Tải bản đầy đủ (.doc) (3 trang)

Tài liệu Thuật nói chuyện hằng ngày phần 4 pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (39.93 KB, 3 trang )

Thuật Nói Chuyện Hằng Ngày Hoàng Xuân Việt
Phần 004
Đừng Có Giọng "thầy Đời"
Bạn có biết thứ người hay làm cái mà người ta gọi là "sư
tàng" không? Khi nói chuyện với bạn. Họ không kể gì đến đầu
óc tinh tế và vốn kiến thức của bạn. Họ lấy làm hãnh diện là
họ ăn nói như bậc thầy. Bạn trình bày ý kiến của bạn về một
vấn đề, nhanh như chớp, họ chụp lời bạn, tán rộng lời bạn nói,
họ cắt nghĩa lăng nhăng, dẫn chứng hết danh nhân này đến
sách báo kia. Họ nghị luận, phê bình, chỉ trích bạn, bĩu môi
chê ý kiến của bạn là chủ quan, là sai lạc. Trước mặt họ, bạn
có cảm tưởng mình đang đứng trước một vị giáo sư nghiêm
khắc ở trường đại học. Họ có bộ mặt ra vẻ oai nghiêm, mắt họ
tỏ ra suy nghĩ, tay họ múa và miệng họ thao thao thuyết trịnh
trọng như một bậc thầy đạo mạo với đứa học trò còn măng
xuân. Họ thích quan trọng hóa những vấn đề bạn đưa ra, ý
kiến bạn, họ bất chấp.
Họ tự nhiên cảm thấy có bổn phận ăn nói bằng giọng kẻ cả,
thông thái để bạn đọc theo. Có nhiều chuyện, bạn hỏi họ, có ý
để họ nói sơ qua một chút là đủ, nhưng họ lại đưa ra mọi chi
tiết dong dài để chứng minh. Khi nói chuyện cần đề cập nhiều
vấn đề cho vui, nhưng với họ bạn phải thất vọng. Họ chụp câu
hỏi hay lời bàn của bạn, rồi họ nói không cho bạn trả lời, họ
chỉ bàn một vấn đề, tán rộng vấn đề ấy đến đỗi bạn bắt mệt và
xin chịu họ. Không kể bạn có đồng ý với họ hay không, có
cảm tình với họ hay không? Họ cứ đường đường đem giọng
quả quyết, đanh thép ra chọi thẳng vào mặt bạn. Họ hay nói "
nghe kịp không? Hiểu chưa? Có phải vậy không?". Họ cũng
thích nói một cách rắn rỏi "như thế này, như thế này". Nói tắt,
họ biến nơi nói chuyện thành một lớp học nghiên cứu những
vấn đề nát óc, mà ông thầy là một người vô lễ, độc đoán. Thiệt


quả là một thứ người rất kém lương tri nên chả trách kẻ xung
quanh nhàm chán họ.
Muốn được nhiều bạn, muốn trở thành người nói chuyện
gương mẫu, xin bạn nhớ kỹ tâm lý này. Là phần đông con
người thích nói chuyện để giải trí. Người ta muốn câu chuyện
được thay đổi, để có nhiều thú vị như con chim nhảy nhót trên
cành có bông trái. Người làm "sư", lo "dạy" kẻ khác về một
vấn đề, thì có khác gì nhốt người ta vào tù. Vẫn hiểu, khi trò
chuyện, người ta cũng hay bàn những vấn đề chuyên môn,
nhưng chỉ bàn qua rồi thôi. Giá phải bàn luận chu đáo, thì vào
trường học hay những học hội, chớ không phải lúc đàm thoại
giải trí mà cứ nhai mãi những vấn đề như búa bổ. Hơn nữa,
người hay làm sư cũng không có lý để "dạy" thiên hạ, khi mà
phần nhiều người nghe, không được chuẩn bị đủ để hiểu
những vấn đề chuyên môn. Dù họ có nói khéo đến đâu, kẻ
nghe, phần đông nếu không như vịt nghe sấm, thì cũng bụm
miệng ngáp... Một tâm lý nữa của người nói chuyện là muốn
kẻ khác nghe mình. Người làm sư dốt về tâm lý này. Họ cướp
lời kẻ khác, không cho ai trình bày ý kiến, thỏ lộ tâm tình, tức
nhiên họ bị người ta đối xử một cách lãnh đạm.
Vậy nguyên tắc bạn nên nhớ là: "Trong câu chuyện đối với
bất kỳ ai, ta đừng có giọng đọc đoán, chỉ dạy khoe tài". Mỗi
lần nói chyện, bạn nên tránh những sự biện luận quá chuyên
môn, lạc đề, đi sâu vào chi tiết. Đối xử khiêm tốn với kẻ bàn
chuyện cùng mình, trả lời một cách nhã nhặn: Đó là bí quyết
lấy lòng họ, khiến họ luôn tìm gặp mình.
Nếu rủi phải nói chuyện với người có giọng "thầy đời" thì
phải làm sao? Có lẽ bạn đang hỏi chúng tôi như vậy. Khổ
thiệt! Nhưng xin bạn đừng quăng vào mặt họ những tiếng này
"làm phách! Câm cái mồm đi." Nếu không hao tốn thì giờ, thì

bạn nên chăm chỉ nghe họ thuyết. Cũng có thể họ cho chúng ta
nhiều tư tưởng hay và lần sau nếu không cần họ, thì bạn lánh
họ trước.
[ Phần Trước ] [ Phần Kế ]

×