Tải bản đầy đủ (.doc) (1 trang)

Tóm tắt phóng sự Góc chiếu giữa đình trong tác phẩm Việc làng của Ngô Tất Tố.

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (58.56 KB, 1 trang )

Năm ngày sau cuộc ăn khao, vợ ông Luỹ với dáng điệu không vui
cắp nón đi ra cổng làng để sang Hà Nội làm vú già. Bà Cựu cho
tác giả biết: gần mẫu ruộng và nửa con trâu đã bán hết cả, lại còn
nợ thêm hơn bảy chục đồng nữa.
Ông Luỹ người làng Đ.Tr. rất thật thà, chăm chỉ. Mười lăm năm trước đây, ông còn làm nghề cày thuê,
vợ ông đi ở vú sữa. Nhờ tiết kiệm mà ngày nay vợ chồng ông đã có gần mẫu ruộng và nửa con trâu, lên
đến bậc có máu mặt, lưng vốn. Trong mấy năm nay, vợ ông không còn sữa, ông cũng không được khoẻ
mạnh nên cả hai vợ chồng đều tự hưu trí để cùng trông nom ruộng nương nhà cửa. Nhờ trời, hồi ấy được
mùa luôn, trong chuồng lúc nào cũng có lợn lớn, thóc lúa đủ ăn từ vụ nọ đến vụ kia.
Tuy đã ngoài năm chục tuổi, nhưng chỗ ngồi trong đình làng ông vẫn phải ngồi vào lớp cuối cùng với bọn
bố cu bố đĩ hạng bạch đinh. Mấy lần, ông định mưu lấy chút danh phận chạy chức lí trưởng, phó lí nhưng
vì không biết chữ nên không được như nguyện.
Năm nay, mái đình làng bị dột mấy chỗ nhưng quỹ làng không còn để mua ngói. Các ông kì địch trong
làng bèn mời ông Luỹ ra đình để bán cho ông cái chức lí cựu với giá một trăm đồng bạc để chi tiêu vào
việc tu bổ. Lúc đầu ông cũng phân vân vì cái của "không tân mù cựu" sẽ không được ai qúy trọng, nhưng
về sau nghe bọn lí dịch nói rất bùi tai, nào là chỉ tốn trăm bạc mà được ngồi ngang với lí trưởng phó lí,
nào là được ăn biếu ăn xén như ai, nên cuối cùng ông cũng cho là có lí. Vợ ông cũng muốn làm bà Cựu,
nên khuyên ông cố lo.
Ông Luỹ bán ruộng, bán trâu được hơn trăm bạc nộp cho làng. Công việc mười phần đã xong chín phần,
chỉ còn khao làng một bữa thì sẽ thành danh ông Cựu. Ý ông định hoãn đến tháng mười có lúa gạo, nhà
đỡ phải vay mượn mất lãi, nhưng bọn lí dịch không nghe vì để lâu không tiện, dân làng đã vậy, còn quỷ
thần.
Cái áo còn lo đưực, huống chi cái dải! Ông Lũy cố mua bát họ hơn sáu chục để lo chuyện ăn khao.
Ông chỉ có bốn gian một chái nhà tranh nên phải dựng rạp, số người kéo đến giúp đáp rất đông. Buổi
chiều dựng rạp, ông phải mổ con lợn bảy yến làm năm chục mâm cỗ, chỉ ăn một lượt là hết. Sáng hôm
sau lại phải giết tiếp ba con Mit nữa: hai con để làm cỗ đãi họ hàng, một con để đem lễ thờ rồi biếu dân
làng. Ông còn phải mổ vài ba con lợn nữa để mời các lão và tư văn vào buổi chiều...
Từ cổng tới nhà, bát đĩa mâm nồi bày la liệt khắp nơi. Trong rạp đông nghịt những người. Ngoài số tay
dao tay thớt còn có ba bàn tổ tôm và bốn bàn thuốc phiện.
Sau bọn tư văn kéo đến là các bô lão... Cuộc linh đình kéo dài mãi đến sáng hôm sau.
Năm ngày sau cuộc ăn khao, vợ ông Luỹ với dáng điệu không vui cắp nón đi ra cổng làng để sang Hà Nội


làm vú già. Bà Cựu cho tác giả biết: gần mẫu ruộng và nửa con trâu đã bán hết cả, lại còn nợ thêm hơn
bảy chục đồng nữa.
Trích: loigiaihay.com
Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học



×