Tải bản đầy đủ (.doc) (4 trang)

Những bức thư tình của Napoleông gửi Sosephine

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (44.3 KB, 4 trang )

JOSEPHINE ( Marie – Josephe Tascher de la Pagerie) ( 1763- 1814) là goá
phụ của tử tước Beauharnais tuy hơn Napoleong 4 tuổi nhưng nàng còn trẻ và tuyệt
đẹp. Năm 1796 nàng kết hôn với Napoleong, bấy giờ mới 27 tuổi là một tướng lãnh
lỗi laic của cách mạng Pháp. Cuộc hôn nhân mới kéo dài được vài tháng thì nàng
Josephine đã phải lòng một chánh khách tên là Barras, một nhân vật quan trọng trong
chính quyền, trong thời gian chung sống cô gái tài tình ấy đã đem lại cho Napoleông
những phút giây li kì không thể quyên được. Vì vậy người anh hùng thou 18 đã viết
cho nàng những lời thiết tha sôi nổi nhất.
Nhưng tâm hồn của Sosephine rất lãng mạng. năm 1804 tuy được lên ngôi
hoàng hậu, nàng vẫn gây buồn khổ cho ông hoàng Napoleong đến nỗi ông phải li dò
nàng năm 1809
Sau đây là những bức thư tình của Napoleong gưỉ cho nàng Sosephine
(1)
Em Sosephine yêu quý!
Em đã làm anh yêu đến mất cả lí trí. Anh không ăn được. Anh không ngủ được. Anh
không còn thiết tha gì đến bạn bè. Anh không còn thiết gì đến danh vọng. Chiến
thắng chỉ có giá trò vì làm em vui. Nếu không thế anh đã bỏ ngay quân đội về ngay
Paris để phủ phục dưới chân em.
Em đã khiến anh yêu đến vô bờ bến, em khiến lòng anh rạo rực điên cuồng.
Không một giờ phút nào anh không ngắm nhìn em, không một giờ phút nào anh
không hôn bóng hình em.
(2)
Tôi không yêu em, không yêu chút nào cả, trái lại tôi ghét em- Em chỉ là một
con lọ lem hư neat, vụng về rồ dại. Em chẳng hề viết cho tôi, em không yêu chồng
em, em viết thư của em làm vui chồng em như thế nào, ấy thế mà em không buồn
viết cho ta lấy 6 hàng, dẫu là nghệch ngoạc.
Chứ thưa em suốt cả ngày em làm gì? Công việc gì quan trọng đến nỗi em
không có thì giờ viết thư cho kẻ yêu em tha thiết? Cái tình yêu nào khiến cho em
không đếm xỉa đến cái tình, cái tình yêu nồng nàn chung thuỷ mà em đã hứa với
chồng em? Chứ cái kẻ phi thường kia, cái tên tình nhân mới kia là con người như thế
nào mà chiếm hết cả giờ phút, hết cả ngày tháng của em, khiến em không buồn để ý


chút nào đến chồng em? Sosephine hãy coi chừng ! Một đêm nào đó không biết, cửa
ngõ sẽ bò phá tung, và tôi sẽ có mặt ở đó.
Thật thế, anh bực bội hết sức, em yêu của anh à, chỉ vì chả nhận được tin gì
của em cả, em hãy mau mau viết cho anh lấy 4 trang đi, bốn trang đầy những gì êm ái
cho lòng anh đầy những tình cảm vui thú nhất.
Anh mong sớm được ghì chặt em trong tay, hôn em hàng triệu cái hôn nóng bỏng như
dưới ánh mặt trời nhiệt đới.
(3)
Anh đến Milan, anh chạy bổ lại đằng nhà, anh bỏ hết để lại với em, để ôm em
trong tay….Em không có nay: Em chạy hết tỉnh này sang tỉnh khác để vui hội hè; anh
gần đến thì em đi, em không còn thiết gì đến anh Napoleong thân mến của em nữa.
Chẳng qua em chỉ yêu hắn vì một chút bồng bột, sự thay lòng đổi dạ đã khiến em
không đếm xỉa gì đến hắn. Anh đã quen với hiểm nguy, anh biết phương thuốc trò
những nổi buồn nản, nhưng cái xấu của đời. Cái không may anh phải chòu thật ai dè-
lẽ ra anh phải được miễn.
Anh sẽ ở lại đây cho đến tối ngày mồng 9. em chả việc gì phải bận tâm, cứ vui thú đi,
em sỉnh ra là để vui mà. Cả thiên hạ cũng sẽ vui sướng nếu làm được em vui. Và chỉ
có chồng em là buồn, buồn lắm.
(4)
HỢI NỮ HOÀNG VĨ ĐẠI, không có lấy một bức thư của bà kể từ ngày bà rời
khỏi Strassburg Bà đi Baden, đi Stuttgart, đi Munich mà không hề viết cho chúng tôi
lấy một lời. Thật là chả có gì yêu đương, chả có gì âu yếm. Tôi vẫn ở Brunn. Quân
Nga đi rồi. Tôi vừa kí đình chiến. Vài ngày nứa tôi sẽ biết tôi sẽ là gì. Từ trên ngôi
cao của bà, bà hãy hạ mình đoái tưởng đến kẻ nô lệ của bà một chút.
(5)
Anh có nhận được thư của em trong đó em tỏ ra bất bình về vài điều anh nói
có hơi gay gắt về đàn bà, thật thế anh ghét nhất là hạng đàn bà nhiễu sự, anh quen
sống với hạng đàn bà ngoan ngoãn, hiền dòu, hoà nhã, anh chỉ yêu những người như
thế. Nếu như họ nuông chiều anh, lỗi đâu phải tại anh, nhưng tại em. Vả lại xưa nay
anh rất tốt với một người, lúc nào cũng tỏ ra biết điều phúc hậu là bà d’Hatzfeld .Khi

anh đưa bà ta xem thư của chồng, bà cảm động sụt sùi nói với anh một cách hồn
nhiên: Dạ đây quả là chử của anh ấy. Khi bà ta đọc thư, giọng của bà ta đi sâu vào
hồn anh. Bà ta đã làm anh đau noun. Anh bảo bà ta: “Này bà ạ, vứt bức thư vào lửa đi
thôi. Giờ thì tôi không còn đủ sức để trừng phạt chồng bà được nữa”. Bà ta đốt bức
thư và anh xem hình như bà sung sướng lắm. Giờ thì chồng của bà khỏi lo. Nếu như
cuộc gặp gỡ chỉ chậm lại hai tiếng đồng hồ nữa thì hẳn đã quá muộn. Em xem anh
vẫn yêu những người đàn bà phúc hậu, hồn nhiên và hiền dòu ; nhưng cũng chỉ vì họ
giống em.
Tạm biệt em yêu anh vẫn bình thường.
(6)
Em yêu, bức thư em ngày 20 tháng giêng làm anh bứt rứt; như buồn quá. Em
à, thiếu thành kính cũng là bất hạnh. Em bảo anh đối với em hạnh phúc của em còn
hơn cả vinh quang; như thế không cao thượng; em phải nói với tôi hạnh phúc của kẻ
khác còn hơn cả vinh quang. Vậy lại không là vợ thảo: Em phải nói: “ Hạnh phúc của
chồng tôi là vinh quang của tôi” vậy lại không là mẹ hiền; em phải nói “ hạnh phúc
của các con tôi là vinh quang của tôi. Vì dân tộc, chồng em, con em, không thể sung
sướng nếu không có chút vinh quang, vậy tại sao lại coi thường vinh quang như thế?
Josephine lòng dạ em thật tốt, nhưng lí trí em bạc nhược, tình cảm của em rất tế nhò
nhưng lí luận của em không vững.
Thôi cãi nhau mà làm gì. Anh muốn em vui tươi, bằng lòng với số phận, biết
nghe lời, đừng than vãn, đừng khóc lóc mà hãy vui trong lòng, hãy thanh thản lên đôi
chút. Tạm biệt em yêu, anh phải đi thanh sát các đồn điền của anh.
(7)
Em yêu anh vừa nhận được thư của em ngày 19 tháng 4 , thư viết tệ quá. Anh
khi nào cũng vẫn vậy, những kẻ như anh không bao giờ thay đổi. Anh không hiểu
Êùgene đã nói những gì với em. Anh không biên thư cho em vì em không hồi âm và
vì anh chỉ ước mong những cái gì làm vừa ý em.
Anh rất mừng nghe em đònh đi Malmaison và em hài lòng. Anh rất sung sướng
nhận được tin em và cho em biết tin anh. Anh không nói gì hơn cho đến jgi en so bức
thư này với thư của em; sau đó anh sẽ để em phê phán em và anh, ai là người bạn

chân thành hơn ai.
Tạm biệt em yêu, hãy giữ gìn sức khoẻ hãy công bằng với chính em cũng như
với anh.
Thư của Sosephin gửi Napoleong
Một ngàn lần, một ngàn lần âu yếm cảm ơn anh đãkhông quên em. Thằng con
anh vừa đen thư của anh về cho em. Em hăm hở đọc, thế mà cũng mất bao nhiêu thì
giờ mới đọc xong. Vì không có một lời nào không làm em rơi lệ, nhưng những giọt lệ
mới ngọt ngào làm sao ! Em đã hồi phục được lòng em và rồi nó sẽ thế mãi, có những
tình cảm sống mãi trong lòng cả một đời và có thể chấm dứt khi cuộc sống không còn
nữa.
Em rất buồn vì bức thư của em ngày 19 lại làm anh bực mình, em không nhớ
hẳn lời lẽ ra sao, nhưng em biết tâm trạng đau khổ nào khiến em viếtbức thư ấy, đó là
nỗi buồn vì chẳng nhận được lời nào từ anh cả.
Em viết cho anh khi em rời dinh Malmaison, và sau đó em đã viết thư cho anh
không biết bao nhiêu là lần! Nhưng em không biết hay không hiểu vì lẽ gì mà anh lại
lặng lẽ như thế, và em sợ nếu em ghi thư cho anh lại làm buồn lòng anh. Thư anh là
cả một liều thuốc bổ cho em, hãy vui đi anh, hãy vui như đáng được vui, đó là điều
em hết lòng mong mỏi. Anh cũng đã cho em cái phần vui của em rồi, một phần mà
em tận hưởng, không gì đối với em lại có giá trò như một món quàkó niệm hơn thế.
Xin tạm biệt anh, em tha thiết cảm cũng như em tha thiết yêu anh mãi mãi.
Tháng 4 năm 1810
Năm 1810 ông kết hôn với Marie louise, ông nói với Metternich là bây giờ
ông mới bắt đầu sống, là ông luôn mong mỏi có một gia đình thì giờ ông đã có.
Bức thư đònh mệnh mà Na poleong gửi Marie louise, chính bức thư này đã bò
chặn giữ đã đưa Napoleong đến thất bại trong chiến dòch 1814 và đưa ông đi đày tới
Elba, khiến ông rời khỏi ngai vàng nước Pháp và mất quyền bá chủ Châu âu. Khi
Marie biết tin lá thư đã bò chặn bắt, thì bà cũng tỏ ra rất buồn bực, thật thế quân đồng
minh biết tin Napoleong sắp kéo quân về thủ đô. Để đẩy lùi quân đồng minh khỏi
Paris , tiết lộ đúng cái điều mà chúng đang cần biết.
Khi biết tin bức thư đã bò bại lộ, marie vẫn ở Viên thủ đô của nước Áo, bà

chẳng làm gì để giúp đỡ Napoleong ở pháp mà lại trở thành nhân tình và sau cùng là
vợ của Bá tước Neipperg, người đã giúp nàng trốn khỏi nước Áo để về nước pháp
cùng với đứa con trai
Trên chiến trường Napoleong là một đại anh hùng, thế nhưng trong chên
tình của ông thật bất hạnh, nuôi dưỡng tình yêu bằng cả trái tim nhưng đáp lại là sự
phủ phàng thật tàn nhẫn, đúng là một trò đùa của số phận.
Sau đây là bức thư đònh mệnh mà khiến cho Napoleong
bại trận.
Từ biệt bạn đời. Hôn đứa con trai của anh!
Ngaỳ 23 tháng 3 năm 1814
Em, anh đã rong ruổi chinh chiến suốt mấy ngày nay. Ngày 20 anh chiếm
Arcis- sur- Aube. Quân đòch tấn công anh ở đó lúc 6 giờ chiều, cũng ngày hôm đó anh
đánh chúng, giết 4000 tên. Anh bắt được hai khẩu súng của chúng, chúng bắt được
của anh hai khẩu thế là huề. Ngày 21 quân đòch dàn thành trận tuyến nhằm mục đích
yểm trợ cho đoàn xe của chúng tiến trình về thành Brienne và Arcis- sur- Aube. Anh
quyết đònh tiến về Marne và chiếm đường giao thông của chúng và đẩy chúng lui
khỏi thành Paris và kéo quân tới thành trì của chúng . Anh sẽ ở Saint Dizier chiều
nay. Từ biệt bạn đời, hôn đứa con trai của anh.

Sưu tầm và chép lại, hi vọng đây là tài
liệu cần thiết cho bạn
GV: Trần Thò Thắng
Trường THCS Đạ M’rông, Đamrông,
Lâm Đồng.

×