Tải bản đầy đủ (.pdf) (4 trang)

Kiến thức cha me cần biết - Phần 15 doc

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (113.42 KB, 4 trang )

Cha khôn, cha dại
Vừa tốt nghiệp đại học chẳng phải vất vả chạy đôn chạy đáo đi xin việc như các
bạn đồng trang lứa, Duy đã được ba đưa vào làm ở phòng kinh doanh trong công
ty nơi ông làm giám đốc. Vị trí này đã được ông Hoàng - ba Duy "dọn" sẵn từ khi
Duy còn chưa ra trường. Vốn được cưng chiều từ nhỏ, nhà lại giàu có nên Duy
càng ỷ lại. Các đồng nghiệp trong công ty chẳng mấy ai có thiện cảm với cậu quý
tử của sếp vốn ham chơi hơn ham làm, lại kênh kiệu, phách lối.
Được một thời gian, công ty bị phát hiện trốn thuế nhà nước, ông Hoàng bị đình
chỉ công tác chờ ngày ra tòa. Vị giám đốc mới lên thay, việc đầu tiên của ông ta là
chấn chỉnh lại nhân sự. Duy nằm trong danh sách bị sa thải do năng lực kém. Ông
Hoàng cũng hối hận vì đã không biết dạy con tự đứng vững trên chính đôi chân
của mình.
Gia đình của chị Thủy có ba thế hệ làm nhà giáo, còn bên nhà anh Thanh - chồng
chị lại theo nghề y. Có hai đứa con một trai, một gái, anh chị quyết tâm cho con
theo nghiệp cha mẹ, nếu không dạy học thì làm bác sĩ. Thời các con còn là sinh
viên, anh chị luôn động viên con tham gia các hoạt động tập thể do nhà trường tổ
chức như chiến dịch mùa hè xanh, tham gia các hoạt động xã hội. Dù gia đình khá
giả nhưng hai con của chị Thủy đã bắt đầu những công việc bán thời gian như tiếp
thị, bán hàng hội chợ, giao hàng… Những công việc ấy giúp hai con chị hiểu được
giá trị sức lao động. Giờ đây, con gái chị Thủy là giáo viên giỏi, còn con trai chị
đang là một bác sĩ đầy triển vọng. Anh chị chưa bao giờ hối hận vì mình đã "rèn"
các con một cách khắc khe.
Người ta thường nói hãy uốn tre khi còn là măng, cũng như dạy con từ thuở còn
thơ. Hai kiểu dạy con khác nhau ở trên đưa đến hai kết quả hoàn toàn khác nhau
nhưng rất đáng để chúng ta suy ngẫm.

Cha mẹ phải biết nói “không”
Có những bậc cha mẹ không thể từ chối con bất cứ điều gì. Con họ có thói đòi gì
được nấy. Nhiều người quyết tâm sẽ nói “không” khi con đòi những gì vô lý hoặc
có hại nhưng khi con ngỏ ý thì họ lại không từ chối được. Tại sao vậy?
Có bốn nguyên nhân:


- Trẻ rất ngây thơ, kháu khỉnh và dễ bị tổn thương nên cha mẹ không nỡ từ chối.
Ai nỡ nào làm cho trẻ khóc được!
- Phần lớn cha mẹ trưởng thành trong nền giáo dục độc đoán của cha mẹ mình
ngày xưa. Cho nên ngày nay họ thà mang tiếng chiều con còn hơn là làm cho con
cái mình sống trong sự kiềm hãm như họ hồi trước.
- Phần đông cha mẹ không có thời gian để giải thích cho con tại sao họ từ chối nó.
Chút giờ rãnh rỗi sau một ngày mệt nhọc để dành chơi với con hoặc làm công việc
gia đình thì thú vị hơn là căng thẳng “cãi nhau” với con và nó khóc lè nhè.
- Sau một ngày làm việc vất vả, ai mà không muốn cùng gia đình hưởng một buổi
tối vui vẻ. Gặp phải cảnh con khóc nhè, làm nũng, không chịu ăn Thôi thì ráng
mà chiều con cho qua chuyện.
Nói “không” trước những yêu cầu bất hợp lý của con không làm cho trẻ cảm thấy
bị bỏ rơi hoặc tổn thương mà là khép trẻ vào kỷ luật. Biết từ chối đúng lúc không
những dạy cho con không phục tùng mù quáng mà còn dạy nó biết tự chủ và tự
kiểm soát cuộc đời của mình. Trẻ cảm thấy tự tin và tự do hơn khi chúng phải chịu
trách nhiệm với chính mình.
Trẻ con không phải là người đưa ra quyết định cuối cùng và nó cũng biết là nó
không thể làm việc đó. Trẻ cũng hiểu rằng chúng còn quá nhỏ trước một thế giới
quá rộng lớn. Để cho trẻ chọn lựa và quyết định chỉ khiến cho chúng lo âu mà thôi
vì trẻ nghĩ rằng cha mẹ là những người “lớn”, tại sao lại để cho chúng quyết định
thay vì chỉ ra cho chúng biết những gì chúng phải làm!
Vì vậy, chính thái độ kiên quyết và nhất quán của cha mẹ làm cho trẻ yên tâm hơn
và giúp chúng phát triển nhân cách mạnh mẽ. Trẻ không mất tinh thần, mà trái lại,
còn đồng lòng ủng hộ kế hoạch hợp lý cha mẹ đã vạch ra. Trẻ sẽ nghĩ rằng "Cha
mẹ tài giỏi và mạnh hơn tất cả. Cha mẹ luôn bảo vệ mình. Mình luôn có cha mẹ ở
bên cạnh".
Cần giải thích ngắn gọn:
Câu trả lời "không" của cha mẹ làm cho trẻ yên tâm nhưng không nên vì thế mà
lạm dụng. Tiếng "không" của cha mẹ phải được sử dụng hạn chế và được cân nhắc.
Muốn cho con nghe lời thì phải biết nói "không" đúng lúc, hợp lý, nhất quán, tôn

trọng và phù hợp với tuổi của con. Song cũng cần phải giải thích ngắn gọn để giải
tỏa nỗi ấm ức trong lòng của chúng.
Tiếng “không” có khi là một cấm đoán, có khi là một yêu cầu, có khi chỉ là một
câu "Thôi, đủ rồi "
Cha mẹ phải biết thông cảm vì đôi khi yêu cầu thực sự của trẻ không phải là
những gì chúng cần ngay lúc đó. Nếu trẻ đòi "Mẹ mua cho con cái xe này đi", bạn
có thể tử chối khéo "Cái xe này cũng giống cái xe xanh mẹ mua cho con năm
ngoái đó. Chắc con thích lắm? Mẹ sẽ tặng con vào sinh nhật năm nay nhé”. Trẻ
hân hoan khi thấy mẹ đồng ý. Nhận ra được tình thương yêu và chăm sóc của mẹ,
trẻ sẽ không đòi hỏi gì hơn.


×