiphẫunão–thìphươngcáchhaynhấtlà…LÀMHẾTSỨCMÌNH!
Tạisao?
-Bạnsẽcảmthấydễchịuhơnvớichínhbạn
-Bạnpháttriểnkỹnăngcủabạn
-Bạnsẽtạonêntiếngtăm
-Rồiđây,sẽcóngườiđểýtớibạnvàcấtnhắcbạnlênmộtvịtrítốthơn,hoặc
-Mộtngàynàođóbạnsẽđủlịngtinđểtựtạocơngviệccủachínhbạn.
AnhbạnFrednói,“Nếutớcócơngviệcngonlành,tớsẽlàmchếtbỏ-nhưngvớicáiviệc
chếttiệthiệnnay,thìtớchỉngủsuốtngàythơi.”.Khơngđâu,Fred!


Khichúngtalàmhếtsứcmình,thìtựnhiêncuộcđờiđưatatớinhữngcơhộimới.Cókhi
phảichờ,nhưngthếnàonócũngđến.
Thêmđiềunàynữa…dịpmay,cơhộicóviệclàm–vàcảchuyệnuđươngnữa–thường
đếnvàolúctaíttrơngđợinhất.
Nhữngvậnmayvànhữngmốiquanhệđổiđờivẫnthườngxảyđếntrongnhữnghồncảnh
khótinnhất.
Đólàcáchcuộcđờinhắcnhởtahãytơntrọngmọingườitagặp.
Đócũnglàcáchcuộcđờinhắcnhởtalngiữmộttâmhồnrộngmở.
Nhữngngườithànhcơngthườngtựnhủ“Nếumìnhtậntâmtậnlựcvớicơhộinày,mìnhsẽ
cóđượcmộtcơhộilớnhơnnữa”.

ĐÚCKẾT
Cuộcđờitưởngthưởngchonhữngnỗlực,chứkhơngchonhữnglờibiệnminh.

Kiênnhẫn

MộtngườiphụnữtiếntớigầnnghệsĩviolonnổitiếngFritzKreislersaumộtbuổitrình
diễncủaơng.
Bàtanói,“ƠngKreislerà,tơisẵnsàngđổicảđờimìnhđểchơiđànđượcnhương!”

Ngườinghệsĩquaylạivàmỉmcười“THÌTƠICŨNGĐÃLÀMNHƯVẬY!”
Nếubạnthậtsựmuốngiỏivềmộtcáigìđó,cólẽbạnphảigiànhhếtcảcuộcđờitậpluyện,
hoặclàmườinăm,hayítnhấtlàsáutháng!
Mộttrămnămtrước,hầunhưaicũnghiểuđượcđiềunày.Cịnbâygiờmọingườiđềumuốn
cókếtquảngaylậptức!
Nếubạnđang:
-Rènluyệnthểhình
-Họcmộtngơnngữ
-Luyệncúđánhvõngmơngolf


-Tậphát
-Tậpchơimộtmơnthểthaomới,móngiảitrímới,bắtđàumộtnghềmới…
Bạnhãygiànhđủthờigianchonó
Lênkếhoạchhàngngày,theosátnó…VÀgiànhđủthờigianđểhồnthiệnnó.
Cóthểbạnthấymộtchútxíutiếnbộtrongmộttháng.Hãygiànhthêmsáutháng–hoặcmột
năm–RỒITHÌsựtiếnbộhiệnrõtrướcmắtbạn.
Phầnlớnmọingườibỏcuộcqsớm!

ĐÚCKẾT
Đểthànhcơng,đâylànhữngđiềubạncần–theothứtựưutiên:
1.Chịudựngvàbềnchí
2.Tàinăng.

Khơngđángkinhngạcsao?
Vàolúc23giờ30FredđápmộtchuyếnbayphảnlựcởBangkok–TháiLan.Chiếcmáybay
chứatới420hànhkháchvànặngbằngmộtchungcưnhỏ.
Suốt14giờđồnghồsauđó,Freddichuyểnvớivậntốchơn800km/h.Cáchmũianhvàitấc,
nhiệtđộkhơngkhíbênngồilạnhtớiâm55độCvàgióđangthổimạnhnhưbão.
Tronglúcđótiếpviênhàngkhơngđangdọnbữachoanh–bít-tếtArgentina,rượuAustralia,

bơIreland,phómátNewZealand,càphêColumbia.
Chỉcầnmộtcáinhấnnút,mềnvàgốiđượcđưatớiliền.
Khơngcầnrờikhỏighế,Fredmuacảmớđồnghồmiễnthuếchomấyđứanhỏ.phầnanh,
trongkhinhâmnhimóntrángmiệng,anhtheodõinhữngbộphimmớinhấtcủaHollywood.
Rồianhđánhmộtgiấcngủngắn.Bữađiểmtâmlàbánhsừngbịvàtráicây.
Tấtcảđiềunàychỉởkhunggiábìnhdânthơi.
Vào5giờsánggiờLondon,ngaygiữamộtcơnmưađávớitầmnhìnxa10mét,anhđặtchân
xuốngphíabênkiatráiđất–sớmhơn2phútsovớilịchtrình.
Vợanhrađónanhtạiphitrường…“Chuyếnbayrasaoanh?”,cơhỏi.
Fredtrảlời,“Cógìlạđâu!”


Chẳngcógìlạư?Thậtđángkinhngạc!chúngtaxemqnhiềuđiềulàchuyệnđươngnhiên.
Chúng ta đang sống trong một thế giới phi thường. Chúng ta may mắn được ăn cơm mà
khơngphảitrồng,cấy,ăncámàkhơngcầnphảiđánhbắt,láinhữngchiếcxemàmìnhkhơng
chếtạo,băngquanhữngcâycầumàmìnhkhơnghềxây.

ĐÚCKẾT
Bấtcứchuyếnbaynàohạcánhantồnđềulàmộtchuyếnbaytuyệthảo.

Hạnhphúc
Bạnđừngchờđợicuộcđờitrởnêndễchịuhơn.Bạnhãychọncáchđểsốnghạnhphúctrước
đã.
Tơinhớmìnhđãtừngchờchocuộcsốngđượcdễdànghơn.Tơiđãtựnhủ,“Khimìnhđược
bớtđicácvấnđềphảiđươngđầu,thìmìnhsẽhạnhphúchơn.”
Rồitơiđểýthấymộtđiềuđángngạcnhiên.Nhữngngườihạnhphúcnhấtmàtơibiếtđềucó
nhiềuvấnđềphảiđươngđầuhơntơi.
Cólẽbạncũngtừngthấytươngtựnhưtơi–nhữngngườiđượcthủđắcnhiềunhấttừcuộc
đờithườngcómộtđờisốngkhókhăn.Họmấtnhữngngườithânu,bịphásản,mắcnhững
chứngbệnhnghiêmtrọng–vànhưvậy,chínhhọmớithựcsựgặpnhữngvấnđềlớn.nhưnghọ

hạnhphúc,vìvàomộtlúcnàođóhọquyếtđịnhcáchduynhấtđểsốngnổilàphảisống“hạnh
phúc”.
Hạnhphúckhơngphảilàmộtcáigìtựxảyđếnvớita,nhưmột“tainạn”chẳnghạn.Đólàcái
màtaCHỌN.
MớigầnđâytơicómộtbuổitrịchuyệntrênradiovớimộtphụnữtênRenaởCleveland.
BàRenanói,“Tơivừamớilydị,tơiđangbịthưakiện,cănnhàcủatơivừamớibịcháy,vàrồi
bâygiờbácsĩlạichohaycănbệnhungthưcủatơitáiphátlầnthứba”.Nhưngbànóithêm,
“Nhưngơngbiếtkhơng,đểchốnglạimọithứđó,tơicầnsốnghạnhphúc.”
Nếubuổisángmaibạnthứcdậy,vànói“Hyvọnghơmnaysẽlàmộtngàytốtlành,rồimình
sẽhạnhphúc”,kiểunhưvậy,bạnkhơngbaogiờhạnhphúcđâu.

ĐÚCKẾT
Bạnkhơngtìmthấyhạnhphúcởchỗvắngbóngmọivấnđềkhókhăn.


Bạntìmthấyhạnhphúcbấtchấpmọivấnđềkhókhănđó.

3.QUYLUẬTCỦACUỘCSỐNG
Nhữngbàihọc
Annielàmộtphụnữthơngminh,chịukhó,rấthấpdẫnvớinăngkhiếuhàihước.thếnhưng
suốthaimươinămquacơcómộtlơquanhệvớiđámnghiệnngậpxì-kematúychunđào
tiềncủacơvàđámnghiệnrượuđánhđậpcơtàntệ.
Trongcuộcđời,chuyệncũthườnglặpđilặplại.trừphichúngtarútrađượcbàihọc,cịn
khơngthìchúngtacứđụngphảinómãi.
NẾUBẠNBỊLỢIDỤNG…
Nếuđámbạnbècứtrơngchờbạngiảiquyếtnhữngvấnđềcủahọ,mangvácđồgiùmhọ,
qtrácrưởidùmhọ,bỏtiềnđãihọăntrưa–vàbạncứcantâmlàmchuyệnđó–thìchuyện
đósẽcứtáidiễndàidài.
NẾUBẠNCỨĐỂBỊBỊNRÚT…
Nếubạncứđểchomìnhbịlừabởinhữngtaychủnhà,haymấytaythợsửaxe–thìnhững

chuyệnđósẽcứtáidiễndàidài.
Tiềnbạccủacảicủabạnsẽbịthấtthốthồi,chođếnkhibạncóđủcanđảmhaykhơnkhéo
đểngănchậnlại.
NẾUBẠNCỨTIẾPTỤCHẸNHỊVỚIHẠNGKHƠNGRAGÌ…
Nếubạncứdễdãivớimấygãbạntraithơlỗ,lườibiếng,íchkỷ-vìbạnchorằngcótìnhái
vẫncịnhơnkhơng–thìbạnvẫncịnphảigặpmộtđốngvơtậnnhữngthằngkép“đếntừđịa
ngục”.
Lịchsửcứtáidiễn,chotớikhibạntạomộtchỗtrụchochínhmình.
Bạncóthểnói,“nếutơisốngởchỗkhác–cóthểlàHawaii–haynếutơicónhữngngườibạn
khác,thìtơisẽkhơnggặpnhữngvấnđềnàyđâu!”.Cóđấybạnà.Bạncũngsẽgặp!
Khichúngtacómộtđiểmyếu,thìnótựanhưthỏinamchâm,điđâuchúngtacũngsẽthu
hútnhữngbàihọcnhưnhau.Đólàquiluậtcủacuộcsống.
Nhữngngườikhơnghạnhphúcthườngkêu,“Tạisaotấtcảchuyệnnàylạixảyđếnvớita


vậy?”
Nhữngngườisốnghạnhphúcthìnói,“Taphảirútkinhnghiệmbàihọcnày,bằngkhơngnó
sẽlặplại!”

ĐÚCKẾT
Hãyquanniệmrằngmọivấnđềrắcrốitrongcuộcđờilàmộtbàihọcđểbạnmạnhmẽlên.Rồi
thìbạnsẽkhơngbaogiờthấymìnhlànạnnhânnữa.

Nỗiđau
Khibạnvơýcắnnhằmlưỡi,ítkhibạncoisựđauđớnấynhưmộtđiềugìhữuích.Cũngnhư
vậyvớimộtvếtrộpởngónchâncái–cóaimuốnmộtbànchânđaunhứcchớ?
Nhưngđiềugìsẽxảyranếubạnkhơngthấyđau?Bạnsẽcắnđứtlưỡibạnmấylầnđây?Bạn
sẽbịphỏngdabaonhiêulầntrongbuồngtắm?
Sự đau đớn về thể xác là một cơ chế báo động tuyệt diệu, nhằm ngăn ngừa những tổn
thươnglớnhơn.Nóbáovớichúngta,“Tốthơn,bạnnênthaydổinhữnggìbạnđanglàmkìa.”

Nỗiđauvềtinhthầncũngchotamộtthơngđiệptươngtự.chẳnghạnnhư,“Tốthơn,bạn
nênthayđổicáchsuynghĩđi.”
Khi ta cảm thấy giận, ghen tị, hay một chút phẫn uất, thì chuyện đó cũng bình thường.
nhưngnếutâmtrạngđóxảyrathườngxun,thìcóthểthơngđiệplà:
“Đừngcómuốnkiểmsốtngườikhác.”
“Đừngcómuốnngườikhácsuynghĩnhưmình.”
“Đừngtrơngcậyngườikháclàmchotahạnhphúc.”
Nếuchúngtacứgiữmãicáchsuynghĩnhưcũthìchúngtasẽcịnduytrìsựđauđớnnhưcũ.
(chúngtasẽkêulên,“Nhưngmàtơiđúngmà!”.Thanơi,“đúng”cógiúpíchđượcgìđâu!)
Mộtvếtrộptrênbànchânbạnlàmộtlờinhắnnênthaygiày.
Đối với nỗi đau tinh thần – nó cũng tựa như một vết rộp trong bộ não – lời nhắn thông
thườnglàhãythayđổicáchsuynghĩcủabạn.

ĐÚCKẾT
Đốivớinỗiđauvềthểxáclẫntinhthần,nếuchúngtacứtiếptụclàmynhưcũ,chúngtavẫn


sẽbịđauđớnynhưvậy.

Nhữngcáikhn

Mộtsốngườilntrắngtay!Họtrúngsố,nhưngtrướckhianhbiếttinnàythìanhtacần
vaytiềnngânhàngđểmuamộtcáibánhhamburger.
Mộtsốngườilntrễnãi!Họthứcdậytừlúc5giờsángđểcóthểđilàmlúc9giờ,nhưng
chotới10giờ15họvẫnđangcịnlụclọikhắpphịngđểtìmchìakhóaxevàđánhrăng.
Mộtsốngườiđitớiđâucũngkếtđượcbạn.
Mộtsốngườiđitớiđâucũngháiratiền.
Mộtsốngườicứđinghỉhèlàphátbệnh.
Tạisao?Đólàvìchúngtacónhững“khnmẫu”ứngxửtrongtiềmthức.hầuhếthànhvi
củachúngtađượcthựchiệnkhơngcầnsuynghĩ.Nhưhítthởhayláixechẳnghạn.chúngtaxài

sạchtiềnmộtcáchtựđộng,chúngtahànhđộngtrễnãimộtcáchtựđộng.
Nhưngđâylàtinvui…bạnkhơngphảichỉcónhững“khncốđịnh”.bạncóthểthayđổi
nhữngthóiquentrongtiềmthứcbằngcáchhìnhdungvàluyệntậpsuynghĩ..
Nhữngvậnđộngviênchunnghiệpđềusửdụngphươngpháptưởngtượngnày.Tạisao?
Bởivìtếbàonãocủatakhơngphânbiệtđươckinhnghiệmthựcvàtưởngtượng.khihìnhdung
trongtríócmộtcáchcưxửhồnhảo,chúngtađãcàiđặtchươngtrìnhchocáctếbàonãomột
cáchthểhiệntốtđẹphơn.
Thậtđơngiản.bạnchỉcầnnhắmmắtlại,hítthởsâuthưgiãnvàtựanhưbạnđangxemmột
cảnh phim, hãy hình dung cảnh bạn xử sự ngon lành. Hãy luyện những cú đánh golf ở trên
giường. hãy diễn tập cuộc nói chuyện của bạn trước cơng chúng khi ngồi trên xe bus – tất
nhiêntrongtrínãocủabạn!
Trongtâmtríhãyhìnhdungmìnhlàngườingonlành.,tựtinhayđangphongđộđỉnhcao.
Quanhiềutuầnhaynhiềutháng,bạnsẽnhậnthấysựthayđổi.rấtđơngiản,dễthựchiệnvàrất
hiệuquảvớibấtcứai.

ĐÚCKẾT


Khơngaitrênđờiphảichịukẹthồi.Nếubạnnghiemtúc,bạncóthểthayđổicáckhnmẫu
thóiquen.Bạnlàmộtconngườisốngđộng–chứđâuphảimộtcáicây.

Tựkỉámthị
TơiquenmộtanhchàngtênPeter.Lúcnàoanhtacũngthanthởvớimọingười,“Baonhiêu
tiềntớkiếmđượcđềuđểtrảnợ.”Anhcamãimộtđiệpkhúcnhưconvẹtvậy.chẳnglạgì…anh
lnlnrỗngtúi.
Lờinóicủabạnđịnhhìnhcuộcđờibạn.nếubạncứlnthanrằnglúcnàocũngrỗngtiềnthì
quảthậtbạnsẽlnsạchtúi.Nếubạnmuốnqnthìrồibạnsẽqn!Nếubạnnghĩmìnhsẽ
cưxửnhưmộtthằngngốcthì…
Bạnthửtưởngtượngmộtvõsĩquyềnanhbướclênvõđàivàtựnhủ:
“Mìnhlàmộttênthấtbại.Mìnhlàmộtcongàchết.”

Thếthìysẽđấuđượcbaolâu?
Hãytưởngtượngmộtcơcasĩbướclênsânkhấuvàtựnhủthầm:
“Chẳnghyvọnggì,khángiảsẽghétmình.”
Cơsẽhátrasaođây?
Đólàmộtcơngthứcđểrướclấytaihọa.
Vậymàbiếtbaonhiêungườitrongchúngtavẫnxàicơngthứcđóhàngngày.Chúngtacứtự,
“Mình mập ú à!”. “Trí nhớ mình rất tồi!”. “Minh ln ln sạch túi.” Như “Mình là một tên
ngốc!”…tạisaomìnhthấtbạiư?
Vậylàmsaobắtđsàusuynghĩtíchcựcđây?BướcđầutiênlàhãydèchừngcáiMIỆNG.hãy
chúýnhữnggìchúngtaNĨIvềchínhmình.
Bắtđầutừhơmnay,ĐỪNGBAOGIỜNĨIĐIỀUGÌTỆHAIVỀCHÍNHBẢNTHÂNMÌNH.Đừng
baogiờnóivớingườikhác,“Tơilàđứavơdụng,tơichẳnglàmgìchorahồn,lũbạntrailn
lnbỏrơitơi…”
Hãy:“từngàyhơmnay,tơisẽkhơngtựchỉtríchmìnhnữa.nếunhưtơichưacógìngonlành
đểnói,thìtơisẽngậmmiệngmàthơi.”
Kiểmsốtýnghĩcủamìnhđơikhicũngkhó.NhưngchúngtaCĨTHỂkiểmsốtnhữnglời
thốtratừcửamiệng.Mộtkhiđãkiểmsốtđượclờiăntiếngnói,chúngtasẽbắtđầucónhiều
tưtưởnglạcquanhơn,vàcuộcsốngcũngsẽdễchịuhơn.


ĐÚCKẾT
Chúngtasẽtrởthànhnhữnggìmàchúngtanghĩ!

Tâmýbạnlàmộtthỏinamchâm
Bạncóhaygặpnhữngtrườnghợpnàykhơng…
-Bỗngdưnggặpbạncũởchỗbấtngờnhất
-Họcmộttừmới,rồithấynóởkhắpnơi
-Ậmừtrongcổhọngmộtkhúcnhạccũ,rồibỗngdưngnghenótrênradio
Bạntừngbaonhiêulầnđangnhớvềaiđó–bỗngdưngvàigiâysauhọgọiđiệnchobạn?
Trùnghợpngẫunhiênư?Khơnghẳn.

Tâmýbạnlàmộtthỏinamchâm.
Nhữngconngườihạnhphúcthuhútnhữngngườihạnhphúctớivớimình.
Nhữngngườilạcquanthuhútcácdịpmay.
Bọnlừađảosẽgặpbọnlừađảo.
TưtưởngtuyvơhìnhnhưngnóCĨTHẬT–cũngnhưđiệnhaytrọnglựcvậy.nănglựccủatư
tưởngcũngtntheocácquiluậttựnhiên.
Nếucácsóngradiovàtínhiệutruyềnhìnhcóthểvượtquanhữngkhoảngcáchdiệuvợi–
xunquabiếtbaonhiêugạchngóibêtơng–thìtạisaocácsóngtưtưởnglạikhơnglàmđược?
BộnãocủabạntốithiểucũngtinhxảokhơngthuakémbấtcứmộtmáyphátsóngTVnào.
Đãcóhàngngàncuốnsáchnóivềnănglựccủatưtưởng.Bạncịncầnthêmbaonhiêusự
“trùnghợpngẫunhiên”nữađểhiểuthơngđiệpđó.
Nếubạnlotốtmồhơivìsợphásản,thìphásảnsẽxảyra.
Nếubạnqlosợbịbệnh,thìbạnsẽmắcbệnh.
Hãyhìnhdungbạnđangđượcvâyquanhbởinhữngngườibạnđíchthực–bạnsẽcóhọ.
Hãyhìnhdungmìnhthànhcơng,vàlàmviệchướngtớiđiềuđó,bạnsẽthànhcơng.
Cuộcđờikhơngphảilàtrịxổsốmayrủi.

ĐÚCKẾT


Bạnnghĩcáigìthìsẽthuhútcáiđótới.

Vìsaocầnđặtmụctiêu?

Thỉnhthoảngtađọcthấyđâuđótrênbáomộtngườimẹbaconđãchèoquađạitâydương
trênmộtcáibồntắm–haymộtnhânviênkếtốncưỡilạcđàđitừthànhphốCalcuttađếntận
thànhphốCasablanca.
Chúngtacóthểtựhỏi“Saokhơngđimáybay?”
Câutrảlờilà…Nếuanhđitrênmộtcáibồntắmhaylưnglạcđà,anhsẽtrởthànhmộtcon
ngườihồntồnkhácchínhanhlúckhởihành!

Khơngchỉđénđích,nhiềuhiểubiếtvềtinhtú,giómưahayngànhhànghải–anhcịnhiểu
biếtthêmrấtnhiềuvềbảnthânmình,vềlịngcanđảmcũngnhưcáckhảnăngcủachínhmình.
Muamộtvémáybayđểđisẽkhơngcóđượctácdụngđó.
Khitađặtchomìnhmụctiêuđiềuhànhmộtcơngtyhaymộtcuộcđuamarathon,khitađặt
mụctiêuphảilấymộtchứngchỉhaycómộtsựthăngcấpnàođó,hayphảihọctiếngHoa,thì
khiđạtđượcmụcđích,thìtađãtrởthànhmộtngườikhácsovớichínhtalúcbắtđầulàm.
Đómớilàcáithựcsựmà“mụctiêu”nhắmđến–cáisẽthayđổiconngườichúngtatrong
qtrìnhthựchiệnnó.Chúngtaquantâmlàvìvậy.
Cóthểlàhàngxómhaybênsuigiacủabạnkhơnghiểuđiềunày.
Họhỏibạn,“Saophảimệtvậy?”
Hay,“Nhắmcaovậyđểlàmgì?”
Câutrảlờilà,“Đểcoimìnhsẽrasaotrongqtrìnhthựchiện.”

ĐÚCKẾT
Chúngtađặtmụctiêuphấnđấukhơngphảivìchínhnó,màvìnhữngthayđổiởchúngtakhi
thựchiệnnó.

Mongước


×