Tải bản đầy đủ (.pdf) (3 trang)

Trình bày quan điểm về việc giữ gìn tiếng mẹ đẻ và học tập tiếng nước ngoài

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (240.8 KB, 3 trang )

Đề  bài: Trình bày quan điểm về  việc giữ  gìn tiếng mẹ  đẻ  và học tập tiếng nước 
ngoài
Bài làm:
Ngôn ngữ mẹ đẻ của một quốc gia dân tộc là biểu hiện cho nền văn hóa của đất nước, là 
di sản vô cùng quý giá của dân tộc mà ông cha ta đúc kết, hoàn thiện suốt mấy ngàn năm  
văn hiến, đồng thời là một trong những yếu tố cấu thành đất nước. Ngày nay trong xu thế 
hội nhập toàn cầu, việc biết thêm một vài ngôn ngữ để nâng cao trình độ là hoàn toàn hợp  
lý và cần thiết, thế nhưng, không vì thế  mà chúng ta bỏ  quên không còn trân trọng tiếng 
mẹ đẻ, thay vào đó chúng ta phải hết sức giữ gìn và phát huy nó như một niềm tự hào của 
dân tộc.
Tiếng mẹ đẻ hiểu nôm na là thứ ngôn ngữ đầu tiên chúng ta được học và tiếp xúc từ thuở 
thơ   ấu, từ  khi chúng ta bắt đầu có nhận thức. Con người từ  khi sinh ra đã được nghe  
những tiếng à ơi từ lời ru ngọt ngào của bà của mẹ, tiếng nói đầu đời chẳng phải chúng  
ta được học ở trường ở lớp mà do chính những người thân trong gia đình chỉ dạy. Nói như 
vậy để  biết rằng tiếng mẹ đẻ  gần như  là một bản năng được xây dựng trong chính quá 
trình chúng ta sinh sống và phát triển, dù không được giảng dạy chính thức ở trường học  
thì bản thân mỗi con người vẫn có thể lĩnh hội được thông qua đời sống hằng ngày, thông 
qua giao tiếp với xã hội. Tiếng mẹ đẻ là một dạng ngôn ngữ  mang tính truyền thống và  
kế thừa, cha mẹ truyền cho con cái của mình thông qua quá trình nuôi dạy, là cái gốc gác 
đã ăn sâu vào máu thịt vào tâm hồn của mỗi con người, trở  thành nét đặc sắc riêng cho 
từng quốc gia, dân tộc, dùng để phân biệt giữa các dân tộc với nhau và thể hiện sự thống  
nhất của một cộng đồng người.
Tiếng nước ngoài hay còn gọi là ngoại ngữ, là một ngôn ngữ  thứ  hai, của một quốc gia 
dân tộc khác, việc học tập chúng khá khó khăn, bởi nó không mang tính truyền thống và 
kế  thừa, cũng không phải được sử  dụng phổ  biến trong một cộng đồng người của một  
quốc gia. Việc tiếp xúc với chúng khá hạn chế, đặc biệt con người khó có thể  nói một  
ngoại ngữ như tiếng mẹ đẻ bởi chất giọng và thói quen sử dụng tiếng mẹ đẻ từ  thời ấu  
thơ. Ngoại ngữ  là ngôn ngữ  thứ  hai chúng ta phải học tập tích cực và sử  dụng thường  
xuyên thì mới có thể sử dụng tương đối thành thạo. Người ta có xu hướng quên đi những 



ngoại ngữ mà mình đã học tập, thậm chí là thành thạo, nếu không có sự củng cố thường  
xuyên bởi nó là dạng kiến thức tích cực rèn luyện, không phải là một thói quen như tiếng 
mẹ đẻ.
Đất nước đang trên đà hội nhập, mở  cửa giao lưu với thế  giới, nhằm thúc đẩy sự  phát 
triển của nền kinh tế, văn hóa, xã hội. Sự  trao đổi giao lưu với người ngoại quốc ngày 
càng trở  nên phổ  biến và cực kỳ  quan trọng trong công việc. Điều khuyến khích mỗi cá 
nhân cần ý thức tự  trau dồi cho mình thêm một vài ngoại ngữ  để  phục vụ  cho nhu cầu  
công việc và phát triển bản thân, nâng cao tầm tri thức. Đặc biệt trong các trường học đã  
bổ  sung thêm môn ngoại ngữ, phổ  biến nhất là tiếng Anh để  phục vụ  nhu cầu học tập  
của các em học sinh. Đó là một dấu hiệu tích cực, đánh dấu sự  phát triển và quyết tâm 
đổi mới của đất nước của nhân dân ta, nhận thức của dân tộc đã ở một tầm cao mới, thật  
đáng mừng. Tuy nhiên, tích cực trau dồi ngoại ngữ nhưng chúng ta cũng phải chú ý phát  
triển và củng cố  tiếng mẹ  đẻ, trước khi học một ngôn ngữ  khác thì chúng ta phải nắm 
cho tinh cho kỹ ngôn ngữ của dân tộc cái đã. Chứ đừng để  kiểu nửa vời, tiếng nước họ 
thì bập bẹ tiếng mẹ đẻ cũng chẳng tinh thông, bởi ngay cả ngôn ngữ của nước mình mà  
cũng không rành thì mặt mũi nào trò chuyện với bạn bè quốc tế, nếu họ  hỏi đến, đó là  
mất gốc, xấu hổ lắm. Chúng ta phải luôn luôn ý thức được rằng tiếng mẹ đẻ là di sản vô  
cùng quý giá của dân tộc mà cha ông ta đã mấy ngàn năm phấn đấu để giữ gìn, rồi truyền  
lại cho con cháu, là niềm tự hào của dân tộc. Đã là người Việt thì phải lấy tiếng Việt làm 
cái gốc, để dù đi tới đâu người ta cũng nhận ra: "A, anh là người Việt Nam!", không thể 
nhầm lẫn với bất kỳ một dân tộc nào khác.
Biết ngoại ngữ cũng là một niềm tự hào, là thứ để khẳng định sự nỗ lực của mỗi cá nhân  
trong quá trình hoàn thiện bản thân và chuẩn bị  cho bước đường trong tương lai. Thế 
nhưng, chúng ta phải sử  dụng ngoại ngữ  sau cho đúng và hợp lý, lúc nào dùng lúc nào  
không, đừng lạm dụng quá mức mà trở  thành người kém duyên, thiếu hiểu biết. Nhiều  
bạn trẻ, tiếng Anh biết được đôi ba chữ, chẳng lấy gì làm tinh thông, ấy thế  mà lúc nói 
chuyện cứ phải chêm thêm mấy từ vào, cốt là để cho nó "sang", để khoe khoang với bạn  
bè rằng ta đây cũng biết ngoại ngữ. Nhưng làm thế  để  được gì khi trong mắt người đối 
diện bạn thật kệch cỡm và hài hước, phát âm không chuẩn, cấu trúc của tiếng mẹ đẻ thì  



bị  làm cho rối tung rối mù cả  lên, làm mất sự  trong sáng của tiếng Việt? Và đặc biệt  
không phải trường hợp nào cũng dùng ngoại ngữ, bạn nghĩ sao về  việc ông bà, họ  hàng 
xưa nay chỉ nói tiếng mẹ đẻ, bạn lại nói chuyện với họ bằng tiếng Anh, thế không phải 
là tự tạo sự bất đồng ngôn ngữ  và cực kỳ không tôn trọng người đối diện hay sao? Một  
quan điểm khác về việc học ngoại ngữ, có người nói rằng ngoại ngữ có hay không cũng 
chẳng sao, bởi tôi chẳng bao giờ  dùng đến, cũng chẳng có cơ  hội ra nước ngoài. Đó là  
một quan điểm hết sức sai lầm, đặc biệt là với các bạn trẻ, sao các bạn biết là không  
dùng đến, sao các bạn biết là không có cơ  hội? Trong khi ngoài kia, các nhà tuyển dụng  
luôn yêu cầu trình độ ngoại ngữ các loại làm điều kiện ưu tiên, còn cơ hội ra nước ngoài  
là do bản thân bạn tự tạo ra chứ cớ sao nói là không có cơ hội. Chung quy lại cũng chỉ là  
do cái suy nghĩ lười biếng, không năng động, tính ì quá lớn của một bộ  phận con người,  
nếu cứ thế mãi thì bao giờ bạn mới có thể thành công được đây.
Tóm lại, chúng ta phải có ý thức giữ  gìn tôn trọng và phát huy tiếng mẹ  đẻ, luôn tự  hào  
về  nền văn hiến 4000 năm của dân tộc, nó giúp tâm hồn chúng ta trở nên trong sáng, tìm 
về với những bình yên, những giá trị văn hóa tốt đẹp, trân quý của dân tộc. Song song với  
đó việc học tập ngoại ngữ là vô cùng cần thiết, giúp chúng ta mở mang đầu óc, tạo những 
cơ hội tốt đẹp cho cuộc sống trong tương lai. Đặc biệt đối với ngôn ngữ  nào dù là tiếng 
mẹ  đẻ  hay ngoại ngữ  chúng ta cũng cần phải có thái độ  học tập thật nghiêm túc, tránh  
thái độ hời hợt "Nhất bên trọng, nhất bên khinh", hoặc bóp méo ngôn ngữ.
 



×