Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
721
tháng 6 năm 2003
721
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Hồi Thứ Năm Mươi Bốn
T
T
R
R
U
U
Y
Y
L
L
U
U
Ø
Ø
N
N
G
G
H
H
U
U
N
N
G
G
T
T
H
H
U
U
Û
Û
ê Cơ nghe Thân Phi Quỳnh nói vậy thì bóu môi nói:
– Ngươi không tin ư? sao không thử lên Tròch Bát Thiền Viện mà xem, lúc này
chỉ e Bát đại môn phái đã phủ phục xưng thần.
Nhạc Tiểu Tuấn la lớn:
– Ta nhất đònh không tin.
Lê Cơ mắt bỗng sáng lên chỉ tay nói:
– Các ngươi nhìn xem, chẳng phải là vệ binh tuần sơn đến đó ư?
Vừa nói hết câu, bọn Thân Phi Quỳnh chưa kòp đưa mắt nhìn, đã nghe giọng nói
ồm ồm như sấm động hỏi vọng tới:
– Các ngươi là ai?
Một đoàn người gần mười người lướt tới ào ào, khí thế hùng hổ.
Khi cả bọn người đến gần, chỉ thấy một lão nhân mặt đen râu ria xồm xoàm
chậm chân lại, tựa hồ như cố ý làm vậy để tõ thân phận mình hơn tám người kia.
Nhạc Tiểu Tuấn lúc này đã nhận ra một số trong bọn họ chính là Xuyên Tây
Tam Lang Hoàng Diện Trầm Cửu, Bạch Tỵ Lang Bách Thắng, Đoàn Vỹ Lang Trương
Siêu, Thiết Bút Lý Bách Khôi, Cương Trảo Hà Bá Thông và Hổ Trảo Tôn Vô Hại.
Ngoài ra còn có mấy tên nữa mà chàng chưa từng gặp, mấy người này đều là thuộc hạ
của Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu.
Thân Phi Quỳnh không thèm quay lại lạnh lùng nói:
– Có ta ở đây, các ngươi không nhanh xéo đi hay sao?
Cương Trảo Hà Bá Thông hùng hổ nói:
– Ngươi là ai mà dám lớn lối với đại gia? Muốn...
Chữ “Chết” chưa kòp thoát ra cửa miệng, bỗng “Bộp, bộp” liền hai cái tát nẩy
lửa, chính là Hổ Trảo Tôn Vô Hại lướt tới đánh liền.
Hà Bá Thông nhìn thấy thượng nhân của mình thì cụp mặt xuống.
Tôn Vô Hại liền cúi người chắp tay thi lễ Thân Phi Quỳnh, nói:
– Tiểu nhân không biết Nhò cô nương ở đây, bọn thuộc hạ có lời vô lễ, những
mong cô nương tha tội.
Lê Cơ giọng the thé rít lên nói:
– Hổ Trảo Tôn ngươi chỉ nhìn thấy Nhò cô nương mà không thấy ta ở đây hay
L
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
722
tháng 6 năm 2003
722
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
sao? Chủ của ngươi, Triệu Quang Đẩu hiện giờ ở đâu?
Hổ Trảo Tôn ngớ người ngước mắt lên nhìn thấy trung niên phụ nhân áo xanh
đang bò bọn Xuân Phong bốn người cầm kiếm vây quanh, ngơ ngác hỏi:
– Chuyện gì thế này?
Chính lúc đó, một giọng như hổ gầm từ không trung vọng lại:
– Người nào hỏi đến lão phu?
Hổ Trảo Tôn vừa nghe thấy thì rúm người lại, đứng ra sau cung kính thốt lên:
– Chủ nhân đến.
Thì ra vừa rồi Lê Cơ hỏi đến Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu, có lẽ chính lão ta
đang xuất hiện.
Tiếp liền theo đó hai bóng người cao lớn xuất hiện cực nhanh, khi đến gần hơn
đã thấy một người thân vận bố y màu tro, người gầy đét như cây trúc, khuôn mặt
không chút biểu hiện thần sắc của sự sống, đến đôi mắt cũng trắng dã như con sói đói.
Người này chính là Hổ Thường Ngao Vô Kỵ vốn cùng với Hổ Trảo Tôn Vô Hại
là hai thuộc hạ tâm phúc của Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu.
Nơi nào có Hổ Trảo Tôn Vô Hại thì chưa hẳn có Hắc Hổ Thần, nhưng nơi nào
có Hổ Thường Ngao Vô Kỵ xuất hiện, thì ngay sau đó đã có mặt Hắc Hổ Thần.
Hiện tại ngay sau lưng Hổ Thường Ngao Vô Kỵ là một lão nhân mắt lớn mày
rậm, mặt đen như đít nồi, toàn thân vận y phục một màu đen tuyền, không nói cũng
biết chính là nhân vật được coi là hung thần trong làng hắc đạo, Hắc Hổ Thần Triệu
Quang Đẩu.
Nguyên là Triệu Quang Đẩu được nhận mệnh lệnh thống lónh cả nghìn nhân mã
phân làm nhiều nhóm trấn thủ cả vùng quanh Tròch Bát Thiền Viện, bán kính hai mươi
dặm.
Thân Phi Quỳnh nhìn thấy bọn người này không chút hoảng sợ, cười nhạt nói:
– Lê yêu phụ, ngươi tưởng bầy lang sói này có thể cứu nổi ngươi ư? Nếu ngươi
không đáp thực lời của ta, thì ngay cả Cơ Sơn chủ đến đây cũng không cứu nổi ngươi.
Hổ Thường Ngao Vô Kỵ thân hình như bộ xương khô lướt tới, giọng âm trầm
lạnh lùng như tiếng quỷ đói vọng về từ đòa phủ:
– Nha đầu lớn mật thật, ngươi dám buông lời vô lễ trước mặt Hắc Hổ Thần,
ngươi chết.
Chẳng nói thêm lời thứ hai, đã thấy cánh tay quỷ của lão thò ra khỏi ống tay áo
chụp tới, lúc này mới kòp nhận ra năm ngón tay khô khốc tợ xương bọc da, móng tay
dài ngoằn có màu đen, đủ thấy móng có tẩm độc.
Nhạc Tiểu Tuấn thấy hiểm, liền nhảy đến chắn ngang hét lớn:
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
723
tháng 6 năm 2003
723
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
– Xéo đi!
Bằng một thế cầm nã thủ cực nhanh, đến Hổ Thường Ngao Vô Kỵ cũng bất ngờ,
chỉ nghe lão hú dài một tiếng như tiếng sói, cả người bò Nhạc Tiểu Tuấn chộp trúng cổ
tay hất văng ra ngoài.
Thế nhưng Hổ Thường Ngao Vô Kỵ thành danh không nhỏ, thân hình bò hất
văng chẳng khác gì chiếc lá nhẹ rơi trên đất, đến một tí bụi cũng không bay lên, căn
bản không hề bò ngã.
Hổ Thường Ngao Vô Kỵ chân vừa chạm đất liền đònh xông vào, nhưng lúc ấy
Hắc Hổ Thần khoát tay gầm lên:
– Ngươi lui ra!
Hắc Hổ Thần vừa rồi tận mắt thấy Nhạc Tiểu Tuấn bằng một thế cầm nã thủ hất
văng thuộc hạ tâm phúc thân cận nhất của mình đến ngay cả lão cũng không nhận ra
được chiêu thức của chàng thế nào, thì trong lòng đã biết là tay thiếu niên này chẳng
phải đơn giản, cho nên mới quyết đònh ra mặt.
Ánh mắt lão ta đã nhìn ra Thân Phi Quỳnh, rồi lại nhìn thấy Lê Cơ thì không
khỏi ngơ ngẩn hỏi:
– Nhò cô nương, chuyện này thế nào?
Thân Phi Quỳnh biết rõ lai lòch của Hắc Hổ Thần không nhỏ, nhưng hất hàm
quát:
– Ở đây không có chuyện của ngươi!
Triệu Quang Đẩu tựa hồ như bò gáo nước lạnh tạt vào mặt, ánh mắt lão sắc lạnh,
long lên trầm giọng nói:
– Lão phu là Tổng trấn tuần sơn, Nhò cô nương cũng biết Lê Cơ là Nhò Cơ, tả
hữu thò hầu của Cơ Sơn chủ, chúng ta đều là người một nhà, không nên gây khó dễ cho
nhau. Nếu như có chuyện gì hiểu lầm thì cứ đến trước mặt giáo chủ bẩm cáo. Nhò cô
nương bắt Lê Cơ như vậy...
Thân Phi Quỳnh quắc mắt quát:
– Triệu Quang Đẩu, ta đã nói ở đây không có chuyện của ngươi, chớ nên xen
vào.
Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu sắc mặt sạm lại, đanh giọng nói:
– Nhò cô nương nói vậy không đúng, cho dù đây là chuyện riêng của cô nương,
thế nhưng lão phu thân phận Tổng tuần sơn, ở đây đương nhiên thuộc đòa phận cấm đòa
sở tại của lão phu, làm sao không nhúng tay vào được chứ?
Thân Phi Quỳnh hừ lên một tiếng lạnh lùng nói:
– Không Động phái diệt vong đã ở trước mắt, ngươi còn “Tổng tuần sơn” cái
quái gì? Còn chưa nhanh xéo đi cho khuất mắt ta ư?
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
724
tháng 6 năm 2003
724
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Lần này thì ánh mắt Hắc Hổ Thần long lên quát:
– Nhò cô nương, ngươi vừa nói gì?
– Hừ ta nói gì ngươi không nghe rõ ư?
Hắc Hổ Thần trầm giọng:
– Nhò cô nương ngươi đònh tạo phản ư?
– Hừ ta từ Tuyết Sơn đến đây chính là muốn tìm Chúc Linh Tiên thanh toán.
Hắc Hổ Thần giờ thì mới hiểu ra tâm ý của đối phương, cười lớn thành một tràng
dài chấn động cả sơn cốc, nói:
– Thì ra nhò cô nương đã đỗi tâm thay ý, lão phu trước hết bắt ngươi về Tròch
Bát Thiền Viện mới được.
Thân Phi Quỳnh giọng đầy tức giận:
– Triệu Quang Đẩu ngươi dám?
– Hắc hắc, lão phu sao không dám?
Nói rồi lão sấn tới, nhưng Nhạc Tiểu Tuấn đã quát lớn:
– Đứng yên!
Hắc Hổ Thần thấy vừa rồi Nhạc Tiểu Tuấn hất văng Hổ Thường Ngao Vô Kỵ
thì biết chàng không phải là tay tầm thường, khi ấy cười gằn nói:
– Hảo, ngươi dám ra mặt anh hùng, để lão phu thâu thập tiểu tử ngươi trước.
Nói rồi khoát chân sấn tới, Hắc Hổ Thần quả nhiên danh bất hư truyền, khí thế
hung mãnh, tay phải giơ ra, bàn tay sắc đen to lớn gấp hai lần người thường, chộp tới.
Thân Phi Quỳnh la lên:
– Tuấn đệ, cẩn thận, Hắc Hổ Độc Chưởng.
Nhạc Tiểu Tuấn không coi Hắc Hổ Thần vào đâu, quay đầu nói:
– Quỳnh tỷ có nghe nói “Họa hổ không thành ra họa cẩu”, chứ? Tiểu đệ chung
quy chỉ coi bọn chúng như bọn chó ngao chạy rong giang hồ thôi.
Một câu nói này khiến bọn Xuân Phong nghe không nhòn được cười nổi, cười ầm
lên.
Hắc Hổ Thần vốn hung danh chấn động làng hắc đạo, xưa nay tự thò cao ngạo,
đầu nhập Thiên Đòa giáo, nhậm chức Tổng tuần sơn dưới tay có cả ngàn thuộc hạ.
Nay bò Nhạc Tiểu Tuấn coi như con chó ngao thì tức giận đến cả người tung lên,
râu tóc dựng đứng. Lão vốn ra tay chộp một trảo bình thường, nhưng khi nghe vậy thì
cả người biến chiêu nhào tới như một con hổ vồ mồi, miệng gầm lên:
– Tiểu tử, một câu này của ngươi đủ khiến lão phu phải ăn tươi tim gan ngươi
mới hả giận.
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
725
tháng 6 năm 2003
725
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Thì ra Hắc Hổ Thần còn ăn tim gan người sống.
Hắc Hổ Thần có ngón Hổ Phong Bát Thức chấn danh giang hồ, xưa nay vốn ít
người tiếp nổi lão ta ba thức, một chưởng đánh ra bao gồm cả tám thức, chính là vì quá
sức phẫn nộ.
Nhạc Tiểu Tuấn không chút tránh né, giơ chưởng lên trực tiếp nghênh chiêu.
Chỉ nghe “Bình, bình” liền chín tiếng cực lớn, cuồng phong nổi dậy, đá chạy cát
bay mù trời, người của cả hai bên bò chấn động đến phải thoái lùi cả trượng mới đứng
vững. Khi đất đá tản dần mới thấy Nhạc Tiểu Tuấn chân thoái lui cả bước dài, mặt
trắng xanh.
Hắc Hổ Thần ngược lại chân lùi cả xích, tóc râu rối bời, mắt hung quang giờ đây
thất thần, trên ngực có dấu chưởng ấn nát cả áo ngoài.
– Chưởng lực kinh hồn.
Lão ta chỉ thốt lên được mấy tiếng rồi như chiếc bong bóng xì hơi, hộc ra một
vòi máu tươi rồi ngã phòch xuống tắt thở.
Thì ra khi Nhạc Tiểu Tuấn nghe lão ta ăn cả tim gan người sống thì bất giác
phẫn hận, quyết trừ hại cho giang hồ, nên tiếp liền tám chưởng, chưởng thứ chín không
chút nương tay đánh nát ngực đối phương. Hắc Hổ Thần danh chấn giang hồ, bọn Hổ
Trảo Tôn Vô Hại, Hổ Thường Ngao Vô Kỵ và các lâu la khác xưa nay vốn chỉ dựa vào
Hắc Hổ Thần mà tác quái. Lúc này tận mắt chứng kiến chủ nhân mình bò một chưởng
bỏ mạng đương trường thì hồn tiêu phách tán, mạnh tên nào tên nấy chạy.
Nhạc Tiểu Tuấn thét lớn như sấm:
– Các ngươi đứng lại cho ta!
Hổ Trảo Tôn Vô Hại cả người khựng lại, run lẩy bẩy nói:
– Nhạc thiếu hiệp...
Nhạc Tiểu Tuấn nghiêm nét mặt đầy uy phong nói:
– Ta biết các ngươi chỉ là tay chân của Hắc Hổ Thần, thường ngầy dựa oai hùm
làm ác, nhưng cũng không đến nỗi là loại đại ác, ta chẳng cần giết đâu. Lý Bạch Khôi,
Hà Bá Thông, các ngươi cũng đều là lục lâm thảo khấu, nhưng thường ngầy cũng biết
đến thế nào là nghóa khí, chỉ vì mê muội gia nhập ác đảng...
Cả bọn tám chín tên rúm cả người lại, phủ phục dưới đất xin tha mạng.
Nhạc Tiểu Tuấn cười nhạt nói:
– Nếu ta muốn hạ thủ thì các ngươi đã không còn cơ hội để xin tha, ta đã nói là
không giết các ngươi đâu, nhưng bắt đầu từ giờ phút này phải mau cải tà quy chính, rửa
tay đồ tể làm con người mới. Thiên Đòa giáo sẽ bò diệt trừ trong trứng nước. Triệu
Quang Đẩu chính là cái gương lớn cho các ngươi đấy, thôi nhanh xuống núi đi.
Cả bọn rạp người xuống lạy dài ba cái, rồi mới lủi thủi mỗi tên đi một đường.
Nguồn: 4vn.net
Việt Kiếm © 2001 - 2003
726
tháng 6 năm 2003
726
Tiên Cô Bảo Kiếm
Nguyên tác: Cổ Long
Thân Phi Quỳnh thấy bọn kia đã đi rồi, quay đầu lạnh giọng nói với Lê Cơ:
Lê Cơ, ngươi vừa chứng kiến cái chết của Hắc Hổ Thần chứ? Ta giờ còn phải
lên Tròch Bát Thiền Viện, không có nhiều kiên nhẫn đối với ngươi nữa đâu.
Nói rồi ra lệnh:
– Xuân Phong, ta hỏi hắn một câu, nếu như không chòu đáp thì cứ xẻo hắn một
lỗ tai, hai câu không đáp thì xẻo hai lỗ tai, cứ thế róc cho hết thòt trên người hắn, xem
hắn có còn ngoan cố nữa được không?
Xuân Phong nghe thì cúi người đáp:
–Tiểu tỳ tuân mệnh, chỉ cần để lại cho hắn cái lỗ miệng để trả lời mà thôi.
Nói rồi, nhảy phóc tới đưa thanh kiếm sáng loáng kề ngay bên lỗ tai trái Lê Cơ
như sẵn sàng ra tay thi hành ngay.
Lê Cơ vừa rồi chứng kiến Hắc Hổ Thần một chưởng chết ngay đương trường, rồi
cả bọn Hổ Trảo Tôn cúi đầu xin tha chết, biết đối phương chẳng nói chơi chút nào, nếu
còn ngoan cố tất chòu tùng xẻo chứ chẳng sai.
– Nhò cô nương, xin bảo cô ta dừng tay, tôi xin nói hết.
– Hảo.
Thân Phi Quỳnh gật đầu hỏi:
– Nói đi, ngươi phụng mệnh ai đến hạ độc gia gia ta? Đó là lại độc gì?
Lê Cơ lần này quả nhiên thành thực khai ra:
– Tôi chính là phụng mệnh Phó sơn chủ, lúc ấy Cơ sơn chủ còn chưa phát tác,
Phó sơn chủ liền nói với Cơ sơn chủ: Ba vò tôn nữ của lão thần tiên đều đã xuống núi,
bên cạnh không có người thò hầu chăm sóc, sơn chủ và Lão Thần Tiên thâm giao nhiều
năm, chính sơn chủ đã đưa tôi lên Tuyết Sơn, rồi do tôi hạ độc, độc dược cũng giống
như loại sơn chủ bò trúng, chính là Tán công độc, gia thêm ít lượng Mê Thất Tán...
Nhạc Tiểu Tuấn bất ngờ hỏi lại:
– Sao? Nói vậy sơn chủ các ngươi cũng bò trúng độc ư?
Lê Cơ gật đầu đáp:
– Đúng, chính do Liễu Cơ hạ thủ, bởi vì sơn chủ vốn không tán thành phó sơn
chủ đứng ra lập giáo.
– Ngươi và Liễu Cơ đều là thò tỳ tâm phúc của sơn chủ, tại sao lại đi nghe theo
lời của phó sơn chủ?
Lê Cơ cười khổ đáp:
– Bởi vì chúng ta nguyên là người của phó sơn chủ, đồng thời tất cả thuộc hạ
phó sơn chủ đều phải uống một loại thuốc độc đònh kỳ hàng tháng, nếu không nghe
theo lời phó sơn chủ thì đến đònh kỳ chẳng có thuốc giải, sẽ bỏ mạng ngay.