Tải bản đầy đủ (.pdf) (4 trang)

Tài liệu The beholder’s eye - cách nhìn của mỗi người pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (141.2 KB, 4 trang )

The beholder’s eye
Shoving the vacuum into its home in the hall closet, I stifled a groan. A half-
day of housework behind me and I still wasn’t ready for the out-of-state
company expected any very soon minute. My four small children whirled
through, leaving a wake of toys, crumbs and stray shoes scattered across the
recently trackless carpet.
And then I saw it: the sliding doors of the family room. The ones I had
washed and scrubbed earlier that morning. Generous finger streaks and tiny
nose prints mottled the freshly polished glass panes. And that looks like...
Frowning, I stepped nearer and bent for a closer inspection. Why, it is!
Peanut butter and Oreo cookies smudged all over. Those kids! Near tears, I
plopped onto the couch and grabbed the jangling phone. “Hello?” I growled.
“Hello, dear,” gently answered my mother from her own couch a state away.
“Are you busy?”
“Oh, you have no idea!” I said, exasperated. “We’re expecting guests, and I
just can’t seem to get all the housework caught up around here, and the
kids...”
“That reminds me,” she interrupted. “I should do some of my own.
Housework, that is. The mirror above the couch is smeared. But, you know,
every time I look at the sweet baby prints your little ones left there last
month, I can’t bring myself to wipe them away. In fact, I’m still showing
them off to my friends as ‘priceless artwork’!”
My gaze ping-ponged around the room. A half-eaten cracker here, wadded
socks there, tilting towers of picture books in the corner. I grinned.
Crowning it all was a hand-painted masterpiece on the patio doors.
Unnumbered. One-of-a-kind. My own piece of priceless artwork.
- Carol McAdoo Rehme
- -------------------------------------------------------------
Cách nhìn của mỗi người
Quẳng máy hút bụi vào nhà kho, tôi cố nén tiếng thở dài. Cả nửa ngày trời lo
dọn dẹp nhà cửa mà tôi vẫn chưa chuẩn bị xong để đón tiếp những vị khách


sắp đến chơi. Bốn đứa con nhỏ thi nhau chơi trò đuổi bắt, giày dép cùng với
đồ chơi bừa bãi khắp nhà, những mẩu bánh vụn vung vãi trên tấm thảm mà
chỉ mới đây thôi chưa hề có vết bẩn nào.
Rồi tôi nhìn sang cánh cửa trượt của phòng khách mới vừa được lau chùi hồi
sáng sớm. Vô số dấu tay và dấu mũi nhỏ lốm đốm trên tấm kính vừa mới
được lau chùi sạch sẽ. Trông chúng giống như là... Tôi cau mày và bước lại
gần hơn, cúi xuống để nhìn cho rõ. Sao, đúng là nó rồi! Những vệt bơ đậu
phộng và bánh quy Oreo bôi trét khắp nơi. Lại mấy đứa nhỏ! Nước mắt chực
rơi, tôi ngồi phịch xuống đi-văng và chộp lấy cái điện thoại đang réo inh ỏi.
“Alô!” tôi đáp lại bằng một giọng nghe chẳng có chút thiện cảm nào.
“Chào con yêu,” giọng mẹ tôi nhẹ nhàng, người cũng đang ngồi trên chiếc
đi-văng cách tôi một tiểu bang. “Bận rộn lắm không con?”
“Ôi, mẹ không biết đâu!” tôi trả lời, với vẻ nghiêm trọng. “Chúng con đang
chuẩn bị có khách, và con gần như không thể đảm đương hết những công
việc dọn dẹp nhà cửa, còn bọn nhỏ thì cứ...”
“Nghe con nói mẹ mới nhớ,”mẹ tôi ngắt lời. “Mẹ còn một số việc cần phải
làm . Ý mẹ nói là việc nhà ấy. Tấm kính phía trên cái đi-văng đã bị vấy bẩn.
Nhưng, con biết không, mỗi lần mẹ nhìn thấy những vết dơ nhỏ đáng yêu
mà các con của con đã để lại hồi tháng trước, mẹ lại không muốn chùi chúng
chút nào. Thật ra, mẹ vẫn hay khoe với bạn bè rằng đó là ‘một tác phẩm
nghệ thuật vô giá’!”
Tôi đưa mắt liếc nhìn khắp phòng. Chỗ này là một cái bánh quy đã bị ăn mất
một nửa, chỗ kia là những chiếc vớ len, và trong góc là chồng truyện tranh
nghiêng ngả. Tôi chợt mỉm cười. Căn phòng càng trở nên hoàn hảo với một
kiệt tác được vẽ bằng tay trên những cánh cửa. Vô số hình họa. Không cái
nào giống cái nào. Một tác phẩm nghệ thuật vô giá của riêng tôi.
- Carol McAdoo Rehme

×