Tải bản đầy đủ (.pdf) (5 trang)

Báo cáo " Đối tượng điều chỉnh của luật hành chính và vấn đề phạm vi, cơ cấu của giáo trình luật hành chính " docx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (147.47 KB, 5 trang )



nghiên cứu - trao đổi
Tạp chí luật học số 10/2006 55





TS. Phạm Văn Tuyết *
rong khoa hc phỏp lut dõn s, chỳng
ta gp nhiu thut ng khỏc nhau nh:
Ngha v dõn s, trỏch nhim dõn s, trỏch
nhim dõn s do vi phm ngha v dõn s;
trỏch nhim bi thng thit hi do vi phm
ngha v dõn s; trỏch nhim bi thng
thit hi ngoi hp ng.
Tt c cỏc thut ng trờn u c dựng
ch v mt loi quan h phỏp lut dõn s
cú ni dung l mt bờn phi thc hin hay
khụng c thc hin mt cụng vic hoc
mt s cụng vic nht nh vỡ li ớch ca
bờn kia. Tuy nhiờn, quan h phỏp lut trờn
c gi bng thut ng no li ph thuc
vo cỏch thc iu chnh v phng thc ỏp
dng lut i vi chỳng. Hin nay, cha cú
tiờu chớ c th phõn bit rỏch rũi cỏc thut
ng núi trờn nờn cũn cú s ln ln khi dựng
cỏc thut ng ú. Vỡ th, trong phm vi bi
vit ny chỳng tụi phõn tớch quy nh ca B
lut dõn s (BLDS) v cỏc vn ó nờu trờn,


xỏc nh s ging v khỏc nhau gia chỳng,
t c s ú a ra quan im ca mỡnh v
tiờu chớ khi s dng cỏc thut ng trờn.
1. Ngha v dõn s
Ngha v dõn s l vic m theo ú mt
hoc nhiu ch th c gi l bờn cú ngha
v phi chuyn giao vt, chuyn giao
quyn, tr tin hoc giy t cú giỏ, thc
hin hoc khụng c thc hin cụng vic
nht nh vỡ li ớch ca mt hoc nhiu ch
th khỏc c gi l bờn cú quyn (iu 280
BLDS nm 2005).
Nh vy, ngha v dõn s l quan h
phỏp lut dõn s cú ni dung l mt bờn ch
th phi thc hin hoc khụng c thc
hin mt cụng vic nht nh vỡ li ớch ca
bờn kia. Ngha v dõn s cú th c hỡnh
thnh t s tho thun ca cỏc ch th hoc
t mt s kin khỏc ó c lut d liu.
Nhng ngha v hỡnh thnh t s tho thun
ca cỏc bờn c gi l ngha v phỏt sinh t
hp ng. Nhng ngha v phỏt sinh t cỏc
s kin khỏc c gi l ngha v ngoi hp
ng. Chng hn, cỏc ngha v phỏt sinh t
mt hnh vi phỏp lớ n phng, t vic thc
hin cụng vic khụng cú u quyn hoc t
vic chim hu, s dng ti sn, c li v
ti sn khụng cú cn c phỏp lut v.v
2. Trỏch nhim dõn s
Trỏch nhim, theo T in ting Vit

l iu phi lm, phi gỏnh vỏc, phi nhn
ly v mỡnh.
(1)
Hiu theo ngha chung nht
thỡ trỏch nhim l iu bt buc i vi
mt ngi. V mt lớ lun, trỏch nhim dõn
s l mt loi trỏch nhim phỏp lớ, hay núi
cỏch khỏc l trỏch nhim phỏp lớ ca ngnh
lut dõn s.
T

* Ging viờn chớnh Khoa lut dõn s
Trng i hc Lut H Ni


nghiªn cøu - trao ®æi
56 T¹p chÝ luËt häc sè 10/20
06
Luật dân sự là ngành luật có nhiệm vụ
“bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của cá
nhân, tổ chức, lợi ích của Nhà nước, lợi ích
công cộng, bảo đảm sự bình đẳng và an toàn
pháp lí trong quan hệ dân sự, góp phần tạo
điều kiện đáp ứng nhu cầu vật chất và tinh
thần của nhân dân, thúc đẩy sự phát triển
kinh tế-xã hội” (Điều 1 BLDS). Ngoài việc
quy định các quy tắc xử sự chung cho mọi
chủ thể khi tham gia các quan hệ dân sự, luật
dân sự còn quy định trách nhiệm dân sự
nhằm áp dụng đối với các chủ thể nếu trong

quá trình tham gia và thực hiện các quan hệ
dân sự mà không tuân theo các nguyên tắc
xử sự chung.
Các hành vi dân sự xảy ra một cách
thường nhật trong đời sống xã hội với tính
đa dạng và phong phú nên không thể liệt kê
hết các xử sự này bao gồm những hành vi
nào. Tuy nhiên, khi các chủ thể thực hiện các
hành vi xử sự của mình phải tuân theo quy
tắc chung của luật dân sự là: Đảm bảo
quyền, lợi ích của các chủ thể khác. Do đó,
khi xử sự của một chủ thể làm ảnh hưởng tới
quyền, lợi ích hợp pháp của chủ thể khác thì
xử sự đó bị coi là trái pháp luật dân sự.
Chính vì thế, người có quyền, lợi ích hợp
pháp bị xâm phạm có quyền yêu cầu toà án
hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác
áp dụng trách nhiệm dân sự để bảo vệ quyền,
lợi ích của mình và khi trách dân sự được áp
dụng thì người có xử sự trái với quy định của
luật dân sự phải gánh chịu một hoặc một số
hậu quả pháp lí như: Buộc chấm dứt hành vi
vi phạm, buộc xin lỗi, cải chính công khai,
buộc thực hiện nghĩa vụ dân sự, buộc bồi
thường thiệt hại, phạt vi phạm.
Như vậy, trách nhiệm dân sự nói chung
là sự quy định của luật dân sự về hậu quả
pháp lí được cơ quan nhà nước có thẩm
quyền áp dụng buộc người có hành vi vi
phạm phải gánh chịu những hậu quả pháp lí

nhất định nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp
pháp cho bên có quyền dân sự bị xâm phạm.
Là một loại trách nhiệm pháp lí nên trách
nhiệm dân sự do cơ quan nhà nước có thẩm
quyền áp dụng. Bằng sức mạnh cưỡng chế
của mình, cơ quan nhà nước có thẩm quyền
áp dụng luật buộc người vi phạm phải thực
hiện một số hành vi nhất định để bảo đảm,
khôi phục và khắc phục các quyền và lợi ích
của người bị vi phạm. Vì thế, về mặt nội
dung, trách nhiệm dân sự cũng giống như
một quan hệ nghĩa vụ dân sự. Tuy nhiên, nếu
nghĩa vụ dân sự có thể phát sinh từ sự thoả
thuận giữa các bên thì trách nhiệm dân sự
chỉ phát sinh khi xảy ra một sự kiện mà luật
dân sự đã dự liệu về việc phát sinh một trách
nhiệm dân sự.
3. Trách nhiệm dân sự do vi phạm
nghĩa vụ dân sự
Khoản 1 Điều 302 BLDS quy định: “Bên
có nghĩa vụ mà không thực hiện hoặc thực
hiện không đúng nghĩa vụ thì phải chịu trách
nhiệm đối với bên có quyền”. Như vậy, trách
nhiệm dân sự do vi phạm nghĩa vụ dân sự là
điều “bắt buộc” đối với bên vi phạm nghĩa
vụ, chỉ hình thành giữa các bên chủ thể trong
một quan hệ nghĩa vụ đang tồn tại và đương
nhiên, nó chỉ phát sinh khi có sự vi phạm
nghĩa vụ. Khi trách nhiệm này được áp dụng,
người đã vi phạm nghĩa vụ buộc phải thực



nghiªn cøu - trao ®æi
T¹p chÝ luËt häc sè 10/2006 57

hiện đúng và đầy đủ các nghĩa vụ mà mình
đã vi phạm đối với bên có quyền. Trách
nhiệm dân sự do vi phạm nghĩa vụ dân sự
cũng có nội dung như nội dung của một quan
hệ nghĩa vụ dân sự. Vì thế, nếu xét về tính
chất của quan hệ pháp luật thì chúng cùng
một loại quan hệ nhưng xét về mối liên hệ
giữa chúng thì nghĩa vụ dân sự là cái có
trước còn trách nhiệm dân sự do vi phạm
nghĩa vụ dân sự là cái có sau. Mặt khác,
quan hệ pháp luật trên được gọi là nghĩa vụ
dân sự nếu việc thực hiện nghĩa vụ của các
bên đang nằm trong thời hạn đã được xác
định và các bên được tự giác thực hiện nghĩa
vụ đó. Trong thời hạn đó, cơ quan nhà nước
có thẩm quyền không thể áp dụng luật để
cưỡng chế các chủ thể thực hiện nghĩa vụ.
Khi một bên vi phạm nghĩa vụ (hết thời hạn
thực hiện nghĩa vụ mà không thực hiện hoặc
thực hiện không đúng nghĩa vụ) thì kể từ
thời điểm nghĩa vụ bị vi phạm, quan hệ đó
được gọi là trách nhiệm dân sự do vi phạm
nghĩa vụ dân sự. Chẳng hạn, hai bên chủ thể
A và B giao kết với nhau một hợp đồng mua
bán tài sản, kể từ thời điểm hợp đồng đó có

hiệu lực pháp luật, giữa hai bên đã hình
thành một quan hệ về nghĩa vụ, theo đó bên
bán có nghĩa vụ thực hiện các công việc về
chuyển giao tài sản đã bán cho bên mua còn
bên mua có nghĩa vụ thực hiện các công việc
về chuyển tiền mua cho bên bán. Trong thời
hạn thực hiện hợp đồng, hành vi thực hiện
hợp đồng của các bên chỉ mang tính nghĩa
vụ mà chưa mang tính trách nhiệm, bởi trong
giai đoạn này, sự điều chỉnh của pháp luật
đối với hành vi của các bên mới chỉ là hậu
thuẫn mà hoàn toàn chưa mang tính cưỡng
chế. Nếu hợp đồng hết thời hạn thực hiện mà
bên bán không giao hàng hoặc bên mua
không trả tiền thì bên bị vi phạm có quyền
khởi kiện và theo đó cơ quan nhà nước có
thẩm quyền có thể áp dụng luật để bằng sức
mạnh cưỡng chế của nhà nước buộc bên vi
phạm phải thực hiện các nghĩa vụ đã cam kết
trong hợp đồng (buộc bên bán phải giao vật
bán hoặc buộc bên mua phải trả tiền). Từ
thời điểm này, hành vi thực hiện hợp đồng
của các bên đã trở thành trách nhiệm bởi các
bên phải thực hiện các hành vi đó dưới sức
mạnh cưỡng chế của Nhà nước.
Do tính chất và hậu quả của hành vi vi
phạm nghĩa vụ dân sự thường khác nhau
trong mỗi một trường hợp cụ thể nên trách
nhiệm dân sự do vi phạm nghĩa vụ dân sự
còn được xác định theo hai loại với hai hậu

quả pháp lí khác nhau sau đây:
Thứ nhất, trách nhiệm dân sự do không
thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa
vụ. Trách nhiệm này phát sinh kể từ thời
điểm có sự vi phạm nghĩa vụ và theo đó bên
vi phạm nghĩa vụ có trách nhiệm phải tiếp tục
thực hiện các nghĩa vụ mà họ đã vi phạm (các
Điều 303, 304, 305, 306 BLDS năm 2005).
Thứ hai, trách nhiệm bồi thường thiệt hại
do vi phạm nghĩa vụ. Loại trách nhiệm này
chỉ hình thành giữa các bên chủ thể trong một
quan hệ nghĩa vụ đang tồn tại và chỉ phát sinh
khi sự vi phạm nghĩa vụ dân sự của một bên
trong một quan hệ nghĩa vụ đã gây ra cho bên
kia một thiệt hại, theo đó, bên vi phạm phải
bồi thường thiệt hại do sự vi phạm nghĩa vụ
của mình gây ra cho phía bên kia.


nghiªn cøu - trao ®æi
58 T¹p chÝ luËt häc sè 10/20
06
Như vậy, trong loại trách nhiệm thứ
nhất, bên bị áp dụng chỉ phải tiếp tục hoàn
tất phần nghĩa vụ mà họ đã vi phạm còn
trong trách nhiệm thứ hai, bên bị áp dụng
trách nhiệm phải bằng tài sản của mình để
gánh chịu việc bù đắp những thiệt hại về vật
chất và tổn thất tinh thần do hành vi vi phạm
nghĩa vụ của mình gây ra cho phía bên kia.

Về mặt lí luận, trách nhiệm do vi phạm
nghĩa vụ dân sự được chia thành hai loại như
đã trình bày. Tuy nhiên, trong thực tế khi
bên có quyền trong một quan hệ nghĩa vụ bị
vi phạm đã khởi kiện yêu cầu toà án buộc
bên vi phạm phải thực hiện nghĩa vụ đối với
mình thì toà án căn cứ vào hậu quả của hành
vi vi phạm nghĩa vụ để xác định trách nhiệm
của bên vi phạm đối với bên có quyền mà
không cần phải xác định trách nhiệm đó
thuộc loại thứ nhất hay thứ hai. Chẳng hạn,
khi một bên không thực hiện hợp đồng đã
đến hạn và bị bên kia khởi kiện trước toà án.
Khi giải quyết tranh chấp này nếu xét thấy
việc vi phạm hợp đồng chưa gây thiệt hại thì
toà án chỉ buộc bên vi phạm phải thực hiện
hợp đồng đó. Nếu việc vi phạm hợp đồng đã
gây ra cho bên bị vi phạm một thiệt hại thì
toà án buộc bên vi phạm phải thực hiện hợp
đồng và bồi thường thiệt hại.
4. Trách nhiệm bồi thường thiệt hại
ngoài hợp đồng
Điều 604 BLDS quy định: “Người nào do
lỗi cố ý hoặc vô ý xâm phạm đến sức khoẻ,
danh dự, nhân phẩm, uy tín, tài sản, quyền,
lợi ích hợp pháp của cá nhân, xâm phạm đến
uy tín tài sản của pháp nhân hoặc chủ thể
khác mà gây thiệt hại thì phải bồi thường”.
Như vậy, có thể nói rằng trách nhiệm bồi
thường thiệt hại ngoài hợp đồng là quy định

của luật dân sự nhằm buộc người có hành vi
xâm phạm đến tài sản, sức khoẻ, tính mạng,
danh dự, nhân phẩm, uy tín, các quyền và lợi
ích hợp pháp của các chủ thể khác mà gây ra
thiệt hại phải bồi thường những thiệt hại do
mình gây ra. Cũng cần phải nói thêm rằng,
nếu trách nhiệm bồi thường thiệt hại do vi
phạm nghĩa vụ bao giờ cũng được hình
thành giữa các chủ thể trong một quan hệ
nghĩa vụ đang tồn tại thì trách nhiệm bồi
thường thiệt hại ngoài hợp đồng phát sinh
giữa các chủ thể bất kì. Việc quy định hành
vi gây thiệt hại trái pháp luật là một trong
những căn cứ làm phát sinh nghĩa vụ dân sự
(Điều 281 BLDS năm 2005) đã cho thấy
rằng nhà làm luật đã đồng nghĩa trách nhiệm
bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng với
nghĩa vụ dân sự. Vấn đề là ở chỗ tại sao có
sự “đồng nghĩa” này?
Trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài
hợp đồng là trách nhiệm pháp lí của luật dân
sự nên nó mang đầy đủ các dấu hiệu của một
trách nhiệm pháp lí nói chung. Ngoài ra, so
với trách nhiệm pháp lí của các ngành luật
khác, trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài
hợp đồng còn mang những đặc điểm riêng
sau đây:
- Thứ nhất, các chủ thể có thể tự áp dụng
các trách nhiệm này mà không cần tới cơ
quan nhà nước có thẩm quyền. Ví dụ, chỉ có

toà án mới có quyền áp dụng trách nhiệm
hình sự đối với người có hành vi gây nguy
hiểm cho xã hội, chỉ có cơ quan nhà nước có
thẩm quyền áp dụng trách nhiệm hành chính
đối với người có hành vi vi phạm pháp luật
hành chính nhưng việc bồi thường thiệt hại


nghiªn cøu - trao ®æi
T¹p chÝ luËt häc sè 10/2006 59

(trách nhiệm dân sự) có thể do hai bên tự
thoả thuận với nhau.
- Thứ hai, trách nhiệm bồi thường thiệt
hại ngoài hợp đồng thường được áp dụng đối
với người có hành vi vi phạm pháp luật
nhưng cũng được áp dụng đối với người thứ
ba trong một số trường hợp nhất định. Ví dụ:
Khi người đủ 14 tuổi nhưng chưa tròn 15
tuổi phạm một tội hình sự thì trách hình sự
chỉ được áp dụng với chính người đó nhưng
trách nhiệm dân sự (bồi thường thiệt hại) có
thể được áp dụng đối với cha, mẹ của họ.
- Thứ ba, hậu quả mà người bị áp dụng
trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp
đồng luôn mang tính vật chất và vì vậy, loại
trách nhiệm này có chức năng khôi phục
những hậu quả về mặt vật chất cho người bị
thiệt hại.
Trong các đặc điểm nói trên thì đặc điểm

thứ nhất cho thấy rằng, dù là một trách
nhiệm dân sự nhưng trong các quan hệ pháp
luật về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng,
các chủ thể có thể tự thoả thuận về nội dung
bồi thường và tự giác thực hiện với nhau mà
không cần đến việc áp dụng luật của cơ quan
nhà nước có thẩm quyền. Mặt khác, về nội
dung thì trách nhiệm bồi thường thiệt hại
ngoài hợp đồng cũng cùng loại quan hệ pháp
luật với nghĩa vụ dân sự. Nếu xét về mặt nội
dung và nếu các bên tự giác thực hiện với
nhau thì quan hệ về bồi thường thiệt hại
ngoài hợp đồng được hiểu là một nghĩa vụ
dân sự. Khi các bên không thoả thuận và tự
giác thực hiện với nhau về việc bồi thường
và toà án buộc phải áp dụng luật để xác định
trách nhiệm bồi thường đối với bên có hành
vi gây thiệt hại và việc bồi thường được thực
hiện dưới sức mạnh cưỡng chế của Nhà
nước thì quan hệ đó được hiểu là một trách
nhiệm dân sự (trách nhiệm bồi thường thiệt
hại ngoài hợp đồng). Chúng tôi cho rằng có
lẽ vì lí do này nên mới có sự đồng nghĩa
trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp
đồng với nghĩa vụ dân sự.
Tóm lại, các quan hệ pháp luật dân sự
mà trong đó có nội dung là một bên phải
thực hiện một công việc vì lợi ích của bên
kia đều có thể gọi bằng một trong các thuật
ngữ nói trên. Tuy nhiên, việc dùng thuật ngữ

nào để chỉ quan hệ đó cho phù hợp với tính
chất của nó, cần được xác định theo các
trường hợp sau đây:
- Thứ nhất, khi quan hệ đó đang trong
giai đoạn mà cơ quan nhà nước không thể áp
dụng sức mạnh cưỡng chế đối với các chủ
thể sẽ được gọi là nghĩa vụ dân sự.
- Thứ hai, khi quan hệ đó tồn tại trong
giai đoạn mà cơ quan nhà nước có thể áp
dụng sức mạnh cưỡng chế đối với các bên
chủ thể sẽ được gọi là trách nhiệm dân sự.
- Thứ ba, trách nhiệm dân sự được gọi là
trách nhiệm bồi thường thiệt hại khi hành vi
trái pháp luật của bên này đã gây ra thiệt hại
cho bên kia.
- Thứ tư, trách nhiệm dân sự do vi phạm
hợp đồng hoặc do không thực hiện một
nghĩa vụ khác đã có giữa hai bên chủ thể sẽ
được gọi là trách nhiệm dân sự do vi phạm
nghĩa vụ.
- Thứ năm, trách nhiệm dân sự do hành vi
gây thiệt hại không liên quan đến một hợp đồng
đã có trước giữa các bên sẽ được gọi là trách
nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng./.

(1). Đại từ điển tiếng Việt, Nxb. VHTT, 2000.

×