Tải bản đầy đủ (.doc) (34 trang)

Phân tích Chiến lược Dân số và Sức khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011-2020 về khả năng áp dụng tại huyện Vân Canh, tỉnh Bình Định

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (209.44 KB, 34 trang )

ĐẶT VẤN ĐỀ
Dân số là một trong những yếu tố quyết định sự phát triển bền vững
của đất nước. Công tác dân số trong giai đoạn hiện nay là một nội dung quan
trọng của Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, góp phần nâng
cao chất lượng nguồn nhân lực, nâng cao chất lượng cuộc sống của từng
người, từng gia đình và toàn xã hội [15]. Do vậy công tác dân số và kế hoạch
hóa gia đình là nhiệm vụ của mỗi người, mỗi gia đình và mỗi xã hội cần
không ngừng nâng cao.
Ở Việt Nam công tác dân số kế hoạch hóa gia đình đã bắt đầu từ năm
1961. Trải qua hơn 50 năm, bằng sự quyết tâm của Đảng, Nhà nước cùng với
sự tự nguyện tham gia của toàn dân cùng với sự cố gắng không ngừng của
những người trực tiếp thực hiện Chiến lược này, cho nên đến nay công tác
dân số kế hoạch hóa gia đình đã đạt được những kết quả đáng kể. Theo Tổng
cục Thống kê về Điều tra biến động DS-KHHGĐ 2011 thì dân số nước ta đã
có 87,8 triệu người [16]. Tỷ suất sinh đã giảm khá nhanh từ 3,8 con năm 1989
xuống 2,33 con năm 1999 xuống còn 2,0 con vào năm 2010 và đang đạt mức
sinh thay thế nhưng chưa thực sự vững chắc. Tỷ lệ sử dụng biện pháp tránh
thai tính đến năm 2011 là 78,2%. Tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên giảm chậm, từ
21,7% năm 2002 xuống 20,8% năm 2005, 16,7% năm 2007 và 15,1% năm
2010 [16].
Hiện nay, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt Chiến lược Dân số và sức
khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011 - 2020, với mục tiêu tổng quát là “
Nâng cao chất lượng dân số, cải thiện tình trạng sức khỏe sinh sản, duy trì
mức sinh thấp hợp lý, giải quyết tốt những vấn đề về cơ cấu dân số và phân
bố dân số, góp phần thực hiện thắng lợi sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại
hóa đất nước “ [15].
1
Trong thời gian qua, Tỉnh Bình Định nói chung và huyện Vân Canh nói
riêng đã có nhiều cố gắng thực hiện Chiến lược Dân số và Kế hoạch hóa gia
đình và đã mang lại nhiều kết quả tốt, góp phần vào sự phát triển nền kinh tế -
xã hội của tỉnh cũng như của huyện.


Tuy nhiên, Vân Canh là một huyện miền núi, một trong 62 huyện
nghèo. Diện tích 800km
2
, dân số 24.661 người, mật độ dân số 31 người/km
2
.
Gồm có ba dân tộc chính sinh sống, đó là dân tộc kinh (14.709 người), dân
tộc Bana (4.650 người), dân tộc Chăm (5.157 người) [9]. Đồng bào dân tộc
thiểu số sinh sống ở điều kiện địa hình núi cao, độ dốc lớn, thời tiết khắc
nghiệt, phần lớn là gia đình nghèo, phong tục tập quán còn lạc hậu đã ảnh
hưởng không nhỏ đến việc thực hiện kế hoạch hóa gia đình [12]. Trong
những năm gần đây tỷ lệ sinh con thứ ba giảm chậm và không ổn định:
12,27% (2009); 15,17% (2010); 11,51% (2011) [17], [18], [19]. Đồng thời,
trước những yêu cầu ngày càng cao của Chương trình, công tác tổ chức thực
hiện kế hoạch hóa gia đình cũng còn nhiều thách thức. Xuất phát từ những lý
do nêu trên, cũng như góp phần hoàn thành mục tiêu Chiến lược Dân số và
Sức khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011-2020 của Chính phủ, chúng tôi
tiến hành thực hiện chuyên đề: “Phân tích Chiến lược Dân số và Sức khỏe
sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011-2020 về khả năng áp dụng tại huyện
Vân Canh, tỉnh Bình Định “ nhằm hai mục tiêu sau:
1. Phân tích các mục tiêu của Chiến lược Dân số và Sức khỏe sinh
sản Việt Nam giai đoạn 2011-2020 về khả năng áp dụng tại huyện Vân
Canh, tỉnh Bình Định trong thời gian tới.
2. Đề xuất các giải pháp thực hiện theo tình hình thực tế của địa
phương.
2
Chương 1
TỔNG QUAN TÀI LIỆU
1.1. CƠ SƠ LÝ LUẬN VÀ Ý NGHĨA CỦA CHƯƠNG TRÌNH DÂN SỐ -
KẾ HOẠCH HÓA GIA ĐÌNH

Năm 2002, Vụ dân số Liên hiệp quốc dự báo dân số thế giới năm 2050
sẽ đạt 8,9 tỷ người, nhưng theo một báo cáo mới đây gửi cho 47 thành viên
của Ủy ban Dân số và Phát triển Liên hiệp quốc, dân số thế giới sẽ đạt 7 tỷ
người vào năm 2012 và 9 tỷ người vào năm 2050.
Dân số Việt Nam cho tới những năm cuối thế kỷ XIX, sự gia tăng rất
chậm chạp. Từ đầu thế kỷ XX trở lại đây tốc độ gia tăng dân số nhanh. Nếu
chỉ tính từ năm 1975 đến 1990 số dân nước ta tăng thêm khoảng 18,6 triệu
người, trong khi đó ở Châu Âu chỉ tăng thêm 20 triệu. Như vậy sự bùng nổ
dân số ở nước ta đã diễn ra rất dữ dội. Dân số Việt Nam năm 1999 khoảng
76,3 triệu người, đứng thứ mười ba trên thế giới, đến năm 2009 là 85.846.997
người [16].
Quy mô dân số quá lớn sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển kinh tế xã hội,
hủy hoại tài nguyên, suy thoái môi trường … và đe dọa sự sống còn của
con người.
Con người là chủ thể của mọi hoạt động trong xã hội. Mọi hoạt động
đều có vai trò của con người tham gia, con người sản xuất ra của cải vật chất,
đồng thời chính con người trở lại tiêu thụ những sản phẩm đó. Nếu kế hoạch
dân số bị phá vỡ, khả năng tiêu thụ lớn hơn nhiều lần so với sản xuất thì sẽ
kéo theo hàng loạt các khó khăn khác cho nền kinh tế - xã hội, đó là: sự mất
cân đối giữa tài nguyên đất đai, giữa nhu cầu học hành, chăm sóc sức khỏe
…, sự rối loạn về trật tự xã hội, đặc biệt sự gia tăng dân số lớn sẽ là người
bạn đồng hành của đói nghèo.
3
Dân số là đối tượng quản lý của mỗi quốc gia, nhà nước nào cũng
không thể không đặt vấn đề dân số là động lực, mục tiêu của chính sách kinh
tế - xã hội, Ăngghen đã khẳng định: “ Xã hội nào làm được việc điều chỉnh sự
sản sinh ra con người như điều chỉnh kinh tế thì mới lãnh đạo chủ động được
xã hội”.
Dân số phù hợp với sự phát triển là yếu tố cơ bản để xóa đói, giảm
nghèo, giảm tình trạng thất nghiệp, sử dụng ngày công lao động thấp, giảm

suy dinh dưỡng, giảm mù chữ, nâng cao trình độ học vấn, nâng cao vị thế của
người phụ nữ, nhất là phụ nữ người dân tộc thiểu số vùng đặc biệt khó khăn,
giảm rủi ro về môi trường, mở rộng dịch vụ y tế và xã hội, huy động được
nguồn lực để đầu tư cho phát triển sản xuất kinh doanh, khoa học và công
nghệ và đảm bảo công bằng xã hội.
Chiến lược Dân số và Sức khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011 -
2020 dựa trên quan điểm [15]:
- Là một nội dung quan trọng của Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội
của đất nước, góp phần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, nâng cao chất
lượng cuộc sống của từng người, từng gia đình và toàn xã hội;
- Giải quyết đồng bộ các vấn đề về dân số, sức khỏe sinh sản, tập trung
nâng cao chất lượng dân số, cải thiện sức khỏe bà mẹ và trẻ em, phát huy lợi
thế của cơ cấu “dân số vàng”, chủ động điều chỉnh tốc độ tăng dân số và kiểm
soát tỷ số giới tính khi sinh;
- Giải pháp cơ bản để thực hiện công tác dân số, chăm sóc sức khỏe
sinh sản là sự kết hợp đồng bộ, hiệu quả giữa vận động, giáo dục, truyền
thông chuyển đổi hành vi, cung cấp dịch vụ dự phòng tích cực, chủ động,
công bằng, bình đẳng và chế tài kiên quyết, hiệu quả đối với các đơn vị, cá
nhân hoạt động dịch vụ vi phạm các quy định về chẩn đoán và lựa chọn giới
tính thai nhi;
4
- Đầu tư cho công tác dân số, chăm sóc sức khỏe sinh sản là đầu tư cho
phát triển bền vững, mang lại hiệu quả trực tiếp về kinh tế, xã hội và môi
trường. Tăng mức đầu tư từ ngân sách nhà nước, tích cực tranh thủ các nguồn
viện trợ và huy động sự đóng góp của nhân dân; ưu tiên nguồn lực cho vùng
sâu, vùng xa, miền núi, vùng ven biển và hải đảo;
- Tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy Đảng và chính
quyền; nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước; huy động sự tham gia của toàn xã
hội; tiếp tục kiện toàn hệ thống tổ chức bộ máy để thực hiện có hiệu quả công
tác dân số, sức khỏe sinh sản.

Đồng thời, Chiến lược Dân số và sức khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn
2011 - 2020 cũng đưa ra mục tiêu tổng quát: Nâng cao chất lượng dân số, cải
thiện tình trạng sức khỏe sinh sản, duy trì mức sinh thấp hợp lý, giải quyết tốt
những vấn đề về cơ cấu dân số, góp phần thực hiện thắng lợi sự nghiệp công
nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước [15].
1.2. TÌNH HÌNH THỰC HIỆN KẾ HOẠCH HÓA GIA ĐÌNH
Kế hoạch hóa gia đình là chủ động có con theo ý muốn của các cặp vợ
chồng, nhằm điều chỉnh số con và khoảng cách giữa các lần sinh. Không để
phải dẫn đến phá thai, hoặc đẻ quá nhiều con, đẻ quá dày, đẻ khi còn quá trẻ
hoặc đẻ khi đã nhiều tuổi. KHHGĐ không chỉ bao hàm việc lựa chọn sử dụng
biện pháp tránh thai mà còn là những cố gắng của các cặp vợ chồng để có thai
và sinh con (trong trường hợp khuyến khích sinh). Thực hiện KHHGĐ sẽ
mang lại lợi ích kinh tế, sức khỏe, học hành của con cái, góp phần ổn định
quy mô dân số, xã hội phồn vinh… Vì vậy, mỗi cá nhân, mỗi cặp vợ chồng
cần thực hiện KHHGĐ. Để thực hiện KHHGĐ, đối tượng cần được thông tin
đầy đủ về các phương tiện tránh thai, lựa chọn và sử dụng đúng cách biện
pháp tránh thai phù hợp.
1.2.1. Trên thế giới
5
Hiện nay dân số thế giới tăng lên với tỷ lệ chưa từng có, năm 2009,
dân số thế giới là 6,8 tỷ người, tăng 83 triệu so với năm 2008. Dân số thế giới
đạt 7 tỷ người vào cuối năm 2011, với hầu hết mức tăng diễn ra tại các quốc
gia nghèo nhất. Từ nay đến năm 2050, dân số các nước kém phát triển ở Châu
Phi, Châu Á, Mỹ La Tinh và vùng Caribe dự kiến sẽ tăng thêm 50%, trong đó
ở những quốc gia nghèo nhất, dân số sẽ tăng gấp đôi.
Năm 2011 TFR của thế giới là 2,5 con. Nếu chia theo mức độ phát
triển của các nước thì TFR của nhóm nước phát triển là 1,7 con, trong khi
nhóm nước kém phát triển là 4,5 con, còn nhóm nước đang phát triển là 2,6-
3,0 con. Như vậy, khoảng cách về mức sinh giữa các nước phát triển và các
nước đang phát triển là rất lớn. Trong khi nhóm các nước đang phát triển và

kém phát triển chưa đạt mức sinh thay thế thì đối với các nước phát triển mức
sinh đã dưới mức sinh thay thế rất nhiều. Nếu chia theo khu vực địa lý thì khu
vực có TFR thấp nhất là châu Âu với 1,6 con và cao nhất là châu Phi với 4,7
con.
Tại khu vực Đông Bắc Á và Đông Nam Á, do thực hiện tốt chính sách
dân số nên một số nước đã thu được kết quả tốt .
- Ở Hàn Quốc: Năm 1962 bắt đầu thực hiện chương trình DSKHHGĐ,
năm 1970 bình quân mỗi phụ nữ trung bình sinh 4,7 con thì năm 1997 chỉ còn
1,7 con và năm 2011 là 1,2 con.
- Ở Trung Quốc: Năm 1962 bắt đầu thực hiện chương trình
DSKHHGĐ, năm 1970 bình quân mỗi phụ nữ sinh 5,8 con thì đến năm 1997
chỉ còn 1,8 con, đến 2011TFR đã giảm còn 1,5 con.
- Ở Thái Lan: 1970 bắt đầu thực hiện chương trình DSKHHGĐ, năm
1970 bình quân mỗi phụ nữ sinh 5,1 con thì đến năm 1997 chỉ còn 1,9 con,
trong giai đoạn 2000-2005 là 1,93 con và 2011 là 1,6 con.
6
- Ở Indonesia: Năm 1964 bắt đầu thực hiện chương trình DSKHHGĐ,
năm 1970 bình quân mỗi phụ nữ sinh 5,2 con thì đến năm 1997 còn 2,9 con
và 2,35 con trong giai đoạn 2000-2005, đến 2011 là 2,3 con.
1.2.2. Tại Việt Nam
Tại Việt Nam, thực hiện chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà
Nước ra đời từ những năm 1961, công tác KHHGĐ đã có những chuyển biến
đáng kể. Mức sinh giảm nhanh và tiến đến mức sinh thay thế.
Số con trung bình của một phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ (15-49) tới 6,79
con vào năm 1960, tức là tương ứng với mức sinh tiềm tàng. Sau 14 năm thực
hiện việc sinh đẻ đã có hướng dẫn, TFR xuống còn 5,2 con vào năm 1975,
đến năm 1995 TFR giảm còn 3,95 con. Đặc biệt kể từ khi thực hiện Nghị
quyết Trung ương 4 khóa VII, TFR giảm xuống rất nhanh còn 3,1 con vào
năm 1994, 2,3 con vào năm 1999, 2,25 con vào năm 2002 và 2,23 con vào
năm 2004.

Theo Tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2009 thì trong những năm đầu
của thập kỷ qua, tổng tỷ suất sinh có tăng và giảm với biên độ dao động nhỏ
(dưới 6%), nhưng từ năm 2006 đến nay xu thế giảm sinh là khá vững chắc và
đã đạt dưới mức sinh thay thế.
Đây được coi là thành công quan trọng trong việc thực hiện mục tiêu
đầu tiên của Chiến lược Dân số - Kế hoạch hóa gia đình 2001 - 2010. Thành
công này không những giúp Việt Nam giảm được tốc độ gia tăng dân số
nhanh mà còn là cơ sở để tạo ra một bước chuyển đổi có tính căn bản trong
lĩnh vực sinh sản, chuyển từ sinh sản tự nhiên, với mức sinh rất cao sang sinh
đẻ tự chủ hay còn gọi là “sinh đẻ có kế hoạch”, với mức sinh hợp lý, tiến tới
đạt mức sinh duy trì trạng thái cân bằng của dân số.
Sự khác biệt về mức sinh giữa thành thị và nông thôn, năm 2009 bình
quân mỗi phụ nữ nông thôn có nhiều hơn 0,3 con so với phụ nữ thành thị.
Nguyên nhân của tình trạng này có thể là do tâm lý thích đông con nhiều cháu
7
vẫn còn đang khá phổ biến ở một số khu vực nông thôn và khả năng tiếp cận
dịch vụ y tế, chăm sóc sức khỏe sinh sản và kế hoạch hóa gia đình ở nông
thôn, đặc biệt vùng sâu, vùng xa còn kém hơn ở thành thị, khiến một số phụ
nữ vẫn còn gặp khó khăn trong việc hạn chế mang thai và sinh con ngoài ý
muốn. Ngoài ra tỷ lệ chết sơ sinh và chết trẻ em ở thành thị thấp hơn ở nông
thôn, cũng tác động làm giảm nhu cầu sinh thay thế ở khu vực này.
TFR, Trong 10 năm 1999 - 2009, của khu vực nông thôn giảm khá
ngoạn mục, từ 2,57 con/1 phụ nữ xuống còn 2,14 con/1 phụ nữ, gần đạt mức
sinh thay thế. Trong khi con số đó của khu vực thành thị gần như không thay
đổi đáng kể xung quanh 1,80 con/1 phụ nữ. Trong 10 năm qua chất lượng
cuộc sống được nâng cao và cơ hội tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe sinh
sản được cải thiện. Việc cung cấp thông tin về hiệu quả của lợi ích sinh ít con
đối với phụ nữ ở khu vực nông thôn được coi là một trong những nguyên
nhân cơ bản góp phần thu hẹp khoảng cách khác biệt về mức sinh giữa thành
thị và nông thôn.

Điều này một lần nữa khẳng định sự thành công của chương trình dân
số - kế hoạch hóa gia đình và rất nhiều chương trình, chiến dịch chăm sóc sức
khỏe cộng đồng, đặc biệt là chăm sóc sức khỏe sinh sản ở khu vực nông thôn
trong những năm qua. Dẫu vậy, mức sinh ở khu vực nông thôn vẫn còn cao
hơn khá nhiều so với ở thành thị, nên trong thời gian tới vẫn cần nhiều nỗ lực
trong công tác chăm sóc sức khỏe sinh sản, kế hoạch hóa gia đình kết hợp với
việc đầu tư cơ sở hạ tầng kinh tế - xã hội hướng về khu vực nông thôn nhiều
hơn nữa để giảm bớt khoảng cách sinh giữa hai khu vực, nhằm có được thành
công hơn nữa trong công cuộc phát triển nông thôn nói chung, và trong công
tác giảm sinh và chăm sóc sức khỏe nói riêng.
Tỷ lệ phụ nữ sinh con thứ 3 trở lên ở Việt Nam từ năm 2001 đến năm
2010 trong cả nước giảm từ 21,7% năm 2002 xuống 20,8% năm 2005, 16,7%
năm 2007 và 15,1% năm 2010 [16]. Trải qua một thập kỷ, tỷ lệ sinh con thứ 3
8
trở lên ở nông thôn cao hơn 2 lần so với ở thành thị nhưng tỷ lệ này ở nông
thôn có xu hướng giảm nhanh so với khu vực thành thị. Hay có thể nói, tỷ lệ
phụ nữ thôi không sinh con sau khi có từ 1 đến 2 con ở cả hai khu vực thành
thị và nông thôn đều tăng lên, góp phần tích cực làm giảm mức sinh ở Việt
Nam, đưa nước ta trở thành một nước đạt mức sinh dưới mức thay thế. Xu
hướng này giúp Việt Nam có cơ hội ổn định dân số, tạo thời cơ thuận lợi cho
Việt Nam thực hiện các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội bền vững [16].
1.2.3. Tại tỉnh Bình Định
Trong những năm qua, tỉnh Bình Định đã có nhiều cố gắng trong việc
thực hiện Chiến lược Dân số Việt Nam giai đoạn 2001 - 2010. Với phương
châm đa dạng hóa các biện pháp tránh thai, từng bước đưa dịch vụ KHHGĐ
đến gần người dân, đảm bảo an toàn, thuận tiện và dễ tiếp cận, chương trình
DSKHHGĐ đang tiếp tục triển khai có hiệu quả trên diện rộng.
Theo kết quả Tổng điều tra Dân số và Nhà ở của Bình Định, dân số
tỉnh Bình Định vào thời điểm 0 giờ ngày 01/4/2009 là 1.446.465 người. Từ
năm 1999 đến năm 2009 dân số toàn tỉnh tăng 25.738 người, bình quân mỗi

năm tăng 2.574 người. Tốc độ tăng dân số năm 2009 so với năm 1999 là
1,8%, bình quân thời kỳ 1999-2009 tăng 0,2%/năm, đây là thời kỳ có tỷ lệ
tăng dân số thấp nhất trong vòng 30 năm qua. Các tỷ lệ này của thời kỳ 1979-
1989 là 8,3% và 0,8%/năm; thời 1989-1999 là 17,3% và 1,6%/năm. Ba huyện
miền núi có kinh tế và văn hóa kém phát triển, người dân tộc thiểu số khá
đông (chiếm 36,2% tổng dân số ba huyện), mức sinh cao, dân số ổn định.
Năm 2009, tuy dân số chỉ chiếm 5,2% tổng số dân toàn tỉnh, nhưng có tốc độ
tăng 9,7% và tỷ lệ tăng bình quân cao nhất, đạt 0,9%. Trong thời kỳ 1999-
2009, người Bana, người Chăm có dân số ổn định, mức xuất cư ra khỏi tỉnh
không đáng kể và có mức sinh khá cao nên người Bana có tốc độ tăng bình
quân hàng năm 1,8%, người Chăm tăng 2% [9].
9
Tổng tỷ suất sinh của tỉnh đã giảm mạnh, từ 2,67 con/phụ nữ năm 1999
xuống còn 2,22 con/phụ nữ năm 2009. Tuy nhiên, có sự khác biệt rất lớn về
mức sinh giữa thành thị và nông thôn. Năm 2009 ở khu vực thành thị là 1,89
con/phụ nữ thấp hơn nhiều so với 2,39 con/phụ nữ ở khu vực nông thôn.
Nguyên nhân của sự khác biệt này đó là: ở khu vực thành thị tiếp cận các
nguồn thông tin dễ dàng, có nhận thức tốt hơn về lợi ích của gia đình sinh ít
con, các cơ sở y tế cung cấp các dịch vụ kế hoạch hóa gia đình tốt hơn giúp
họ tránh mang thai và sinh con ngoài ý muốn [11].
Tỷ lệ phụ nữ sinh con thứ ba trở lên của tỉnh giảm từ 24,86% năm 2006
xuống còn 19,18% năm 2009. Tỷ lệ phụ nữ sinh con thứ ba trở lên ở nông
thôn cao gần gấp hai lần ở khu vực thành thị (21,71% so với 12,27%). Nhưng
so với năm 2006, ở khu vực nông thôn lại có xu hướng giảm nhanh hơn ở khu
vực thành thị (từ 29,75% xuống còn 21,7%). Hay có thể nói, tỷ lệ phụ nữ thôi
không sinh con khi đã có từ một đến hai con ở cả khu vực thành thị và nông
thôn đều tăng lên góp phần tích cực làm giảm mức sinh của tỉnh [11].
Đến năm 2010, theo Báo cáo công tác Dân số - Kế hoạch hóa gia đình
năm 2010 và Kế hoạch năm 2011 của Sở Y tế tỉnh Bình Định thì TFR toàn
tỉnh là 2,22 con, tỷ lệ sử dụng biện pháp tránh thai hiện đại là 80,1%, tỷ lệ

sinh con thứ 3 giảm còn 16,6%, nhưng vẫn còn cao ở các huyện miền núi.
Bảng 1.1. Kết quả thực hiện chỉ tiêu các biện pháp tránh thai
Chỉ tiêu
Kế hoạch
năm 2010
Thực hiện
Năm 2010
Tỷ lệ % so sánh
với kế hoạch
Triệt sản (người) 400 332 83,0
Vòng tránh thai (người) 20.000 19.223 96,1
Thuốc uống tránh thai (người) 25.000 26.630 104,4
Thuốc tiêm tránh thai (người) 12.500 11.193 90,0
Thuốc cấy tránh thai (người) 500 376 75,2
Bao cao su (người) 31.000 34.651 111,8
Tổng các biện pháp tránh thai 88.900 92405 103,9
10
Nguồn: Báo cáo công tác Dân số - Kế hoạch hóa gia đình năm 2010 và Kế
hoạch năm 2011 của Sở Y tế tỉnh Bình Định.
1.2.4. Tại huyện Vân Canh
Huyện Vân Canh là một huyện miền núi, nằm về phía Tây Nam tỉnh
Bình Định. Phía Nam giáp huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên, phía Tây giáp
huyện Kongchoro, tỉnh Gia Lai, phía Bắc giáp huyện An Nhơn và huyện Tây
Sơn, phía Đông giáp huyện Tuy Phước và Thành phố Quy nhơn. Diện tích:
800km
2
. Mật độ dân số 31 người/km
2
.
Theo Kết quả tổng hợp Điều tra toàn bộ Tổng điều tra Dân số và Nhà ở

01/4/2009 của Chi cục thống kê huyện Vân Canh:
- Dân số: tính đến 0 giờ ngày 01/4/2009 là 24.661 người, trong đó nữ
12.501 người, nam 12.160 người. Tỷ lệ tăng dân số thời kỳ 1999-2009 là
15,4%, tăng dân số bình quân hàng năm là 1,4%. Tổng tỷ suất sinh năm 2009
là 2,29 con/phụ nữ.
- Tỷ lệ hộ nghèo: 52%.
- Đơn vị hành chính: gồm 1 Thị trấn Vân Canh và 6 xã: Canh Vinh,
Canh Hiển, Canh Hiệp, Canh Thuận, Canh Hòa và Canh Liên.
- Gồm có 3 dân tộc chính sinh sống, đó là Kinh (14.709 người), Chăm
(5.157 người) và Bana (4.650 người).
Bảng 1.2. Dân số chia theo dân tộc và giới tính
STT Dân tộc Tổng số
11
Tổng số Nam Nữ
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16

17
Tổng số
1. Kinh
2. Tày
3. Thái
4. Mường
5. Khơ Me
7. Nùng
9. Dao
10.Gia Rai
11.Ê Đê
12.Ba Na
13.Chăm
15. Cơ Ho
17. Sán Dìu
18. Hrê
21.Thổ(4)
22.Xtiêng
44.Chứt
24,661
14,709
9
80
35
1
4
1
1
1
4,650

5,157
3
1
5
2
1
1
12,160
7,238
4
41
21
1
3
1
1
-
2,309
2,532
3
1
3
1
-
1
12,501
7,471
5
39
14

-
1
-
-
1
2,341
2,625
-
-
2
1
1
-
Nguồn: Kết quả tổng hợp điều tra toàn bộ Tổng điều tra dân số và nhà ở của
Chi cục Thống kê huyện Vân Canh.
- Tôn giáo phần lớn là không tôn giáo (22.871 người), tiếp theo là Phật
giáo (1.049 người).
Bảng 1.3. Dân số chia theo tôn giáo và giới tính:
STT Tôn giáo Tổng số
12
Tổng số Nam Nữ
1
2
3
4
5
Tổng số
1. Phật giáo
2. Công giáo
5. Cao Đài

8. Tin Lành
20. Không tôn giáo
24,661
1,049
423
306
12
22,871
12,160
513
205
156
6
11,280
12,501
536
218
150
6
11,591
Nguồn: Kết quả tổng hợp điều tra toàn bộ Tổng điều tra dân số và nhà ở của
Chi cục Thống kê huyện Vân Canh
- Đồng bào dân tộc thiểu số sống phân bố rải rác theo vùng nhỏ, cách
xa nhau với điều kiện địa hình núi cao, độ dốc lớn, giao thông phần lớn chưa
được thông suốt, đời sống vật chất còn nhiều khó khăn nên đã tác động lớn
đến phát triển giáo dục và chăm sóc sức khỏe của cộng đồng [12].
Công tác dân số - kế hoạch hóa gia đình trong thời gian qua đã triển
khai và có nhiều cố gắng trong tổ chức thực hiện, từng bước đã nâng cao chất
lượng dịch vụ và đa dạng hóa. Năm 2011, theo Báo cáo tổng kết công tác
năm 2011 của Trung tâm Dân số - Kế hoạch hóa gia đình huyện Vân Canh

trong ba năm gần đây thì các chỉ tiêu hầu hết đều đạt và vượt so với kế hoạch.
Tuy nhiên so với toàn tỉnh thì một số chỉ tiêu chưa đạt.
+ Tỷ lệ sử dụng biện pháp tránh thai hiện đại là 108,5% (2009);
101,2% (2010); 91,18% (2011) [17], [18], [19].
+ Tỷ lệ sinh con thứ ba trở lên là 12,27% (2009); 15,17% (2010);
11,51% (2011) [27], [28], [29].
1.3. HƯỚNG ĐẾN TƯƠNG LAI
13
Dưới đây là những nét chính của Chiến lược DS-SKSS Việt Nam giai
đoạn 2011-2020 được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số
2013/QĐ-TTg ngày 14 tháng 11 năm 2011
1.3.1. Những vấn đề dân số và sức khỏe sinh sản
1.3.1.1. Chất lượng dân số
Chất lượng dân số còn hạn chế, chỉ số phát triển con người của nước ta
tuy được cải thiện dần, nhưng vẫn ở mức thấp. Sức khỏe và thể lực của người
Việt Nam còn hạn chế, đặc biệt là chiều cao, cân nặng và sức bền.
Tỷ lệ chết trẻ em dưới 1 tuổi ở một số khu vực còn cao. Cơ cấu bệnh
tật có xu hướng chuyển dần từ các bệnh nhiễm khuẩn là chủ yếu sang các
bệnh rối loạn chuyển hoá, di truyền và hậu quả của tai nạn thương tích. Tình
trạng trẻ em thừa cân, rối nhiễu tâm trí, tự kỷ, tiểu đường có xu hướng gia
tăng.
Nước ta có 16 dân tộc có dân số dưới 10.000 người với nhiều vấn đề
cần quan tâm. Một số bệnh như sốt rét, bướu cổ, phong chiếm tỷ lệ cao ở
vùng đồng bào dân tộc ít người. Một số dân tộc có nguy cơ suy thoái do tảo
hôn, kết hôn cận huyết thống còn phổ biến. Kiến thức và kỹ năng chăm sóc
BMTE còn nhiều hạn chế dẫn đến tỷ lệ vô sinh, tỷ lệ chết ở trẻ em còn cao.
Mức độ hưởng thụ các dịch vụ y tế, DS và SKSS, dịch vụ xã hội cơ bản thấp.
Lạm dụng và sử dụng chất gây nghiện như thuốc lá, rượu bia, ma túy
và những vấn đề căng thẳng về tâm lý bao gồm cả tự tử, gây thương tích, vi
phạm pháp luật ngày càng trở nên nghiêm trọng đối với giới trẻ.

1.3.1.2. Sức khoẻ sinh sản
Tình trạng sức khỏe bà mẹ còn hạn chế. Tai biến sản khoa và tử vong
mẹ tuy đã giảm, nhưng còn có sự khác biệt giữa các vùng, miền. Khả năng
tiếp cận và chất lượng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ trước, trong và sau
sinh, chăm sóc sơ sinh còn hạn chế ở khu vực miền núi, vùng sâu, vùng xa;
14
không có cán bộ được đào tạo đỡ đẻ còn khá phổ biến ở một số vùng đồng
bào dân tộc ít người. Tỷ lệ thăm khám bà mẹ và trẻ sơ sinh sau đẻ còn thấp.
Cung ứng PTTT gặp khó khăn. Những năm tới, do số phụ nữ bước vào
độ tuổi sinh đẻ tiếp tục tăng, nhu cầu sử dụng các BPTT, đặc biệt là cácBPTT
sẽ tăng và luôn giữ ở mức cao. Hầu hết PTTT phải nhập khẩu, trong khi
nguồn quốc tế viện trợ PTTT không còn. Nhà nước cần đầu tư hàng trăm tỷ
đồng mỗi năm để mua PTTT.
Số trường hợp phá thai và vô sinh còn nhiều. Tỷ lệ phá thai, kể cả phá
thai ở thanh niên, vị thành niên còn cao. Tình trạng phá thai lặp lại, phá thai
không an toàn khá phổ biến. Tỷ lệ vô sinh, nhất là vô sinh thứ phát khá cao,
nhưng khả năng tiếp cận dịch vụ hỗ trợ cho người vô sinh còn hạn chế.
Tình trạng nhiễm khuẩn đường sinh sản khá phổ biến, bệnh lây truyền
qua đường tình dục - HIV và ung thư đường sinh sản còn cao. Việc khám,
phát hiện, điều trị, theo dõi và tư vấn sau điều trị chưa được quan tâm. Việc
sàng lọc và phát hiện sớm ung thư đường sinh sản chưa được triển khai rộng
rãi. Sự liên kết hệ thống dịch vụ CSSKSS và phòng chống HIV còn hạn chế.
Tỷ lệ phụ nữ nhiễm HIV từ chồng và bạn tình có xu hướng tăng. Sức khỏe
sinh sản, sức khỏe tình dục ở các nhóm đối tượng đặc thù có nhiều thách
thức. Quan hệ tình dục không an toàn, mang thai ngoài ý muốn và phá thai,
mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục ở VTN/TN có xu hướng tăng.
Hiểu biết, hành vi về SKSS, SKTD của VTN/TN còn nhiều hạn chế. Kiến
thức, thái độ và hành vi về DS/SKSS trong cộng đồng và ngay cả cán bộ y tế
còn hạn chế. Dịch vụ CSSKSS nam giới, người cao tuổi, người di cư chưa sẵn
có, chưa đáp ứng được nhu cầu ngày càng tăng. Tình dục được coi là vấn đề

tế nhị và nhạy cảm và còn hạn chế thảo luận trên phương tiện thông tin đại
chúng và trong các chương trình nghị sự. Nhận thức về giới trong cộng đồng
rất hạn chế, thiếu hiểu biết về ảnh hưởng của bạo lực tình dục tới SKSS,
15
SKTD của nạn nhân; thiếu hiểu biết về mối liên quan giữa lạm dụngchất gây
nghiện và bạo hành giới; quan niệm lạc hậu về vai trò của nam và
nữ, phụ nữ thiếu hiểu biết về quyền.
1.3.1.3. Cơ cấu dân số
Dân số trong độ tuổi lao động (15-59 tuổi) tăng nhanh cả về tỷ trọng và
số lượng (khoảng 65 triệu người vào năm 2020). Đây là cơ hội cho phát triển
song cũng tạo ra những thách thức lớn về giáo dục, đào tạo nghề, tạo việc làm
cho người lao động, đặc biệt là thanh niên.
Di cư diễn ra với cường độ ngày càng mạnh, đặc biệt là dịch chuyển
lao động giữa các vùng đòi hỏi phải tăng cường quản lý dân số, đổi mới
phương thức quản lý và đáp ứng nhu cầu dịch vụ xã hội cơ bản cho hàng triệu
người di cư.
Tỷ số giới tính khi sinh tăng nhanh và liên tục, năm 2011 đã lên tới
111,9. Từ kinh nghiệm quốc tế, nếu không có giải pháp tích cực thì tỷ số này
có thể vượt trên mức 120 vào năm 2020. Tình trạng này sẽ tác động xấu đến
trật tự, an ninh xã hội, gây khó khăn trong việc xây dựng gia đình của các thế
hệ tương lai.
Dân số Việt Nam đang trong quá trình già hóa, số lượng người cao tuổi
ngày càng tăng, cùng với bối cảnh mức sinh thấp, quy mô gia đình nhỏ, chủ
yếu là gia đình hạt nhân gồm cha mẹ và con cái thì các loại hình chăm sóc,
nuôi dưỡng người cao tuổi phù hợp ngày càng bức thiết.
1.3.1.4. Quy mô, mật độ dân số và mức sinh
Năm 2011, nước ta có 87,8 triệu người (TCTK. Điều tra biến động
DSKHHGĐ 2011), mật độ 260 người/km2 31 thuộc những nước có quy mô
dân số lớn và mật độ dân số rất cao. Mặc dù Việt Nam đã đạt được mức sinh
thay thế, nhưng dân số nước ta vẫn đang trong giai đoạn nhạy cảm với các

yếu tố tác động, chưa loại trừ được khả năng mức sinh tăng trở lại. Mặt khác,
ở một số địa phương có mức độ đô thị hóa cao, mức sinh đã tương đối thấp,
16
nếu tiếp tục thực hiện chính sách DSKHHGĐ như trước, sẽ có khả năng làm
cho mức sinh giảm xuống quá thấp. Để tránh những biến động bất lợi cho
việc ổn định quy mô dân số ở mức phù hợp, có được cơ cấu dân số hợp lý và
kéo dài thời gian của cơ cấu “dân số vàng”, cầ phả duy trì mức sinh thấp, hợp
lý và cần có chính sách linh hoạt, thích ứng với những diễn biến của mức
sinh.
1.3.1.5. Năng lực kế hoạch hóa, lồng ghép biến dân số
Dân số và phát triển có mối quan hệ chặt chẽ và tương hỗ lẫn nhau.
Việc lồng ghép các biến dân số vào kế hoạch phát triển KT-XH là yêu cầu
khách quan. Tuy nhiên, việc lồng ghép các biến dân số của các bộ, ngành, địa
phương vào kế hoạch phát triển KT-XH chưa thực sự tốt và chưa được quan
tâm đúng mức. Điều này dẫn đến tình trạng vừa lãng phí vừa thiếu hụt trong
đầu tư, phát triển KT-XH.
1.3.2. Quan điểm, mục tiêu
1.3.2.1. Quan điểm:
1.3.2.1.1. Chiến lược Dân số và Sức khỏe sinh sản Việt Nam giai đoạn 2011 -
2020 là một nội dung quan trọng của Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội
của đất nước, góp phần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, nâng cao chất
lượng cuộc sống của từng người, từng gia đình và toàn xã hội.
1.3.2.1.2. Giải quyết đồng bộ các vấn đề dân số, sức khỏe sinh sản, tập trung
nâng cao chất lượng dân số, cải thiện sức khỏe bà mẹ và trẻ em, phát huy lợi
thế của cơ cấu “dân số vàng”, chủ động điều chỉnh tốc độ tăng dân số và kiểm
soát tỷ số giới tính khi sinh.
1.3.2.1.3. Giải pháp cơ bản để thực hiện công tác dân số, chăm sóc sức khỏe
sinh sản là sự kết hợp đồng bộ, hiệu quả giữa vận động, giáo dục, truyền
thông chuyển đổi hành vi, cung cấp dịch vụ dự phòng tích cực, chủ động,
công bằng, bình đẳng và chế tài kiên quyết, hiệu quả đối với các đơn vị, cá

17
nhân hoạt động dịch vụ vi phạm các quy định về chẩn đoán và lựa chọn giới
tính thai nhi.
1.3.2.1.4. Đầu tư cho công tác dân số, chăm sóc sức khỏe sinh sản là đầu tư
cho phát triển bền vững, mang lại hiệu quả trực tiếp về kinh tế, xã hội và môi
trường. Tăng mức đầu tư từ ngân sách nhà nước, tích cực tranh thủ các nguồn
viện trợ và huy động sự đóng góp của nhân dân; ưu tiên nguồn lực cho vùng
sâu, vùng xa, miền núi, vùng ven biển và hải đảo.
1.3.2.1.5. Tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy Đảng và chính
quyền; nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước; huy động sự tham gia của toàn xã
hội; tiếp tục kiện toàn hệ thống tổ chức bộ máy để thực hiện có hiệu quả công
tác dân số, chăm sóc sức khỏe sinh sản.
1.3.2.2. Mục tiêu:
1.3.2.2.1. Mục tiêu tổng quát: Nâng cao chất lượng dân số, cải thiện tình
trạng sức khỏe sinh sản, duy trì mức sinh thấp hợp lý, giải quyết tốt những
vấn đề về cơ cấu dân số và phân bố dân số, góp phần thực hiện thắng lợi sự
nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
1.3.2.2.2. Các mục tiêu cụ thể:
- Mục tiêu 1: Phấn đấu tốc độ tăng dân số ở mức khoảng 1% vào năm 2015
và ổn định ở mức khoảng 1% vào năm 2020; chỉ số phát triển con người
(HDI) ở mức trung bình cao của thế giới vào năm 2020.
- Mục tiêu 2: Nâng cao sức khỏe, giảm bệnh, tật và tử vong ở trẻ em, thu hẹp
đáng kể sự khác biệt về các chỉ báo sức khỏe trẻ em giữa các vùng, miền.
+ Chỉ tiêu 1: Giảm tỷ suất chết trẻ em dưới 5 tuổi xuống 19,3‰ vào năm
2015 và xuống 16‰ vào năm 2020.
+ Chỉ tiêu 2: Tỷ lệ bà mẹ mang thai được sàng lọc trước sinh đạt 15% vào
năm 2015 và 50% vào năm 2020.
18
+ Chỉ tiêu 3: Tỷ lệ trẻ sơ sinh được sàng lọc đạt 30% vào năm 2015 và 80%
vào năm 2020.

- Mục tiêu 3: Nâng cao sức khỏe bà mẹ, thu hẹp đáng kể sự khác biệt về các
chỉ báo sức khỏe bà mẹ giữa các vùng, miền.
+ Chỉ tiêu: Giảm tỷ lệ tử vong bà mẹ liên quan đến thai sản xuống
58,3/100.000 trẻ đẻ sống vào năm 2015 và xuống dưới 52/100.000 vào năm
2020.
- Mục tiêu 4: Giảm mạnh tốc độ tăng tỷ số giới tính khi sinh, đặc biệt tập
trung vào các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương có tình trạng mất cân
bằng nghiêm trọng về tỷ số giới tính khi sinh, tiến tới đưa tỷ số này trở lại
mức 105 - 106 trẻ sơ sinh trai/100 trẻ sơ sinh gái khoảng năm 2025.
+ Chỉ tiêu: Tỷ số giới tính khi sinh dưới mức 113 trẻ sơ sinh trai/100 trẻ sơ
sinh gái vào năm 2015 và dưới mức 115/100 vào năm 2020.
- Mục tiêu 5: Duy trì mức sinh thấp hợp lý, đáp ứng đầy đủ nhu cầu kế hoạch
hóa gia đình của người dân, tăng khả năng tiếp cận dịch vụ hỗ trợ sinh sản có
chất lượng.
+ Chỉ tiêu 1: Tổng tỷ suất sinh (số con trung bình của một cặp vợ chồng trong
độ tuổi sinh đẻ) giảm xuống 1,9 con vào năm 2015 và 1,8 con vào năm 2020.
+ Chỉ tiêu 2: Quy mô dân số không vượt quá 93 triệu người vào năm 2015 và
98 triệu người vào năm 2020.
- Mục tiêu 6: Giảm tỷ lệ phá thai, cơ bản loại trừ phá thai không an toàn.
+ Chỉ tiêu: Giảm tỷ lệ phá thai xuống 27/100 trẻ đẻ sống vào năm 2015 và
xuống dưới 25/100 vào năm 2020.
- Mục tiêu 7: Giảm nhiễm khuẩn đường sinh sản, nhiễm khuẩn lây truyền qua
đường tình dục; chủ động phòng ngừa, phát hiện và điều trị sớm ung thư
đường sinh sản, chú trọng sàng lọc ung thư đường sinh sản ở phụ nữ trong độ
tuổi 30 - 54 tuổi.
19
+ Chỉ tiêu 1: Giảm 15% số trường hợp nhiễm khuẩn đường sinh sản vào năm
2015 và 30% vào năm 2020.
+ Chỉ tiêu 2: Giảm 10% số trường hợp nhiễm khuẩn lây truyền qua đường
tình dục vào năm 2015 và 20% vào năm 2020.

+ Chỉ tiêu 3: Tỷ lệ phụ nữ ở độ tuổi 30 - 54 tuổi được sàng lọc ung thư cổ tử
cung đạt 20% vào năm 2015 và 50% vào năm 2020.
+ Chỉ tiêu 4: Tỷ lệ phụ nữ trên 40 tuổi được sàng lọc ung thư vú đạt 20% vào
năm 2015 và 50% vào năm 2020.
- Mục tiêu 8: Cải thiện sức khỏe sinh sản của người chưa thành niên và thanh
niên.
+ Chỉ tiêu 1: Tăng tỷ lệ điểm cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe sinh sản
thân thiện với người chưa thành niên và thanh niên lên 50% tổng số điểm
cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe sinh sản vào năm 2015 và 75% vào năm
2020.
+ Chỉ tiêu 2: Giảm 20% số người chưa thành niên có thai ngoài ý muốn vào
năm 2015 và giảm 50% vào năm 2020.
- Mục tiêu 9: Cải thiện sức khỏe sinh sản cho các nhóm dân số đặc thù (người
di cư, người khuyết tật, người nhiễm HIV, người dân thuộc dân tộc có nguy
cơ suy thoái về chất lượng giống nòi); đáp ứng kịp thời nhu cầu chăm sóc sức
khỏe sinh sản cho người là nạn nhân của bạo lực vì lý do giới tính và trong
trường hợp thảm họa, thiên tai.
+ Chỉ tiêu: Tăng tỷ lệ tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe sinh sản của các
nhóm dân số đặc thù lên 20% vào năm 2015 và 50% năm 2020.
- Mục tiêu 10: Tăng cường chăm sóc sức khỏe người cao tuổi.
+ Chỉ tiêu 1: Tăng tỷ lệ cơ sở y tế tuyến huyện trở lên có điểm cung cấp dịch
vụ chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi lên 20% vào năm 2015 và 50% vào
năm 2020.
20
+ Chỉ tiêu 2: Tăng tỷ lệ người cao tuổi được tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức
khỏe dựa vào cộng đồng lên 20% vào năm 2015 và 50% năm 2020.
- Mục tiêu 11: Thúc đẩy phân bố dân số phù hợp với định hướng phát triển
kinh tế - xã hội quốc gia; tăng cường lồng ghép các yếu tố về dân số vào
hoạch định chính sách, xây dựng quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã
hội ở các cấp, các ngành.

21
Chương 2
PHÂN TÍCH CÁC MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC DÂN SỐ VÀ SỨC
KHỎE SINH SẢN VIỆT NAM GIAI ĐOẠN 2011-2020 VỀ KHẢ NĂNG
ÁP DỤNG TẠI HUYỆN VÂN CANH, TỈNH BÌNH ĐỊNH
2.1. Mục tiêu tổng quát
Nâng cao chất lượng dân số, cải thiện tình trạng sức khỏe sinh sản, duy
trì mức sinh thấp hợp lý, giải quyết tốt những vấn đề về cơ cấu dân số và
phân bố dân số, góp phần thực hiện thắng lợi sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện
đại hóa đất nước.
Để đạt được mục tiêu tổng quát đó, chúng ta cần triển khai làm tốt các
nhóm mục tiêu cụ thể như sau: Nâng cao chất lượng dân số giai đoạn đầu đời:
giảm tỷ lệ bệnh, tật, tử vong ở trẻ sơ sinh và trẻ em dưới 5 tuổi, chú trọng
giảm tỷ lệ trẻ em bị mắc các bệnh bẩm sinh, rối nhiễu tâm trí, rối loạn dinh
dưỡng; Nâng cao sức khỏe bà mẹ, giảm tử vong mẹ, thu hẹp đáng kể sự khác
biệt về sức khỏe bà mẹ giữa các vùng miền; Khống chế tốc độ gia tăng tỷ số
giới tính khi sinh, tiến tới ổn định và cân bằng tỷ số giới tính khi sinh; Đáp
ứng đầy đủ nhu cầu kế hoạch hóa gia đình; Tăng khả năng tiếp cận và nâng
cao chất lượng dịch vụ hỗ trợ vô sinh; Giảm mạnh phá thai, loại trừ phá thai
không an toàn; Giảm các bệnh nhiễm khuẩn đường sinh sản, bệnh lây truyền
qua đường tình dục; chủ động phòng ngừa, phát hiện và điều trị sớm ung thư
đường sinh sản; Nâng cao chất lượng dân số, cải thiện sức khỏe sinh sản cho
các nhóm dân số đặc thù, chú trọng người cao tuổi, một số dân tộc có nguy cơ
suy giảm, vị thành niên và thanh niên, người khuyết tật, người di cư. Đáp ứng
nhu cầu chăm sóc sức khỏe sinh sản cho người bị bạo hành giới và trong
trường hợp thảm hoạ thiên tai;Tăng khả năng lồng ghép các yếu tố dân số vào
hoạch định chính sách và lập kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội, đảm bảo
cung cấp đầy đủ, kịp thời, chính xác thông tin, số liệu về dân số đáp ứng yêu
22
cầu quản lý, điều hành chương trình dân số, sức khỏe sinh sản, yêu cầu xây

dựng quy hoạch và kế hoạch phát triển kinh tế xã hội đến năm 2020 các cấp,
các ngành.
2.2. Mục tiêu cụ thể
2.2.1. Mục tiêu 1: Phấn đấu tốc độ tăng dân số ở mức khoảng 1% vào năm
2015 và ổn định ở mức khoảng 1% vào năm 2020; chỉ số phát triển con người
(HDI) ở mức trung bình cao của thế giới vào năm 2020.
Theo Kết quả tổng hợp điều tra toàn bộ Tổng điều tra dân số và nhà ở
01/04/2009 của Chi cục Thống kê huyện Vân Canh thì tốc độ tăng dân số
năm 2009 so với năm 1999 là 15,4%, tỷ lệ tăng dân số bình quân hàng năm
thời kỳ này là 1,5%. Các tỷ lệ này của thời kỳ 1989-1999 là 22,1% và
2,2,%/năm. Như vậy đến năm 2015 Vân Canh hoàn toàn đạt đực mục tiêu
này. Tuy nhiên, tỷ lệ hộ nghèo vẫn còn cao (52%), cuộc sống khắc nghiệt,
điều kiện phát triển kinh tế-xã hội thấp, phát triển các dịch vụ giáo dục, y tế
khó khăn, cho nên vấn đề phát triển chỉ số con người khó có thể thực hiện
được chỉ trong 10 năm đến.
2.2.2. Mục tiêu 2: Nâng cao sức khỏe, giảm bệnh, tật và tử vong ở trẻ em, thu
hẹp đáng kể sự khác biệt về các chỉ báo sức khỏe trẻ em giữa các vùng, miền.
- Theo thống kê tại Trung tâm Y tế Vân Canh, tỷ suất chết trẻ em dưới 5 tuổi
của huyện trong 3 năm liền kề trước đây rất thấp: 3,88‰ (năm 2009), 1,32‰
(năm 2010) và 3,78‰ (năm 2011).
- Công tác sàng lọc sơ sinh và trước sinh chỉ mới triển khai gần đây. Theo
Phương hướng nhiệm vụ công tác Dân số - Kế hoạch hóa gia đình năm 2012
của Trung tâm Dân số - Kế hoạch hóa gia đình huyện Vân Canh thì chỉ tiêu
sàng lọc sơ sinh là 10%; sàng lọc trước sinh 10%. Nếu được sự đầu tư của
tỉnh và huyện về tài lực, vật lực thì không có ngăn cản nào để đạt mục tiêu
này của Chiến lược vào năm 2020.
23
2.2.3. Mục tiêu 3: Nâng cao sức khỏe bà mẹ, thu hẹp đáng kể sự khác biệt về
các chỉ báo sức khỏe bà mẹ giữa các vùng, miền.
- Trong những năm qua, huyện Vân Canh không có trường hợp nào tử vong

mẹ liên quan đến thai sản. Tuy nhiên, trong thời gian đến cũng cần quan tâm
nâng cao công tác quản lý thai nghén, nâng cao chất lượng chăm sóc trong và
sau sinh.
2.2.4. Mục tiêu 4: Giảm mạnh tốc độ tăng tỷ số giới tính khi sinh, đặc biệt
tập trung vào các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương có tình trạng mất cân
bằng nghiêm trọng về tỷ số giới tính khi sinh, tiến tới đưa tỷ số này trở lại
mức 105 - 106 trẻ sơ sinh trai/100 trẻ sơ sinh gái khoảng năm 2025.
- Theo Kết quả tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2009 của Cục Thống kê
tỉnh Bình Định, tỷ số giới tính khi sinh của huyện Vân Canh là 121,6 bé
trai/100 bé gái. Trong khi đó tỷ số này của tỉnh là 113,8 và của cả nước là
110,5. Điều này nói lên sự bất thường đối với quy luật sinh học, đồng thời nó
cũng nói lên tư tưởng trọng nam khinh nữ trong người dân vẫn còn cao và
nghi ngờ có sự can thiệp chủ ý ở mức độ nào đó để lựa chọn giới tính. Vì vậy,
để đạt được chỉ tiêu này của Chiến lược (Tỷ số giới tính khi sinh dưới mức
113 trẻ sơ sinh trai/100 trẻ sơ sinh gái vào năm 2015 và dưới mức 115/100
vào năm 2020) đối với huyện Vân Canh là cực kỳ khó.
2.2.5. Mục tiêu 5: Duy trì mức sinh thấp hợp lý, đáp ứng đầy đủ nhu cầu kế
hoạch hóa gia đình của người dân, tăng khả năng tiếp cận dịch vụ hỗ trợ sinh
sản có chất lượng.
- Tổng tỷ suất sinh năm 2009 của Vân Canh là 2,29 con/phụ nữ. Chất lượng
dịch vụ kế hoạch hóa gia đình tại các trạm y tế còn thấp, sự nhận thức của
người dân chưa cao, cho nên để đạt mục tiêu tổng tỷ suất sinh giảm xuống 1,9
con vào năm 2015 và 1,8 con vào năm 2020 thì chính quyền, các ngành cần có sự
quan tâm nhiều hơn nữa.
24
2.2.6. Mục tiêu 6: Giảm tỷ lệ phá thai, cơ bản loại trừ phá thai không an toàn.
Theo thống kê tại Trung tâm Y tế Vân Canh, những năm gần đây tỷ lệ
phá thai là rất thấp.
2.2.7. Mục tiêu 7: Giảm nhiễm khuẩn đường sinh sản, nhiễm khuẩn lây
truyền qua đường tình dục; chủ động phòng ngừa, phát hiện và điều trị sớm

ung thư đường sinh sản, chú trọng sàng lọc ung thư đường sinh sản ở phụ nữ
trong độ tuổi 30 - 54 tuổi.
- Vân Canh là huyện miền núi, đời sống đồng bào người dân còn khó khăn,
nhất là đồng bào người dân tộc thiểu số, điều kiện vệ sinh cá nhân thấp kém
như ba công trình vệ sinh, xử lý rác, phân gia súc. Vì vậy, để đạt mục tiêu này
phần lớn tùy thuộc vào sự đầu tư của Nhà nước.
- Bình Định nói chung và Vân Canh nói riêng đang hưởng lợi từ dự án sàng
lọc ung thư vú và dự án này đang triển khai hoạt động có hiệu quả. Vì thế đây
là điều kiện tốt để thực hiện tốt chỉ tiêu này trong 10 năm tới.
2.2.8. Mục tiêu 8: Cải thiện sức khỏe sinh sản của người chưa thành niên và
thanh niên.
2.2.9. Mục tiêu 9: Cải thiện sức khỏe sinh sản cho các nhóm dân số đặc thù
(người di cư, người khuyết tật, người nhiễm HIV, người dân thuộc dân tộc có
nguy cơ suy thoái về chất lượng giống nòi); đáp ứng kịp thời nhu cầu chăm
sóc sức khỏe sinh sản cho người là nạn nhân của bạo lực vì lý do giới tính và
trong trường hợp thảm họa, thiên tai.
Hai mục tiêu 8 và 9 thì Vân Canh có thể đạt được, vì trong thời gian
qua, ngành Y tế phối hợp tốt với các ban ngành trong huyện thành lập các câu
lạc bộ sinh hoạt thường xuyên theo lịch, đã có rất nhiều thanh thiếu niên tham
gia tích cực.
2.2.10. Mục tiêu 10: Tăng cường chăm sóc sức khỏe người cao tuổi.
- Hiện nay tại các trạm y tế hầu như chưa có các dụng cụ, trang thiết bị để
phục vụ người cao tuổi. Kiến thức về chăm sóc người cao tuổi của người dân
25

×