Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Bài văn hay:Kể về người em yêu quí nhất ( lớp 8)

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (59.51 KB, 2 trang )

Đề bài: Kể về người em yêu quí nhất ( lớp 8)
Chiều…
Dường như có một sự đổi thay vô hình đã làm tâm hồn người bỗng nhiên
khựng lại, rùng mình như muốn níu kéo một niềm tin chưa hề đánh mất, để
rồi đến phút cuối lại bị bao trùm bởi bóng đen mênh mông nghiệt ngã của sự
tuyệt vọng trong cái phút giây đối mặt…
Mưa vẫn rơi…
Chiếc xe tang lầm lũi lăn đi trên những vòng quay định mệnh, mang theo
nỗi ngậm ngùi xót xa của đoàn người đưa tiễn…
Trời khóc…
Người rơi lệ…
Mưa và nước mắt hòa chung một nỗi niềm, dạo lên khúc nhạc bi ai thảng
thốt…
Đó là cái ngày tôi mất ba…
Tôi đau đớn buông tay để cho cái niềm tin mà tôi hằng nâng niu gìn giữ
tuột khỏi cuộc đời mình – lãnh đạm đến đáng sợ, thì ra đây chính là cái
nghiệt ngã của đời người. Một chút mơ hồ hiện lên trong tiềm thức, như một
cỗ máy thời gian đưa tôi trở lại buổi trưa hè đầy nắng và gió, tôi nằm đu đưa
trên chiếc võng và nghĩ về ba…
Nơi ấy - miền kí ức xa xăm phủ đầy bụi mờ quá khứ…
Ba tôi đẩy nhẹ gọng kính lên, phóng tầm nhìn đi thật xa, hệt như những
giây phút ba đứng trên boong tàu, giương cặp mắt đầy kiêu hãnh khắp chiều
dài biển cả. Đã một thời, cái bí ẩn rộng lớn của đại dương dường như nằm
trong bàn tay của ba tôi. Nó mang theo cái vị mặn nồng quen thuộc hay sự
lưu luyến bâng khuâng khi tình cờ đọc được tâm sự của một cánh hải âu
mang tin biển.
Thời gian rồi sẽ qua đi, mang theo biết bao sự đổi thay của cuộc sống,
mang đi cả tuổi trẻ với biết bao niềm đam mê khám phá cuộc đời, chỉ còn
nỗi nhớ thương phủ lên mái tóc pha sương giờ đây không thể tiếp tục tham
vọng chinh phục biển khơi…
Bà nội kể, ba tôi có sự thích thú đối với biển từ khi còn nhỏ. Khi đã


trưởng thành, ba cùng đồng đội rong ruổi, thưởng ngoạn cái vẻ đẹp kì diệu
của biển trong màu áo lính. Đời lính đến với ba đơn giản là tình yêu màu
nước xanh mênh mông với hàng ngàn con sóng vỗ về. Vậy mà, ba tôi đã yêu
nghề của mình nhiều hơn thế. Từ nhỏ, anh em tôi đã nhận ba làm thầy dạy
bơi, mặc dù tôi chẳng mấy “thiết tha” với môn học này. “Đã học là phải biết
bơi mới được thôi”, ba tôi đã tuyên bố vậy. Thế là chiều nào, anh em tôi
cũng ra biển tập. Chúng tôi như hai con cá bị mắc cạn, nước vào hết mắt
mũi. Nhưng rồi do ba giáo huấn nghiêm khắc quá, chúng tôi cũng bơi được
vài vòng. Mỗi lần bị sặc nước, cho dù ba không ở bên nhưng tôi cảm thấy ba
luôn bên cạnh giúp tôi vượt qua thử thách. Quả thật, ba tôi mang trong mình
một ý chí lớn lao, một sức mạnh phi thường và cả niềm yêu thương vô hạn
được cất giấu kín đáo trong trái tim người lính quả cảm, gan góc. Bà nội tôi
thường bảo: “ Thượng đế tạo ra người mẹ với trái tim nhân hậu để nâng niu
cuộc đời những đứa con, người cha với bàn tay to lớn và cứng rắn sẽ chỉ cho
chúng biết phải làm gì khi gặp khó khăn. Người mẹ truyền cho con vẻ đẹp
của tâm hồn, còn người cha sẽ giúp con nhận ra rằng cuộc sống này không
thể thiếu sự khôn ngoan và cứng rắn”. Ba tôi đúng là người như thế. Nhớ cái
ngày anh tôi đi nghĩa vụ quân sự, bà, mẹ và cả tôi đều khóc rất nhiều. Nhưng
chỉ có một người không khóc, đến đặt bàn tay lên vai anh trai tôi như nhủ
thầm : “Cố lên”. Ánh mắt ba tôi bỗng sáng lên kì lạ và một niềm tin sắt đá
truyền vào vai anh tôi. Ai cũng hiểu, ánh mắt ấy nói thật nhiều…
Nghĩ về ba, nhiều lúc tôi hay giận dỗi chỉ vì ba không kể chuyện cho tôi
nghe trước khi đi ngủ, nhưng rồi, tôi lại cảm thấy thương ba vô cùng khi ba
nhường tấm áo mưa cho tôi khi ông trời sụt sịt trên đường đi học…
Ngày còn nhỏ, ba luôn làm cho anh em tôi thán phục vô cùng, đó là
những lần ba dạy tôi học. “Ba giỏi thật, cái gì cũng biết!” Tôi vẫn nghĩ như
thế cho đến tận bây giờ… Ba ít khi kể cho tôi nghe về cái nghề thủy thủ,
nhiều lúc tôi lân la hỏi, ba lại đùa: “Bộ con muốn làm thủy thủ à”. Chẳng
biết có phải thế không nhưng tôi rất thích được nhìn ba trong bộ quân phục
trắng xanh, trông ba uy nghiêm như một vị thần…

Tuổi thơ tôi được ấp ủ trong sự ngọt ngào, êm ái đánh đổi bằng cả cuộc
đời ngắn ngủi đầy nắng mưa sương gió của ba, điều ấy làm tôi hiểu rằng, tôi
sẽ không bao giờ cô độc, chính sự ngắn ngủi đầy ý nghĩa ấy sẽ hóa thành
động lực giúp cho đôi chân tôi thêm vững chắc để có thể tự bước đi bằng
sức lực và ý chí của chính bản thân mình, đó có lẽ là điều ba tôi mong ước
nhất…
Đêm nay, từng cơn gió nhẹ luồn qua khung cửa, dịu dàng vỗ về một giấc
ngủ miên man, những hồi tưởng đẹp đẽ về một tuổi thơ ngọt ngào lại hiện về
đầy ắp trong tâm trí, khiến tôi mơ màng cất tiếng gọi : Ba!
Tạ Nguyệt Phương
Lớp 8/3 Trường THCS Nguyễn Khuyến Đà Nẵng

×