Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

Ca Dao, Tục Ngữ. P2

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (55.83 KB, 2 trang )

Ơn cha là ba ngàn bảy
Nghĩa mẹ là bảy ngàn ba
Nên thời ve ngọc, chén ngà
Không nên ở vậy cho cha mẹ nhờ
Ơn cha nặng lắm anh ơi
Nghĩa mẹ bằng Trời chín tháng cưu mang
Ơn cha nghĩa mẹ trìu trìu,
Mưa mai lòng sợ, nắng chiếu dạ lo.
Ơn cha núi chất trời Tây,
Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển Đông.
Ơn cha trọng lắm ai ơi !
Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau !
Ơn dưỡng dục chưa thỏa tình báo bổ
Nghĩa minh linh nguyện gắng sức tài bồi
Ơn hoài thai như biển
Ngãi dưỡng dục tựa sông
Em nguyền ở vậy không chồng
Lo nuôi cha mẹ hết lòng đạo con
Ân cha nặng lắm anh ơi
Nghĩa mẹ bằng Trời, chín tháng cưu mang
Ân cha nghĩa mẹ chưa đền
Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai ?
Ân cha nghĩa mẹ nặng trìu (triều)
Ra công báo đáp ít nhiều phận con
Ai bưng cau trầu đến đó
Xin chịu khó mang về
Em đang theo chân thầy gót mẹ
Để cho trọn bề hiếu trung
Ai bỏ cha mẹ cơ hàn;
Ngày sau Trời phạt đứng đàng ăn xin
Ai về Bình Định thăm cha


Phú yên thăm mẹ, Khánh Hòa thăm em.
Anh bứng cây trúc, anh trồng cây trắc…
Chẳng may chỗ đất xấu,
Sùng đục,
Trúc mục,
Trắc tàn.
Anh ở sao cho đá nọ thành vàng,
Trước hiển vinh cha mẹ, sau đến nàng mới ưng.
Áo mặc sao qua khỏi đầu
Bảy mươi chưa đui, chưa què, chớ khoe là giỏi.
Ba đồng một khứa cá buôi
Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×