Tải bản đầy đủ (.pdf) (4 trang)

định lý về sự biến điệu các hàm tuần hoàn

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (71.45 KB, 4 trang )

định lý về sự biến điệu-các hàm tuần hoàn

định lý về sự biến điệu-các
hàm tuần hoàn
Bởi:
phạm văn tấn

Định lý về sự biến điệu
Định lý này kết hợp chặt chẻ với định lý về sự dời tần.
Cho một hàm s(t) và biến đổi Fourrier của nó. Hàm s(t) nhân với một sóng cosin:

Trong đó, f0 là tần số của cosin.
Biến đổi Fourrier của dạng sóng này cho bởi:

(2.52)
Kết quả của sự nhân một hàm theo t với một hàm sin thuần túy là làm dời biến đổi gốc,
cả chiều lên và chiều xuống, bởi tần số của hàm sin. ( Và cắt biên độ còn phân nữa).
Ta có thể chứng minh trực tiếp từ định lý dời tần. Phân cos2πf0t thành 2 thành phần
expo và áp định lý dời tần cho ta thấy rằng biến đổi F của một hàm tuần hoàn theo t là
một đoàn xung lực cách đều nhau. Mỗi xung lực có độ lớn ( Strength ) bằng với hệ số
Cn tương ứng.
Ví dụ 12: Tìm biến đổi F của hàm tuần hoàn tạo bởi các xung lực đơn vị như hình vẽ.
Hàm cho bởi:

1/4


định lý về sự biến điệu-các hàm tuần hoàn

Hình 2.21 Hàm tuần hoàn s(t).
Giải:


Biến đổi F cho bởi phương trình (2.53)

Trong đó:
Trong khoảng của tích phân, sự phân bố của s(t) chỉ do xung lực tại gốc. Vậy:

Cuối cùng, biến đổi F của đoàn xung lực là:

Trong đó

2/4


định lý về sự biến điệu-các hàm tuần hoàn

Mỗi thành phần:

Các hàm tuần hoàn
Ở ví dụ 6, ta đã thấy biến đổi F của 1 hàm cosin (f0) và tại trị âm của tần số này (-f0).
Bây giờ, ta sẽ chứng tỏ rằng biến đổi Fcủa một hàm bất kỳ là một hàm rời rạc của
tần số. Đó là biến đổi thì khác zero chỉ tại những điểm rời rạc dọc theo trục f.
Cách chứng minh dựa vào sự khai triển chuỗi F và sự tuyến tính của phép biến đổi F.
Giả sử ta phải tìm biến đổi F của một hàm tuần hoàn s(t), với chu kỳ T. Ta có thể viết
hàm s(t) theo cách biểu diễn chuỗi F phức.

Trong đó

Ta lập một cặp biến đổi:

Từ cặp này và tính tuyến tính của phép biến đổi F, ta có:


(2.53)
Biến đổi này được vẽ như hình dưới đây. Nhớ là Cn là số phức, vậy hình vẽ chỉ có chủ
đích trình bày khái niệm. Nếu hàm s(t) thực và chẳn, Cn sẽ thực.
Hình 2.22 Biến đổi Fourier của hàm tuần hoàn s(t).

3/4


định lý về sự biến điệu-các hàm tuần hoàn

4/4



×