Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Kế lại câu chuyện về một số việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh ở nơi công cộng

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (61.72 KB, 2 trang )

Sáng thứ năm nào cũng thế, tôi và chị tôi thường đến phòng đọc
sách thuộc Nhà Văn hoá trung tâm đế xem sách. Nơi ấy vừa yên
tĩnh lại vừa có nhiều sách hay lạ.
Dàn bài
I. MỞ BÀI
Giới thiệu câu chuyện: Hai chị em đến phòng đọc sách, vào một sáng thứ năm
II. THÂN BÀI
Diễn biến câu chuyện:
+ Em nói chuyện, chị ra hiệu im lặng.
+ Bỗng có hai thanh niên vào, nói chuyện oang oang.
+ Mọi người nhìn lại hai anh tỏ vẻ khó chịu.
III. KẾT BÀI
Cảm nghĩ: Nói chuyện trong lúc mọi người đang đọc sách là mất lịch sự.
Bài làm tham khảo
Sáng thứ năm nào cũng thế, tôi và chị tôi thường đến phòng đọc sách thuộc Nhà Văn hoá trung tâm đế
xem sách. Nơi ấy vừa yên tĩnh lại vừa có nhiều sách hay lạ.
Một lần chúng tõi đến như thường lệ. Cả một gian phòng lớn lặng trang. Bên ngoài, ánh sáng toả vào
xuyên qua các ô kính màu xanh nhạt nón rất dịu mắt. Nơi các dãy bàn kê ngay ngắn trước các kệ sách dài,
khá đông khách ngồi. Đa số là người lớn, các anh chị sinh viên và học sinh cấp hai, ba. Chi lé tẻ năm ba
hoc sinh tiểu học như tôi. Sau khi gặp có quản thủ thư viện mượn sách, hai chị em cũng đến bàn ngồi đọc.
Gặp chỗ hấp dẫn, tôi liền gọi chị tôi:
-

Nè chị ơi, lại đây. Đoạn này hay ghê!

Chị tôi “suyt” một cái ra hiệu cho tôi nói khẽ. Tôi hiểu ngay, chẳng dám hó hé, vì tôi dư biết chị tõi lúc
nào cũng có lý và lịch sự.
Mọi người đều lặng lẽ đọc sách, có người còn lấy giấy ra viết viết ghi ghi. Lát sau, bỗng đâu nghe tiếng
oang oang, tôi nhìn lại thấy hai anh thanh niên mặc áo phanh ngực, để râu lởm chởm bước vào:
-


Ê, vào đáy ngồi trú nắng một chút. Đợi tụi nó tới mình nhập bọn đi chơi.

-

Thôi chỗ này thiên hạ đọc sách. Buồn chết.


-

Mặc kệ. Ai đọc thi đọc, mình tán dóc cho vui.

Thế là hai anh đó hết chuyện này đến chuyện khác, bất chấp mọi người xung quanh. Có mấy chú, mấy
bác lâu lâu liếc nhìn hai anh với ánh mắt khó chịu.
Lúc ra về chị tôi mới khều vai tôi mà dặn rằng: “Nơi công cộng như phòng đọc sách, chúng ta phải giữ
yên lặng. Có thế mới là người lịch sự. Em đừng bắt chước hai anh hồi nãy nhé!”.



×