Tải bản đầy đủ (.pdf) (24 trang)

Tài liệu TRUYỆN "HÀN MAI KIM KIẾM_HỒI 16: THÁI HƯ VÌ SAO ĐUỔI MÔN ĐỒ" docx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (299.2 KB, 24 trang )


Hàn Mai Kim Kim

Thái H vì sao đui môn đ
Nguyên tác: Nga Long Sinh
Hi 16
VietKiem.Com



359




Âu Dng Thu tuy lòng rt hiu, mình mà ngã xung là s mui Tiu Thúy khó th
thoát cht di tay Triu Tam Ðng và Ngy Minh Vin, nhng bng đau nh rut đt
tim v, ngay c bn thân còn lo không ni sao th lo cho ngi khác?
Chàng va đnh nhm mt, ch đi Triu Tam Ðng và Ngy Minh Vin git
xong Tiu Thúy ri đn lt chàng, cht ngh đn đi thù cha báo, mt nim bi phn ht
sc mãnh lit đã kích đng quyt tâm cùng cht vi k đch.
Th là, chàng c vn đ mt hi chân khí, cn rng dn công lc Càn Khôn Nht
Khí Chng vào hai tay, ngi đang ngã xung đt nhiên vt lên, song chng cùng lúc
tung ra, mt nhm Triu Tam Ðng và mt nhm Ngy Minh Vin.
Thì ra Triu Tam Ðng vi Ngy Minh Vin liên th giao chin vi Tiu Thúy
không h ni, ht sc st rut bng thy Tiu Thúy rú lên mt ting thm thit, ngi ri
thng xung sui.
S bin quá đt ngt, bt k ai cng có lòng hoài nghi cho là đi phng gi trá.
Triu Tam Ðng vi Ngy Minh Vin tuy cùng vung binh khí quét ra nhng không
khi chn ch trong thoáng chc và ngay trong khonh khc y, mt chiêu Càn Khôn
Nht Khí chng thí mng ca Âu Dng Thu p đn.


Bi Âu Dng Thu đã vn ht công lc bình sanh nên chng lc tt cùng cng
mãnh, uy lc kinh ngi.
Triu Tam Ðng vi Ngy Minh Vin tuy phn ng nhanh, tung mình thoái lui,
song vn b chng kình ht bay lên cao hn ba trng, mt ngi va vào vách núi, mt
mày choáng váng, mt n đom đóm, mt ngi ri xung sui Cam L, ung đy mt
bng nc, nhng đu không bò dy na.
Nhng Âu Dng Thu cng không còn chu đng ni na, ngi ngã chúi xung,
khi sp chm đt, ln ngi lên ri nm yên bt đng.
Tht tri xui đt khin, ngay khi Âu Dng Thu ngã xung, bng đau đn mc
khin chàng ln ngi, mt bàn tay đã tình c chm vào qu Chu Qu còn li trong túi
áo.
Chàng tuy ni ph đau đn mc ngay c rên cng không ni nhng đu óc hãy còn
sáng sut, sc nh mình vi s mui cng b trúng Tht Tuyt Ðon Trng Tán, hay vì


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



360
mình vn công quá mc nên khin kch đc phát tác? Vy là mình quá s sut, ch lo cu
ngi mà quên mt bn thân, cng may trên ngi còn có Chu Qu, nu không thì
Nhng ý ngh y lt nhanh qua trong đu chàng nhng lúc này toàn thân chàng co
git, hai mt ti sm, đu óc cng mun n tung, không còn đ sc móc Chu Qu trong
túi áo ra na.
Th ri, bàn tay chàng ch thò đc vào trong túi áo, mt cn đau d di trong bng
đã khin chàng ngt xu.

Âu Dng Thu ngh không sai, chàng vi Tiu Thúy vì vn công cu cha cho qun
hào đã tiêu hao chân nguyên quá nhiu, chng th tnh ta điu tc vi tâm pháp huyn
môn nên kch đc ca Tht Tuyt Ðon Hn Tán vn b chân nguyên dn nén trong bng
đã tha c phát tác, li thêm mt hi kch chin vi ba cao th, đ ri cùng lúc đc phát
không chu ni.
Nu hai s huynh mui mà không nh tng đc n Chu Qu, ni lc thâm hu, e
sm đã đc phát ngã gc ri.
Chng rõ đã qua bao lâu, Âu Dng Thu tng nh va t trong mt cn ác mng
hi tnh, m mt ra nhìn, ch thy Tiu Thúy đang nm bên cnh, qun hào đng vây
quanh và đu đang nhìn mình.
Cnh tng y tht khin chàng chng rõ mình còn sng trên đi hay không?
- A ha! âu Dng huynh đ đã tnh li ri. Các v thy sao, lão phu phán đoán không
lm ch?
Âu Dng Thu đa tay di mt, nhìn v phía phát ra ting nói, thì ra là Phiên Thiên
Báo T Ðông Dã.
Chàng ht sc ly làm l ngi bt dy, va đnh ct ting hi T Ðông Dã bng thy
Tiu Thúy môi đng đy my lt, bt ra mt ting th dài ri cng m bng mt.
- i chà! Vt này tht là thn diu, chúng ta phc nguyên hn cng nh qu cây y
Man Ngu Vng Ði Niên mt vàng râu ngn, mày rm mt to, cao ln vm v nh
trâu rng, y va nói đn đó đã b T Ðông Dã ngt li:
- Vng huynh, đó còn phi nói, nu không phi âu Dng thiu hip dùng qu này
cu sng chúng ta, e mi ngi đã vùi xng trong Tinh Tinh Thp ri. Ha ha! âu Dng
thiu hip, qu cây màu đ sm mà tay thiu hip nm cht ly có phi là Chu Qu mà
thiu hip đã tìm đc  Ði Tuyt Sn dùng đ cu cha mi ngi không?
Âu Dng Thu đa tay s túi áo, thy Chu Qu đã không còn, mi v l gt đu
nói:
- Ðc ch v kp thi cu giúp, ti h vi t s mui mi thoát cht, n đc này ti
h s trn đi khc ghi
Man Ngu Vng Ði Niên tính bc trc cht phát, vi tip li:



Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



361
- Âu Dng thiu hip không nên nói vy, nu không nh thiu hip vi lnh s
mui thn thông qung đi, bt chp muôn vàn gian kh tìm đc qu cây y mang v
đây. H! e mi ngi thy đu táng mng c ri, ti h không bit k khác th nào, riêng
Vng Ði Niên này thy tính mng mình chính là nh thiu hip gi li
Y nói đn đó, v khích đng v v vào b ngc rn chc ca mình, nói tip:
- Tính mng Vng m là do âu Dng thiu hip gi li, vy t nay âu Dng
thiu hip có vic gì c sai bo, dù lên núi đao hay xung vc du, Vng Ði Niên này
mà nói ra mt li hàm h nào, chng phi là do m đ ra.
Vng Ði Niên này tuy l mãng ngc nghch nhng rt có ngha khí, ân oán phân
minh, li nói ca y tht chân thành, hào khí ngút mây.
Th nên, y va dt li, hn hai trm hào kit đng quanh lin tc đng thanh ph
ha, sn sàng ra sc vì Âu Dng Thu, hào tình tht phn khích.
Âu Dng Thu không ng vn đ rc ri này li dn đn kt qu nh vy, vi vàng
đng lên thi l mt vòng cm t qun hào và lt thut li chuyn đi Ði Tuyt Sn tìm
Chu Qu ca mình và s mui, vi tin tc v hành đng trng đi ca Ði Nguyên giáo,
sau đó li nói v vic gii đc cho h và đng th vi ngi ca Hi Long hi.
Chàng đang mãi mê k bng nghe mt ting trong tro gi:
- S huynh! S huynh!
Chàng sng st ngonh li nhìn, bt giác mng đn mc c h nhy cng lên. Thì ra
ngi gi chàng chính là Tiu Thúy.
Âu Dng Thu vui mng khôn xit nói:

- Ô! S mui nói đc ri h?
Tiu Thúy lúc này cng đã hoàn toàn hi phc, đng bên cnh chàng ht sc khích
đng, gt đu ci nói:
- S huynh, lúc tiu mui tnh li, bng cm thy c hng nga ngáy nên đã
- Nên đã gi s huynh trc, phi không?
- Tiu mui ch th thôi, tht không ng đã gi ra ting
Tiu Thúy bng nghn li, đa mt nhìn Âu Dng Thu, hai giòng l chy dài
xung má.
Con ngi đn lúc vui sng cc đ luôn tuôn tro nc mt, Âu Dng Thu rt
hiu ni lòng s mui lúc này, bèn v vai nàng nói:
- S mui đã nói đc ri, hn đó cng là do công hiu ca Chu Qu, s mui nên
vui mng mi phi, ti sao li khóc
Tiu Thuyt ci khúc khích, vi lau nc mt nói:
- Tiu mui đâu có khóc, tiu mui chng phi rt vui mng là gì?


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



362
- Vy mi phi ch!
Âu Dng Thu an i s mui xong, li quay sang qun hào nói:
- Gii khn phò nguy vn là bn phn ca ngi trong gii võ lâm, ti h vi s
mui tìm đc Chu Qu, tuy cu ch v, nhng cng cu bn thân, đng thi li ngu
nhiên cha khi bnh câm ca t s mui, nu không nh ch v đã ngn chn ngi ca
Hi Long hi trong lúc ti h vi t s mui hôn mê và li cho n vào Chu Qu thì ti h

vi t s mui hn cng khó bo toàn tính mng. Do đó, thnh tình ca ch v, ti h dt
khoát không dám nhn. Tuy nhiên nu ch v qu tht xem trng ti h, ti h ch có
mt yêu cu nh, ch
ng hay ch v có th nhn li không?
Qun hào c h đng thanh nói:
- Âu Dng thiu hip có gì dy bo xin c nói ra, ch cn chúng tôi kh nng, sn
sàng tuân mnh.
- Tc ng có câu, oan gia nên m không nên tht
Âu Dng Thu bng ngng li, thy mi ngi đu nghiêm túc lng nghe, bèn mi
nói tip:
- T Mã cô nng bi đau lòng ph thân thm t nên nht thi hành đng sai lm,
rt mong ch v nim tình cô nng y là mt ngi n lu, t nay đng truy cu vic
này na.
Qun hào nghe xong, nht thi bàn tán xôn xao nhng không ai lên ting phn đi.
Sau cùng, Phiên Thiên Báo T Ðông Dã ct ting nói:
- Âu Dng thiu hip, s vic này đi khi nào gp T Mã cô nng, đ cho chính
cô nng y gii quyt vi mi ngi thì hn.
Âu Dng Thu thy phn ng ca qun hào nh vy, bèn hi:
- T lão tin bi bit T Mã cô nng vi các v ngha huynh ca ti h đã đi đâu
không?
Chàng va nói xong, bng li ngh thy không đúng. Trc khi chàng vi Tiu
Thúy lên đng ti Ði Tuyt Sn đã dùng Tam âm Su Hn Chng làm cho qun hào
bt tnh, khi mình v đã không thy T Mã Thin Nh và các v ngha huynh đâu na,
vy thì qun hào sao th bit đc.
Nên chàng li hi:
- Ba đng ch ca Hi Long hi cùng vi thuc h đã đi đâu ri vy?
T Ðông Dã ngm ngh mt hi, đon mi k li cuc hn chin đã xy ra lúc qun
hào va tnh li
Bn cao th ba đng Hi Long hi tuy thy đu võ công chng kém nhng nhân s
quá chênh lch, sau cuc chin đm máu, đã b qun hào tiêu dit sch, không còn mt

tên sng sót.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



363
Sau đó qun hào phát hin Âu Dng Thu và Tiu Thúy mt ngi ri xung sui,
mt ngi nm trên b, c hai đu th thoi thóp.
Lúc by gi qun hào dã vt Tiu Thúy lên, li thy Triu Tam Ðng vi Ngy
Minh Vin và H Chn Sn đang bt tnh, ch thy La Võng C th thn ngi trên đt,
hi gì nàng cng không tr li, nh là ngi mt trí vy.
Sau cùng, T Ðông Dã đã phát hin mt qu cây màu đ trên ngi Âu Dng Thu,
lúc y cng chng bit đó là vt gì, nhng trong tình trng vô k kh thi, cng đành chia
đôi qu cây y cho hai s huynh mui mi ngi mt na nut vào, đó cng ch là th
thôi, nào ng cha đy mt khc sau hai ngi đã hi tnh, mi bit qu cây y là v
t quý
him th.
Âu Dng Thu nghe đn đó thm nh:
- Ðây đúng là đnh mnh an bài, mình vô tình gi li mt trái Chu Qu, chng ng
li cu sng mình vi Tiu Thúy, tht đúng vi câu, mu s ti nhân nhng thành s ti
thiên.
Chàng bng nh đn mình còn có điu cn hi Ngy minh Vin và H Chn Sn,
bèn nhìn T Ðông Dã hi:
- Ba đng ch Hi Long hi gi th nào ri?
T Ðông Dã cha kp đáp, Man Ngu Vng Ði Niên đã trm ging nói:

- Thy âu Dng thiu hip vi lnh s mui th thng là Vng m bit ngay
chính h đã h đc th, nên đã
Âu Dng Thu vi hi:
- Tin bi đã làm gì h ri?
- Mi ngi mt chng!
- Ðã git h ri ?
- Hi Long hi chng có mt k tt lành, ch l không git đc sao?
- Chng phi là không git đc, ch vì ti h đnh qua h điu tra thù nhà mà thôi
vy thì cng đành
Vng Ði Niên áy náy:
- Ôi! Vng m không ng li làm l đi s ca thiu hip, tht là đáng cht!
Âu Dng Thu thy Vng Ði Niên t trách nh vy, đành an i y mt hi, thm
nh:
- H Chn Sn và Ngy Minh Vin tuy đã cht nhng Hot Diêm Vng La T hãy
còn, mình cng có th điu tra lão ma đu y.
Sau đó, chàng cùng mt s ngi có kinh nghim nh Phiên Thiên Báo T Ðông Dã
và Kim Tây Tam Hip tho lun v chuyn mt tích ca nhóm ngi T Mã Thin Nh.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



364
Da theo vic sn đng phong b và du chân thú trong hp cc, mi ngi khng
đnh hn cc này có vn đ, rt có th nhóm T Mã Thin Nh đã gp bt trc, quyt
đnh ln theo hng đi ca du chân thú, ngc giòng sui Cam L đi sâu vào tìm kim.

Th là, Âu Dng Thu nh T Ðông Dã chia na s qun hào  li canh gi ca hp
cc, do Kim Tây Tam Kit sut lnh.
Chàng không yên tâm đi vi La Võng C, đành phi t mình dìu nàng t t bc
đi.
Tinh Tinh hp này sâu hun hút, không nhìn đc ni tn cùng.
La Võng C t lúc b Cu Thiên Phi Kích Giang an Ðào gii tr công lc, tuy đc
Âu Dng Thu vi Tiu Thúy thay phiên nhau cõng đi, nhng đn Tinh Tinh hp nàng
ht sc mi mt, yu đn mc c h mt cn gió thi cng ngã.
Nàng lúc này ngoan ngoãn nh mt chú dê con, nép vào bên ngc Âu Dng Thu,
đ cho chàng vòng tay qua sau lng tng bc tng bc dìu đi.
Nàng không nói mt li, nh không h hay bit nhng gì đang xy ra, hoàn toàn
nghe theo s sp đt ca k khác.
Bi trên đng t Ði Tuyt Sn v đn Tinh Tinh hp, Âu Dng Thu đã ht lòng
chm lo cho nàng, nên tuy nàng nh không h quen bit Âu Dng Thu, nhng chàng
bo gì nàng cng nghe theo.
Lúc này Âu Dng Thu tuy dìu La Võng C bc đi, La Võng C đang trong vòng
tay chàng, nhng lòng chàng ht sc kh s.
La Võng C quen vi chàng trc, hn na li có n vi chàng, chàng lên đc Vô
Lng Sn hc thành tuyt k, phi nói na phn nh công lao ca nàng.
Còn đi vi s mui Tiu Thúy, hai ngi đã cùng nhau hc luyn võ công sut na
nm tri trên Vô Lng Sn, sm ti cn k, nay li theo chàng hành đo giang h, vào
sinh ra t, luôn chiu chung vâng li chàng, tình yêu đã ny n trong lòng hai ngi.
Th nhng, gia hai nàng chàng phi chn mt, nhng chàng bit phi chn ai?
Âu Dng Thu tay dìu ngi ngc va đi va suy t, lòng ht sc bâng khuâng kh
s, cht hình bóng ngây th hn nhiên ca Lam Thái Ðip li hin lên trong trí não
chàng
Bng, Vng Ði Niên kinh ngc ct ting nói:
- Các v hãy xem, đó là gì th kia?
Phiên Thiên Báo T Ðông Dã cng kêu lên mt ting sng st, dng chân li.
Âu Dng Thu git mình quay v thc ti, ngng lên nhìn phía trc, ch thy cách

khong hai mi trng có mt vt tròn màu trng và to nh chic đu treo l lng trên
không ngay gia đng đi.
Lúc này qun hào đu đã dng li chú mt nhìn, nhng vì trình đ ni công có hn,
không trông thy rõ dó là vt gì, nên ht sc thc mc.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



365
Âu Dng Thu ngng thn nhìn, ch thy đó là mt chic đu lâu gi do ngi ch
to, cách mt đt khong hn ba trng, dng nh là dùng mt si dây st nh buc vào
mm đá trên vách núi.
Vì Tinh Tinh hp càng tin vào sâu càng hp nên hai bên vách núi ngay ch treo
chic đu lâu gn nh dính lin nhau, ánh trng không soi xung đc nên càng ti tm
hn.
Chic đu lâu gi  trong đêm ti càng thêm ni bt, gng mt ghê rn đang hng
ra ngoài hp cc, trông tht khng khip.
Âu Dng Thu nhìn mt hi, quay sang T Ðông Dã đng bên nói:
- T lão tin bi giàu kinh nghim giang h và bit rành v vùng Vân Quý, chng
hay có tng đn đây bao gi cha vy?
T Ðông Dã đang suy đoán vt trng kia là gì, nghe hi lin hng ging nói:
- Nói ra tht xu h, lão phu tuy tng tri qua nhiu hung him trên giang h, chân
đi khp hai tnh Vân Quý, nhng cha tng đn Tinh Tinh hp
ông ngng chc lát, tip li:
- Âu Dng thiu hip ni công tinh thâm, th lc trác tuyt, đã nhìn thy rõ đó là

vt gì ri phi không?
Âu Dng Thu gt đu:
- vâng! Ðó là mt chic đu lâu gi nhng có điu vt y treo  đây là có dng ý gì?
Tht khó hiu nên ti h đnh tìm mt v rành v tình hình  đây đ hi.
T Ðông Dã quay li hn trn hào kit phía sau cao gi ngi hi:
- Ch v đây có ai đã tng vào tinh Tinh hp này không?
Mi ngi đu im lng, vy là không mt ai tng đn đây.
Vng Ði Niên tin ti mt bc, cao ging nói:
- Ðã không có v nào tng đn đây, vy thì đ Vng m tin ti trc, xem th vt
y là gì!
Va dt li đã si bc tin ti. Vng Ði Niên này tính tình bc trc, nói là làm,
không ai cn đc.
Bi cha rõ tình hình, qu là cn ngi gan d tin ti trc thm dò đ khi trúng
k k đch, nhng Âu Dng Thu nhn thy Vng Ði Niên không phi là ngi thích
hp trong vic này.
Tuy nhiên, Âu Dng Thu cha kp lên ting ngn cn, Vng Ði Niên đã tung
mình ra xa nm sáu trng, chàng đành ngng thn gii b, h có bin là lp tc cu vin
ngay.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



366
Qun hào thy đu im phng phc, lng ch kt qu thm dò ca Vng Ði Niên,
nào ng v hào s cht phác y sau my lt tung mình đn gn nhìn, thy đó ch là mt

chic đu lâu nhân to, bt giác buông ting ci vang.
Y ni lc hn ngi, ting ci vang vng hp cc, trong đêm ti nghe ht nh ma
khóc qu gào, khin ngi rùng mình ni gai c.
Qun hào thy vy bit là không có gì khác l, bèn cùng bc nhanh ti. Vng Ði
Niên ch mi ngi đn gn, đa tay ch chic đu lâu gi, li ha h ci to nói:
- Ch v nhìn xem, món đ chi này treo  đây tht là mt thm m.
Qun hào ngc mt nhìn, thì ra là mt chic đu lâu gi rt ghê rn treo l lng
ngay gia hp cc, thy đu rt ly làm l.
Âu Dng Thu thoáng suy ngh, chú mt nhìn vào trong hp cc, ch thy hoàn toàn
ti mt sâu thm thm.
hp cc bt đu t đây hai bên vách núi đã dính vào nhau, đi tip vào s không còn
nhìn thy bu tri, nghim nhiên tr thành mt sn đng to ln.
Giòng sui Cam L vn nm gia hp cc, cng t đây r vào mt bên vách núi,
chm chm chy vào trong sn đng.
Trên mt đt in rõ du chân thú, hin nhiên chúng đã ra t đây.
Âu Dng Thu vi T Ðông Dã chú ý quan sát tình hình trc mt, mc dù cho đn
gi vn cha có gì xy ra, nhng ngi có chút kinh nghim giang h ch cn bng vào
trc giác cng ý thc đc phía trc đy ry hung him và càng đch tình không rõ,
càng cm thy ghê rn.
Rt hin nhiên, chic đu lâu nhân to treo l lng này chính là mt vt biu trng
nhm cnh cáo ngi đn đây, nhng vì qun hào hin din ai cng cha tng thâm nhp
hp cc này nên không ngi nào bit tình hình bên trong th nào.
Âu Dng Thu bi lo cho s an nguy ca các v ngha huynh và T Mã Thin Nh,
đâu còn màng đn nguy him gì, bèn quay sang T Ðông Dã nói:
- T lão tin bi, theo nhn xét ca ti h, hp cc này rt là lc léo, mc dù đn gi
vn cha có đch xut hin, nhng có th đoán đc là càng vào sâu càng nguy him, vn
nht có k đch b trí cm by  đây, ch cho chúng ta tin vào ht, đi phng phong
ta đng lui, vy chúng ta s tr thành cá trong chu nc còn gì?
T Ðông Dã ngm ngh mt hi, hai mt chp lin my lt, nghiêm mt gt đu
nói:

- Âu Dng thiu hip nói rt đúng, lão phu cng nhn thy nh vy, nhng
Âu Dng Thu tip li:
- Th này vy, T lão tin bi vi mi ngi hãy tm  li đây, đ ti h mt mình
vào thm dò trc, sau đó hng đnh liu, đc không?
- S huynh, tiu mui đi vi!


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



367
Tiu Thúy nói xong, e l nhìn Âu Dng Thu ch chàng tr li.
Vng Ði Niên đi đn bên Âu Dng Thu, thành khn và kiên quyt nói:
- Vng Ði Niên này đã nói ri, t nay dù lên núi đao hay xung vc du cng
không ri xa âu Dng thiu hip, ti sao âu Dng thiu hip li không cho Vng Ði
Niên này đi theo ch?
Âu Dng Thu ngm ngh mt hi:
- Vng huynh đã mun đi cùng ti h, hai ngi có th tip ng ln nhau cng tt,
nhng s mui hãy  li đây trông nom La t t, ngu huynh s tr li ngay.
Tiu Thúy nghe vy, v e l lin tan bin, tr nên u oán nói:
- Không, tiu mui phi đi vi s huynh mi đc!
Âu Dng Thu thy v s mui luôn ngoan ngoãn này gi đây li cãi li mình, bt
giác rúng đng cõi lòng, đành gt đu nói:
- Thôi đc, vy
Chàng vn đnh đ La Võng C  li đây nhng vì không sao yên tâm đc nên li
đi ý nói:

- Vy s mui hãy trông nom La t t, ngu huynh vi Vng huynh đi trc.
Ðon bèn giao La Võng C đang dìu trong tay trao cho Tiu Thúy.
Tiu Thúy đón ly tuy có v an i nhng không my hài lòng.
Âu Dng Thu tuy nhìn thy ht thn sc ca Tiu Thúy nhng lúc này chàng
không có thi gian đ suy gm tâm trng nàng, bèn cùng Vng Ði Niên đi vào hp cc
trc.
Tiu Thúy phi dìu theo La Võng C, d nhiên đi đng chm chp, đành đi  phía
sau, gi khong cách chng ba bn trng.
V tiu cô nng này đã thm yêu s huynh t lâu, ch vì t thy xu xì không tng
xng vi s huynh nên bao tình ý đành giu kín trong đáy lòng.
Nhng sau đc Thit Bc thn y ci sa dung mo, nàng đã tr nên can đm hn,
nay li nh n Chu Qu đã nói đc nên la tình trong lòng càng thêm bc cao, lòng
ghen tuông cng theo đó ny sinh, l d nhiên xem La Võng C nh là gai trong mt.
Tuy nhiên, du sao nàng cng là ngi có lòng d hin lành, nu không, lúc này
nàng ch cn mt ch là có th ly mng La Võng C ngay.
Âu Dng Thu và Vng Ði Niên toàn thn gii b tin vào hp cc chng bn
mi trng, bng phát hin du chân thú trên mt đt không còn na, sn đng do hp
cc hình thành đn đây cng Càng thêm cht hp.
Hai ngi đo mt quan sát hai bên, thy trên vách núi bên phi có mt phin đá
phng lì rng khong hai trng vuông, ni gia khc mt hàng ch Huyn Ðô cung ca
th bn mi tám rt to ln.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




368
- Huyn Ðô cung Ch l Huyn Ðô cung ca Ði Nguyên giáo chính là đây ?
Âu Dng Thu thm nh, đng thi đa mt nhìn xung đt, ch thy nhng du
chân thú chính là đã bin mt ngay di ca đá này.
- , phi ri! Câu Tit Nh anh chng đã nói là Huyn Ðô cung ch bit điu khin
thú vt đó sao? Vy là T Mã cô nng vi các v ngha huynh hn đã b Huyn Ðô cung
ch bt đi ri.
Vng Ði Niên thy Âu Dng Thu đm chiêu suy ngh, tuy không bit chàng
ngh gì nhng không tin quy ry bèn mt mình đi sâu vào đng.
Âu Dng Thu suy ngh mt hi, Tiu Thúy đã dìu La Võng C đi đn gn. Chàng
quay đu li nhìn, chng thy Vng Ði Niên đâu, s y gp bt trc, vi đi nhanh vào
trong tìm kim.
Thì ra sn đng này ch đi thêm vài bc là đn mt khúc quanh, khi Âu Dng
Thu va r qua, lin tc sng s, ch thy sn đng đn đây là dt, trc mt là mt đu
lâu đá khng l.
Lúc này Vng Ði Niên đang đng trc đu lâu đá, ht nh chiêm ngm k cnh,
tâm thn hoàn toàn b lôi cun.
Chàng nghe có ting nc róc rách, thi ra là hai giòng nc t trong hai l mt ca
đu lâu đá chy ra, dc theo xng má đ xung mt h nh, ri chy dc theo vách núi
ra ngoài, thì ra sui Cam L phát ngun t đây.
Chàng di chuyn theo ánh mt lên đnh đu lâu đá, ba ch Khô Lâu cung nh rng
bay phng múa li khin chàng rúng đng cõi lòng, bt giác lm bm:
- Khô Lâu cung Hàm âm Chng Mu thân, ngi hãy yên lòng nhm mt. Hài
nhi đã tìm đc ri, hài nhi nht đnh s báo thù cho ngi.
Vng Ði Niên không tng hc hành nên không bit ba ch Khô Lâu cung và cng
chng hiu Âu Dng Thu nói gì. Tuy nhiên, y rt ly làm thích thú đi vi cnh vt
trc mt.
Âu Dng Thu xúc cnh sinh bi, lòng ngp đy hn thù, nht thi quên ht mi s,
ch mt lòng mun tin vào Khô Lâu cung đ tìm ngi s dng Hàm âm Chng báo
thù cho mu thân.

Th nên, chàng si bc tin ti xem xét tht k bên di đu lâu đá Lúc này Tiu
Thúy đã dìu La Võng C ti ni, thy s mui đang chm chú quan sát đu lâu đá, bit là
hn có nguyên nhân, bèn cng chú ý xem xét.
Bng, Âu Dng Thu đa tay ly thanh Hàn Mai Kim trên lng xung, m lp vi
bc ngoài ra, hai làn sáng vàng và bc ta rc trong bóng ti khin Vng Ði Niên kinh
hãi lùi ra sau my bc, lp bp nói:
- Âu Dng Hàn thiu hip đây là là k k báu gì vy?
Âu Dng Thu đáp gn:


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



369
- Hàn Mai Kim!
Ðng thi đã vung tay, bo kim đâm thng vào gia xng má đu lâu đá Ch nghe
mt hi ting nc chm vào kim khí, chàng li rt nhanh kim v. Ðng tác này xem ra
chng có ý ngha gì, nhng tht ra chàng đã có điu phát hin.
Thì ra gia hai má ca chic đu lâu đá này là mt l hng, ch vì nc t trên chy
xung hình thành mt bc rèm nc che khut nên không nhìn thy đc.
Âu Dng Thu đâm mt kim đã nhn ra vn đ, lòng mng khôn xit, li cúi
xung nht ly mt hòn đá c nm tay, vn ni lc ném mnh vào rèm nc, ch nghe
“thp” mt ting ri không còn phn ng gì na.
Hòn đá không b chm vào vt rn di ngc v, vy là đã chng thc s suy đoán
ca chàng không sai, sau rèm nc chính là ca vào Khô Lâu cung.
Th là, chàng quay li nhìn Vng Ði Niên và Tiu Thúy nói:

- Ðây chính là ca vào Khô Lâu cung ca Ði Nguyên giáo, hai v hãy  li đây bo
v cho La t t, ti h vào trc xem th, đc không?
Vng Ði Niên cha kp bày t ý kin, Tiu Thúy đã lc đu nói:
- S huynh không nên mo him mt mình, mun vào chúng ta cùng vào ht.
- Nhng La t t
Âu Dng Thu thoáng l v khó x, nhng ri kiên đnh nói:
- Thôi đc, s mui hãy giao La t t cho ngu huynh!
Ðon dùng mnh vi xanh đã bc Hàn Mai Kim buc La Võng C trên lng mình,
sau đó nói:
- Ði nào!
Ðng thi hai chân đim nh trên đt, vi th Phi Ðiu Ðu Lâm dn trc lt qua
rèm nc, Tiu Thúy lin tc theo sau, Vng Ði Niên cng vi ni gót hai ngi.
Ba ngi qua khi rèm nc, trc mt qu nhiên là mt sn đng rt rng và sâu
thm thm, nhng cách không xa có mt bia đá, trên là hàng ch đ to ln:
“Qua khi đây mt bc, cht không có đt chôn.” Vng Ði Niên không bit ch,
bèn thc mc hi:
- Âu Dng thiu hip, trên bia đá vit gì vy?
Âu Dng Thu lin đc cho Vng Ði Niên nghe, y ha h ci nói:
- Vng Ði Niên này chng tin cái trò quái qu này, đ Vng m đn hy đi, xem
th h làm gì đc?
Ðon lin tung mình đn trc bia đá, trong ting quát vang cùng lúc tung ra hai
chng, nhng bia đá không chút suy suyn khin y sng st đng th ti ch.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




370
Ngay khi y, bng nghe mt ting vang kinh thiên đng đa. Âu Dng Thu c kinh
quay đu li nhìn, ch thy mt bc tng st đen ngòm đã h xung phía sau, bít kín sn
đng không còn mt khe h.
Vng Ði Niên bi chng không đánh v đc bia đá li còn khin cho đng lui
b phong b, lui đn bên Âu Dng Thu ái ngi nói:
- Cng ti Vng m quá bp chp, mun phá hu bia đá y nên mi khin
Âu Dng Thu vi xua tay ngn y nói tip, an i:
- Vng huynh hà tt t trách, cho dù Vng huynh không đng vào bia đá thì bc
ca st này cng vn h xung sau khi chúng ta đi vào thôi.
Vng Ði Niên chp mt, không hiu hi:
- Ti sao? Ch l đây có nhân vt li hi gì  hay sao?
Âu Dng Thu thy hin gi không phi lúc gii thích, bèn gt đu nói:
- Vng huynh đoán không sai, đây chính là có mt nhân vt rt li hi, thân hoài
tuyt k đc môn Hàm âm Chng, lát na nu xy ra chuyn đng th, Vng huynh
hãy ht sc cn thn. Ti h vì mun báo thù cho gia mu, nu gp bt trc, xin Vng
huynh đng màng đn ti h, hãy cùng t s mui tìm cách thoát thân.
Dt li lin si bc tin ti.
vng Ði Niên vi theo sau nói:
- Âu Dng thiu hip sao li xem Vng m là k tham sng s cht th này? K
thù ca thiu hip đã  đây, dù lên núi đao hay xung vc du Vng m cng chng
ngán s.
Âu Dng Thu nghe ht sc cm đng, tuy không đáp ngay nhng lòng thm nh:
- Ngi này tht là chí tình chí ngha, nu có th sng ri khi đây, mình nht đnh
phi kt giao mc nghch vi y
Bng trc mt bng sáng, vi chng bc chú mt nhìn, ch thy mt n t áo lc
tay cm cung đng tha tht đi đn.
Âu Dng Thu va đnh n thân theo dõi, Vng Ði Niên đã bc ti quát:
- Qu nha đu, np mng đây!

Ðng thi tay phi nhanh nh chp vung ra, chp vào n t áo lc.
N t áo lc nh sm đã đ phòng, chng s hãi trc s đt kích ca Vng Ði
Niên, mt thy bàn tay to bè ca Vng Ði Niên đã sp chp vào vai nàng ta.
Nhng ngay trong khonh khc y, nàng ta đt nhiên xoay ngi, nh nhàng tránh
khi th tro hung him ca Vng Ði Niên.
Vng Ði Niên mt tro chp ht, do bi th lao ti quá mnh, suýt na không
hãm li đc nên ngi không khi long chong.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



371
N t áo lc gi ngn cung đng trong tay ra, hu hu trc mt Vng Ði Niên,
buông ting ci khanh khách, lnh lót nh lc reo.
Nàng ta ci cha dt, Vng Ði Niên đã li lao đn tn công.
Ln này Vng Ði Niên quyt phi đc th, hai tay cùng lúc vung ra, mt chp
mt b, uy th hung him hn trc gp my ln.
Nhng n t áo lc vn không chút nao núng, trong ting ci khanh khách, bóng
xanh nhp nhoáng, cng chng rõ nàng ta đã s dng thân pháp gì, đã nhanh nhn thoát
khi phm vi th chng Ca Vng Ði Niên, ra xa hn trng.
N t áo lc ci hóm hnh nói:
- Ôi! Tôn giá sao mà vng v th này? Hãy cho bn cô nng bit danh tánh là gì
vy?
Vng Ði Niên hai ln xut th không trúng đích li còn b đi phng ch nho,
tc đn c h ln gan, gm to:

- Danh hiu ca đi gia mà ngi cng xng hi ?
Ðng thi tay phi vung lên, mt chng b ra.
N t áo lc li nhanh nhn tránh khi mt chng ca Vng Ði Niên, ung dung
ci hi:
- Tôn giá tht l mãng nh mt con trâu, chng bit điu tí nào, bn cô nng
nhng ba chiêu ri, l đa ch đã ht, mun đng th c vic tin ti đi!
- H! ai cn ngi nhng ch?
Vng Ði Niên mt hn gân xanh, hai bàn tay bng phng to, nói xong ct bc t
t tin ti.
Âu Dng Thu bit Vng Ði Niên đã vn ht toàn lc, nu xut th tip hn s
dùng đn tuyt chiêu liu mng, đng thi cng đã nhn thy n t áo lc này võ công
cao siêu, nu hai ngi mà toàn lc giao đu, s thng bi khó th liu lng.
Th nên, chàngvitinti my bc quát:
- Vng huynh, xin tm dng tay, ti h có điu cn hi v cô nng này!
Vng Ði Niên đã xem Âu Dng Thu là ân nhân tái to, tuy trong lúc thnh n
vn vâng li nói:
- Thiu hip đã có điu cn hi  ta, thôi thì đ cho  ta sng thêm chc lát na!
Ðon gii tr công lc, lùi ra sau my bc, hai tay buông thõng.
Âu Dng Thu thy Vng Ði Niên vâng li lui ra, bèn quay sang n t áo lc ôm
quyn thi l nói:
- Ti h Âu Dng Thu, xin hi cô nng cao tánh phng danh?
N t áo lc đáp l, nhon ci nói:


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




372
- Vy mi phi ch! Xem tng công cng có chút phong thái nho nhã ch không
thô l nh ngi kia.
Ðng thi đôi mt đen láy ht nhìn Âu Dng Thu li nhìn La Võng C trên lng
chàng ri li hng sang Tiu Thúy, không tr li câu hi ca đi phng.
Âu Dng Thu thy vy, li mm ci hi:
- Xin hi cô nng
N t áo lc khoác tay:
- Tiu t tiu t không có h!
Âu Dng Thu va đnh hi tip. N t áo lc li nói:
- Tên ca tiu t là T Quyên!
- Vy T Quyên cô nng, ti h xin hi, đây phi chng là Khô Lâu cung và cung
ch là ai vy?
N t T Quyên li nhìn k mi ngi mt hi, đon mi hé môi ci nói:
- Ðây có phi là Khô Lâu cung hay không, lúc các v vào đã bit ri.
Còn nh cung ch là ai, khi gp tiu th s rõ ngay.
- Tiu th ca cô nng ? Tiu th ca cô nng là ai?
Âu Dng Thu ngm ngh mt hi, nói tip:
- Tiu th ca cô nng võ công rt li hi và bit s dng Hàm âm Chng phi
không?
T Quyên nh lòng rt vui sng khi nghe Âu Dng Thu khen tiu th mình võ
công li hi, chp mt my lt nói:
- Phi, tng công nói không sai chút nào, võ công ca tiu th có th nói thiên h
vô song
Nàng ta bng ngng li, ngm ngh mt hi, li nói tip:
- Tiu th có li mi, tng công hãy theo tiu t đi mau, ko tiu th li qu trách
tiu t na!
Âu Dng Thu bit là không th hi ra l gì  n t này, bèn xuôi theo nói:
- Vâng, ti h cng đang đnh gp quý tiu th, phin cô nng dn đng cho!

T Quyên nh gt đu vi Âu Dng Thu, quay ngi cm cung đng đi trc.
Vng Ði Niên tuy đn đn nhng ba ln xut th tn công T Quyên đu không
trúng đích, lòng cng t hiu, gi thy Âu Dng Thu đnh theo nàng ta đi gp tiu th
nào đó, bt giác đng tâm, bèn lén kéo Âu Dng Thu mt phát, kh nói:
- Âu Dng Hàn thiu hip, đng đng đ trúng qu k ca  ta.
Âu Dng Thu nhìn y cm kích ci, thp ging nói:


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



373
- Vng huynh, không vào hang h thì sao bt đc h con, chúng ta hãy ht sc
cn thn đc ri!
Vng Ði Niên không nói gì na, cùng Tiu Thúy sóng vai đi theo sau Âu Dng
Thu tin vào đng.
T Quyên tay cm cung đng bc đi, thnh thong li quay nhìn ra sau nh s
nhóm ngi Âu Dng Thu b lc vy.
Âu Dng Thu theo sau T Quyên ngng thn, gii b, bng qua mt đng hm
hp dài, phía trc bng bng sáng, c h không m mt ra ni.
Chàng theo phn ng t nhiên đng li chú mt nhìn, ch thy trc mt li là mt
chic đu lâu Khô Lâu cung bng đá trng.
Trong hai mt chic đu lâu này đu có gn mt viên minh châu sáng rc, soi chiu
khp c sn đng nh th ban ngày.
Chic đu lâu này  gia sn đng, trông nh mt hòn núi nh, chic ming to há ra
đ nut chng mt con voi.

Chung quanh chic đu lâu trng hoác, hoàn toàn không có mt vt Âu Dng Thu
xem xong, thm nh:
- Ch l ngi ca Khô Lâu cung đu  trong chic đu lâu đá này Qu nhiên, trong
chic ming to ca đu lâu đá bng thp thoáng bóng lc, li xut hin hai n t áo lc
tui chng đôi tám, mày ngài mt phng khá là xinh đp.
Mt nàng búi tóc kiu cung n đi đn trc mt T Quyên nói:
- Tiu th ch đã lâu quá ri, T Quyên t này cha mau đa khách vào trong cung
đi!
Ðon đa mt nhìn Âu Dng Thu nhon ming ci.
T Quyên ct bc đi v phía ming đu lâu đá, va đi va ngonh li nhìn Âu
Dng Thu nói:
- Âu Dng tng công, đi nào!
Âu Dng Thu chng chút do d, hiên ngang si bc theo sau.
Vng Ði Niên vi Tiu Thúy đa mt nhìn nhau ri cng lin theo sát lng Âu
Dng Thu.
Hai n t áo lc ch mi ngi vào ht, cng lin theo sau.
Ming đu lâu qu nhiên là mt ca ra vào, bên trong mi thc s là Khô Lâu cung,
ch thy nn vách sáng choang, li đi ngang dc ht sc phc tp.
Mi ngi bng qua mt đng hm dài my trng, đn trc thm mt snh
đng, T Quyên ngonh li ci nói:
- Âu Dng tng công xin hãy  đây ch chc lát, tiu t vào thông báo ri tr ra
ngay!


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




374
Dt li lin ct bc đi vào snh đng.
Âu Dng Thu cha kp xem rõ tình hình snh đng, bng nghe t trong vng ra
ting trong tro nói:
- Khách quý giá lâm, xin th cho đã không vin nghinh, xin mi vào dùng trà.
Va dt ting, T Quyên đã tr ra, ci nói:
- Âu Dng tng công, xin mi!
Âu Dng Thu lng thinh gt đu, si bc đi vào snh, Vng Ði Niên và Tiu
Thúy theo sát phía sau.
Mi ngi vào trong snh, ch thy gia có mt bc màn the màu lc buông r, bit
là ting nói trong tro va ri chính là t sau màn the này vng ra.
Âu Dng Thu thoáng do d, bc màn the đã t t cun lên. Ri thì, mi cnh vt
sau bc màn the hin ra, mt thiu n áo váy trng tinh ngi trên chic cm đôn màu lc,
t hu đu có mt n t xinh đp đng hu.
Thiu n áo trng y che mt bi mt lp la mng màu đen, tuy trông trng đen rõ
ràng nhng ht sc không hài hòa.
Âu Dng Thu ôm kim thi l nói:
- Ti h Âu Dng Thu, xin hi cô nng phi chng là ch nhân cung này?
Thiu n áo trng nhún mình đáp l, ging ht sc du dàng nói:
- Các v khách quý xin mi ngi, v t trên lng âu Dng tng công đã th
thng phi không? Hãy b xung đ cho thip thân xem th, không chng có cách cu
cha cng nên.
Âu Dng Thu s d b qua Huyn Ðô cung mà tin vào Khô Lâu cung vn là cn
c theo nhng li ca ph thân đã vit trên Ban Thê Tiu Trát đnh báo thù cho mu
thân, gi đây li đc thiu n cha rõ thân phn này đi đãi nh khách quý, nên dù lòng
đy thù hn, nhng trc khi rõ tình hình cng chng tin phát tác, bèn cng hòa nhã nói:
- Cô nng không cn khách sáo, ti h không có vic chng đn đin tam bo, có
vài vn đ, chng hay cô nng c th thng thn cho bit không?
Thiu n áo trng thy Âu Dng Thu không chu ngi, bèn nói:

- Âu Dng tng công có gì xin c nói, gia ph đi khi, thip thân tm thay quyn
ch nhân, ch cn điu gì bit, rt sn sàng phng cáo.
Âu Dng Thu thoáng ngc nhiên, đon hi:
- vy lnh tôn chính là ch nhân cung này phi không?
Thiu n áo trng gt đu tha nhn, Âu Dng Thu li hi:
- Lnh tôn thng tánh tôn danh?
- Gia ph T Ð Lôi Minh! Thip thân tên là Thun!


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



375
- Vy xin hi T Ð cô nng, lnh tôn hin  đâu?
- Âu Dng tng công ch l không bit câu, con cái không nên thc mc vic
riêng ca cha, hung h thip thân là mt n lu.
Ming li tht sc bén, Âu Dng Thu cng hng, cúi đu trm t Thiu n áo
trng bng li nói:
- Tuy nhiên, thip thân đã nói trc ri, điu gì bit sn sàng phng cáo Gia ph đã
phng mnh giáo ch, sut lnh ngi trong cung đn Ði Tuyt Sn ri.
Âu Dng Thu bng gi Hàn Mai Kim trong tay lên hi:
- T Ð cô nng bit thanh kim này không?
- Xem ra là mt thanh bo kim, nhng không bit tên gi là gì!
- Hàn Mai Kim!
T Ð Thun lc đu:
- Hàn Mai Kim ? Thip thân cha tng bc chân vào giang h, cha nghe bao

gi.
- Trong võ hc ca lnh tôn phi chng có Hàm âm Chng?
- Gia ph võ hc uyên bác nhng không có môn chng pháp y!
Ðn đó, Âu Dng Thu thy không còn gì đ hi na, đng thi do bi T Ð
Thun tr li trôi chy, không h có đim nào kh nghi nên chàng chng th không tin
hoàn toàn.
Tuy nhiên, có mt điu khin Âu Dng Thu thc mc, T Ð Thun không h
quen bit chàng, vì l gì li đi đãi vi chàng nh khách, hoàn toàn không có đch ý th
này?
chàng càng ngh càng thy l k, gi đây Khô Lâu cung tuy đã tìm gp nhng ch
nhân Khô Lâu cung không bit Hàm âm Chng.
Ðng thi, nu Hàn Mai Kim vn là vt s hu ca Khô Lâu cung, T Ð Thun
sao th không bit?
- Âu Dng Thu tng công, không l tng công cn hi có vy thôi ?
T Ð Thun va nói va t t đng lên, ngoc tay nói:
- T Quyên, sao cha mau dâng trà mi khách, còn đng th ra đó vy?
- Vâng, tha tiu th!
T Quyên cung kính đáp xong, chy lui ra.
Âu Dng Thu va đnh ct ting cm t, T Ð Thun li nói:
- Âu Dng tng công vi v đi hip kia và còn v mui mui này na, xin mi
ngi!


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




376
va nói va đa tay ch my chic cm đôn trc mt.
Âu Dng Thu cht đng tâm, thm nh:
- Nghe ting nói nàng tht du dàng êm ái, hn nhan sc cng là mt m nhân tuyt
th, rt đáng tic
Ngay khi y, T Quyên đã bng mt khay trà đ ht nh bm ling đi đn trc
mt Âu Dng Thu, ci duyên dáng nói:
- Tng công, xin ngi xung dùng trà!
Ðã đn tình hung này, Âu Dng Thu cng đành phi t ra khng khái, ra hiu cho
Tiu Thúy đng sau giúp ci La Võng C xung, đt ngi lên cm đôn, sau đó cm t T
Ð Thun ri cùng Vng Ði Niên và Tiu Thúy ngi xung.
Lúc này T Quyên đã đt khay trà lên bàn đá, và bn n t áo lc khác mi ngi
tay cm mt chic ly ngc mang đn trc mt Âu Dng Thu bn ngi.
Âu Dng Thu đa tay đón ly trc, chú mt nhìn, ch thy nc trà trong ly màu
xanh nht và hng thm dìu du.
T Ð Thun ch bn ngi đu đón ly ly trà, mi ct ting nói:
- Xin mi các v dùng, trà này đc pha bng nc sui Cam L, mùi v rt ngon.
Theo phép tc trên giang h, khi ch nhân đãi khách, trà ru đu phi t ung
trc đ chng t trong trà ru không có đc, nhng T Ð Thun li không làm vy,
nên Âu Dng Thu ngh là nàng qu tht cha tng bc chân vào giang h vì vy mi
không bit phép tc thông thng y.
Nhng ngay khi Âu Dng Thu đang bng ly trà do d, mnh la đen che mt ca
T Ð Thun thoáng đng đy, nàng ci nh nói:
- Thip thân nht thi s sut đã không noi theo phép tc giang h, nhng các v c
yên tâm, Khô Lâu cung trên đn cung ch, di đn tiu tt, thy đu bng võ công thng
ngi, tuyt đi không bit dùng đc.
Nhng li này ca T Ð Thun thot nghe chng có gì là không đúng, nhng ngh
k thì thy rt mâu thun, nàng nói tuy Khô Lâu cung t trên xung di thy đu không
bit dùng đc, nhng nàng thì rõ ràng là bit.
Âu Dng Thu tuy ngh đn điu y, nhng vn ci hào sng, trc tiên nâng ly

trà lên mt hi ung cn.
Vng Ði Niên vi Tiu Thúy thy Âu Dng Thu đã ung trà, cng theo sau mi
ngi ung mt hp, ch có La Võng C tay bng ly trà ngi th ra.
Âu Dng Thu cm thy trà thm ngon khôn t, bèn ci nói:
- Bình thy tng phùng, đc T Ð cô nng đãi nh khách, đng nói mt ly trà
thm, dù là mt ly Bát B Ðon Trng Thang (canh súp) ti h cng rt vui lòng nhn
ly ung ht.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



377
Dt li, li buông ting ci giòn. Âu Dng Thu thông minh hn ngi, mc dù
xut đo giang h cha lâu nhng đã hiu đc rt nhiu s vic, nhng li hào phóng
ca chàng hàm ngha ht sc rõ rt.
T Ð Thun kh th dài:
- Cuc đi nh gic mng, thân này phiêu bng nh mây, c nhân có câu: Có đc
mt tri âm, cht cng không hi tic. âu Dng tng công có đng cm vi thip thân
không?
- Không ch đng cm, ti h còn thy cõi đi bao la, tht khó tìm đc mt ngi
tri âm.
- Ôi! Danh li phú quý, tranh cng hiu thng, nhng nhiu võ lâm. Loài ngi
thy đu b mt ch tham làm hi, rt cuc ri cng ch giành đc mt đng đt vàng.
Âu Dng Thu không ng con gái mt ch nhân ma cung mà li tht ra đc nhng
li đy trit lý nh vy, bt giác xúc đng ci nói:

- T Ð cô nng tht thu hiu nhân sinh, ti h ht sc bi phc.
Tuy nhiên, ngi trong giang h nu bng vào võ công và c trí cá nhân tranh
cng đot thng thì cng chng phi không th, còn nh nhng k vì tham vng riêng
t, chng t th đon tàn bo gây hên ha kip tày tri, liên ly đn lê dân vô ti, tht ti
không th th tha.
Vy mà li có k cam tâm thn phc, ni giáo cho gic, chng hay T Ð cô nng
cm ngh th nào v vn đ y?
Li l chàng tht hóc búa, nhng ng T Ð Thn hn đui lý không sao tr li
đc.
Nào ng T Ð Thun không h màng đn nhng li xiên x ca Âu Dng Thu
vn vi ging hòa nhã nói:
- Âu Dng tng công lòng d tht t bi, li thêm võ công siêu tuyt, tui tr trài
cao, tht đáng kính phc. Tuy nhiên, chuyn trong võ lâm ân ân oán oán, h h thc
thc, đi vi vic gì cng không nên nhìn t mt khía cnh và càng không nên có thành
kin khi phân tích s vic, nu không
Âu Dng Thu tip li:
- Y ca cô nng, ti h rt không hiu. Vic Ði Nguyên giáo dùng th đon đê
hèn bt đng đo võ lâm sai khin thc hin âm mu phn lon, ch l li có khía cnh
quang minh chính đi hay sao?
- Âu Dng thiu hip xin ch hiu lm, Ði Nguyên giáo đúng hay sai, thip thân
không mun tr li lúc này, nhng xin đng lit bn cung vào.
- Khô Lâu cung đã chu s qun ht ca Ði Nguyên giáo, sao li không th lit vào
ch?


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




378
- Vic y ri đây thiu hip s rõ. Tuy nhiên, nhng điu thiu hip đã hi va ri
dng nh là có thù hn gì vi bn cung, chng hay có th cho bit rõ không? Không
chng thip thân có th giúp thiu hip cng nên.
Âu Dng Thu suy ngh mt hi, đon s lc thut li s vic ghi li trong Ban
Thê Tiu Trát ca ph thân.
T Ð Thun gt đu, th dài nói:
- Vy tho nào thiu hip có thành kin vi bn cung, lnh đng đã cht bi Hàm
âm Chng, môn chng pháp y tuy không phi võ hc ca bn cung, nhng vic y rt
có th gia ph bit, đáng tic là lão nhân gia y đã đi khi.
- Chng hay lnh tôn dn ngi đn Ði Tuyt sn vì vic gì vy?
Âu Dng Thu ngm ngh trong chc lát, li hi:
- Huyn Ðô cung  k cn đây, chng hay ch nhân cung y là ai?
Ti h có my v ngha huynh đã mt tích trong Tinh Tinh hp
- Gia ph phng mnh sut lnh toàn b đ t trong cung đn Ði Tuyt Sn, thip
thân tuy không bit rõ t s nhng trc khi ra đi gia ph có tit l, rt có th Ði
Nguyên giáo s toàn th phát đng trong mt ngày gn đây. Còn v cung ch Huyn Ðô
cung, nghe đâu là mt v tin bi danh hiu là Tam Ðip Ma Ðch Lnh H Cao, ngi
này võ công cao thâm khôn lng, có th dùng ting đch ch huy dã thú và git ngi
trong vô hình. Cung y cm by đy dy, có đn by mi hai li vào ln, còn ca th
bn mi tám và bn mi chín đu  trong Tinh Tinh hp, các v ngha huynh ca thiu
hi
p mt tích rt có th đã b cung này bt gi.
Âu Dng Thu rúng đng cõi lòng, thm nh:
- Nu Ði Nguyên giáo đnh phát đng đi s trong mt ngày gn đây, chn giang
h khó th tránh khi tai kip, lúc này T Mã cô nng vi các ngh huynh li b Huyn
Ðô cung bt gi, vy bit tính sao đây?
Chàng quá lo lng, bt giác đng pht dy, lòng ri nh t vò, nht thi không bit

tính sao mi phi.
T Ð Thun thy vy, cng đng lên nói:
- Thiu hip ch quá lo lng, nu mun vào Huyn Ðô cung, nu không hoài nghi,
thip thân sn sàng dn đng.
Âu Dng Thu tht không sao hiu ni v cô nng giu mt này, nàng ta rõ ràng là
con gái ca cung ch Khô Lâu cung, mt trong nm cung thuc Ði Nguyên giáo, nhng
nàng ta li t nguyn tr giúp ngi chng đi li Ði Nguyên giáo, hành đng này tht
không sao hiu ni.
Chàng ngm ngh mt hi mi đáp:


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



379
- Cô nng sao li nói vy? Ti h cm kích còn cha kp, l nào li hoài nghi cô
nng? Có điu ti h ngh lnh tôn là mt nhân vt lãnh đo trng yu ca Ði Nguyên
giáo, cô nng làm vy há chng
- Thiu hip s thip thân b ngi ca Huyn Ðô cung nhn ra thân phn, s chuc
ly phin phc cho gia ph ch gì?
- Ðâu ch là phin phc, Ði Nguyên giáo có âm mu đc ác, th đon đi vi
ngi phn giá không cn suy ngh cng bit.
- Vn đ y thiu hip hãy yên tâm, thip thân cha tng vi mt tht gp ngi, các
nhân vt trng yu trong Ði Nguyên giáo tuy bit Khô Lâu cung ch có ngi con gái
tên T Ð Thun nhng không ai bit mt, bây gi thip thân
T Ð Thun va nói va đa tay lên ci khn che mt ra.

Âu Dng Thu ch cm thy trc mt bng sáng, bt giác sng s bi ri, thì ra v
T Ð cô nng này đp nh thiên tiên.
Ch thy nàng mày nh núi sa, mt nh thu thy, chng nhng trong sáng mà còn
khin ngi không dám nhìn thng, mi thng thm ming anh đào, phi hp vi gng
mt bu bnh him có trên đi, tng chng nhu Hng Nga giáng th.
Âu Dng Thu hai mt nh b nam châm hút cht, hi lâu không chp, bt giác
thm nh:
- Tho nào nàng ta không mun vi mt tht gp ngi, thì ra là mt m nhân
nguyt thn hoa nhng.
M nhân này chng nhng thu hút ánh mt ca Âu Dng Thu mà ngay c Vng
Ði Niên trong đi cha tng gn n sc cng tr to mt ra nhìn.
Còn Tiu Thúy thì ch lic mt nhìn ri quay mt đi. La Võng C lúc này đã ung
ht mt ly trà, đa mt nhìn T Ð Thun ci ng ngan.
T Ð Thun trc nhng ánh mt kinh ngc ln ngng m ca mi ngi, bt
giác đ mt thn thù ngi. Nht là đôi mt sao khip ngi ca Âu Dng Thu ht nh
hai thanh kim sc bén xuyên vào cõi lòng nàng, khin nàng tim đp d di.
- Âu Dng thiu hip sao c mãi nhìn ngi ta th này?
T Ð Thun nói ra my câu y tuy có v e thn nhng đôi mt nh làn thu ba thì
li không ri khi gng mt anh tun ca Âu Dng Thu.
Âu Dng Thu chng rõ dng khí t đâu có, ci nói:
- Ch bi cô nng quá xinh đp nên ti h không sao cng li ni.
T Ð Thun du môi phng phu:
- Ngi cha bao nhiêu tui mà đã bm mép th này, rõ ràng không phi ngi tt,
hãy t mà vào Huyn Ðô cung đi!
Âu Dng Thu ci gi l:


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh

VietKiem.Com



380
- T Ð t t, xin đng gin!
Ðon vòng tay xá dài.
T Ð Thun nghe Âu Dng Thu gi mình t t, lòng nghe ngt lm và ht sc
khoan khoái, khúc khích ci nói:
- Trc đông ngi th này mà không bit thn, ai mà gin kia ch?
- Nu T Ð t t không gin tiu đ vy thì xin hãy dn bn này đn Huyn Ðô
cung ngay đi.
Tht ra t lúc gp Âu Dng Thu, T Ð Thun đã phi lòng, s d nàng ci b
khn che mt chính là đ t rõ tâm ý, có điu nàng vin lý do thích đáng nên Âu Dng
Thu nht thi cha hiu ra thôi.
T Ð Thun mm ci:
- Ði trng phu nht ngôn ký xut, t mã nan truy! T Ð Thun này tuy là n lu
nhng cng bit câu: mt li ha đáng ngàn vàng, l d nhiên là phi dn các v đi nhng
phi chp nhn mt điu kin trc mi đc.
- Ðng nói là mt, dù mt trm ngàn điu kin tiu đ cng chp nhn tt T Ð
Thun mm ci bí n:
- Không cn nhiu vy, ch mt là đ ri!
- vy điu kin y là gì?
- Bt đu t đây phi gi là Thun t và không đc kèm theo hai ch T Ð.
- Vì vì sao vy?
- Vy mà cng không hiu, gia ph là cung ch s thuc Ði Nguyên giáo, nu vào
trong Huyn Ðô cung mà gi cái h T Ð ra, chng phi
Âu Dng Thu v l tip li:
- Ðc, t đây tiu đ s gi là Thun t!
- À! Vy mi gi mà đ đ ngoan ch!

T Ð Thun ngi đã xinh đp, tính cng tht ling thong. Nàng đã mun giu
thân phn, dùng h tên gi gì chng đc, li c ý trêu ct Âu Dng Thu, bo chàng
phi gi là t t, vy thì Tiu Thúy cng đành phi xng hô theo s huynh.
Nói trng ra, T Ð Thun sm đã nhn thy thái đ ghen tc ca Tiu Thúy, nàng
làm vy chng nhng có th to mi quan h gn gi vi Âu Dng Thu mà còn khin
cho Tiu Thúy không th tranh giành vi nàng.
Ðàn bà du sao cng là đàn bà, lòng d đàn bà đôi khi không sao lý gii đc.
T Ð Thun đã bng lòng dn Âu Dng Thu vào Huyn Ðô cung, lin bo T
Quyên sa son hành trang và bo hai n t lúc vào trong ci trang theo cùng.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com



381
Lát sau, t trong ca đá phía phi snh đng đi ra mt ngi đàn bà áo xanh tui
chng bn mi, v nh nh mu, theo sau là hai t n áo lc tóc dài ph vai.
Ngi đàn bà trung niên áo xanh tay cm mt ngn tiêu đen ánh dài hn hai thc,
mt đu buc ngù đ dài hn thc. Hai n t áo lc đu lng git song kim, trên
gng mt xinh đp thoáng đm sát khí Âu Dng Thu thc mc nhìn ba n nhân, va
đnh ct ting hi T Ð Thun, ngi đàn bà trung niên đã lt đn trc mt, hai tay
trao ngn tiêu đen cho T Ð Thun và nói:
- Tiu th, binh khí ca tiu th đây! Bích Nguyt và Thu Cúc đu đã ci trang xong
ri!
T Ð Thun đón ly tiêu, nghiêm ging nói:
- T Quyên! Bích Nguyt! Thu Cúc! Sau khi theo ta vào Huyn Ðô cung ba ngi

phi ht sc cn thn, nh ri ch?
Ngi đàn bà trung niên vi hai n t áo lc đng thanh nói:
- Tiu t nh ri!
Âu Dng Thu gi mi hiu ra, ngi đàn bà trung niên chính là T Quyên ci
trang, còn Bích Nguyt và Thu Cúc chính là hai n t đã phng mnh theo cùng khi nãy,
bt giác but ming khen:
- T Ð à không! Thun t, thut ci trang ca quý cung tht là tinh vi T Ð
Thun mm ci:
- Chuyn nh nht, có gì đáng k!
Ðon quay sang hai n t khác nói tip:
- Hai ngi hãy  li trong cung thn trng canh phòng, xong vic ta tr v ngay!
Hai n t áo lc cung kính vâng mnh, quay ngi lui ra.
Âu Dng Thu li cng La Võng C lên lng, đon hi:
- Thun t, khi tiu đ vào đây li ra đã b ca st bít li, gi đi ra bng cách nào?
T Ð Thun mm ci:
- Li y không thông thì di li khác, Thu đ đng quên t t là con gái ca cung ch
 đây ch!
Ðon dn trc ct bc đi ra. Âu Dng Thu ci bn ln và cùng Vng Ði
Niên, Tiu Thúy, T Quyên, Bích Nguyt và Thu Cúc ln lt theo sau ra khi snh
đng.
T Ð Thun đi trc dn đng, mi ngi bng qua mt đng hm hp dài và
ti tm, vy là ra khi Khô Lâu cung, đn mt sn cc rt him tr.
Lúc này vng trng treo trên đnh tri, đêm đã khuya, trong sn cc hoàn toàn tnh
lng.


Hàn Mai Kim Kim

Nguyên tác: Nga Long Sinh
VietKiem.Com




382
T Ð Thun dn mi ngi dc theo vách núi đi đc chng na dm, bng dng
li, đa tiêu ch nói:
- Ðn ri, đây chính là ca th nm mi tám ca Huyn Ðô cung.
Âu Dng Thu chú mt nhìn, ch thy ni ch ca T Ð Thun là mt tng đá to
đen ngòm và nhn bóng, bt giác ngn ngi, thc mc thm nh:
- Ðây sao li là mt ca ngõ ca Huyn Ðô cung


×