Tải bản đầy đủ (.doc) (2 trang)

luong cấp muộn là do đâu

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (19.39 KB, 2 trang )

Xin chào quý thầy cô giáo!
Tôi là một giáo viên bình thường như bao giáo viên khác thôi:
Nhưng chắc có lẽ bức xúc của tôi cũng giống bao bức xúc khác.
Chuyện mà tôi nói ra đây chắc ai cũng gặp, và tôi mong muốn rằng nếu các bạn dọc
được hì các bạn hãy cho lời bình và gửi đến những người có chức trách.
chắc hẵn các bạn đã có lần phải nhận lương trễ không đúng thời hạn phải không?
Ở trường tôi “ trường TH Phú Sơn – Phú Sơn – Bù Đăng – Bình Phước” nói riêng và
toàn huyện Bù Đăng nói chung. Việc phát lương chậm cho giáo viên gần như là cơm bữa
hằng ngày đó. Tôi về trường công tác từ năm 2008 nhưng tôi chứng kiến rất nhiều viêc cung
cấp lương không đúng thời hạn. Lúc thì kho bạc hết tiền, lúc thì lương tháng này chưa được
giải quyết … phải nói là đủ lý do đưa ra khi giáo viên chưa nhận kòp lương. Trong khi đó
những con người làm việc cho xã hội mà cụ thể là những giáo viên thì chỉ biết trong nhờ
vào đồng lương hàng tháng, vì việc dạy thêm bừa bãi cũng bò cấm, vậy thử hỏi chúng tôi
làm thêm được gì? Ngày hai buổi lên lớp thì thời gian đâu mà làm thêm việc gì nữa cơ chứ?
Trong lúc đó nhà nước bảo tăng lương cho chúng tôi nhưng thử hỏi nhà nước tăng được bao
nhiêu? Lương tăng thì mọi thứ cái gì cũng tăng thậm chí là gấp ba bốn lần lương. Thử hỏi ở
trên có hiểu cho chúng tôi không hay là chỉ tay năm ngón muốn nói gì thì nói. Chúng tôi
sống nhờ vào đồng lương vậy mà việc phát lương cho chúng tôi bò chậm trể thì chúng tôi
phải làm thế nào? Nói thật từ khi tôi nhận công tác tới giờ chưa bao giờ tôi dư đồng lương
nào cả, lương không phát kòp đồng nghóa vói việc mua thức ăn hàng ngày của chúng tôi
không có, nào là thiếu dầu gội, xà bông, bột giặt, tiền gas, tiền điện…. Đủ mọi thứ phải trả.
Như vậy thì chúng tôi lại phải thiếu nợ, hoặc phải vay tiền đâu đó để trả, hoặc là thêm để
trả thôi…
Hiện giờ bản thân tôi vừa dạy nhưng phải vừa làm thêm quảng cáo để kiếm thêm tiền
chứ trông nhờ vào lương của nhà nước chắc là chết. Chính phủ đang thực hiện phong trào
chống tham nhũng, hối lộ nhưng tôi thấy càng ngày càng nhiều hơn. Tại vì sao? Tại vì sao?
vì lương của họ đã thấp mà lại còn không cấp kòp thời cho họ thì họ lấy gì mà nuôi gia đình?
Nên muốn hay không muốn họ phải lao vào cuộc sống mưu sinh mà bất chấp tất cả mà thôi.
Một khi mà kiếm thêm việc bên ngoài để làm thì chăc chắn công việc ở nhà trường
không bao giờ đạt hiệu quả cao. “Làm cho tốt thì mình cũng chỉ nhiêu đó lương, cũng nhận
lương muộn. Thôi thì làm bên ngoài họa may kiếm thêm chút ít sữa nuôi con….” Những ý


nghó tôi nói ra chắc chắn trùng lặp với rất nhiều người nhưng tôi dám khẵng đònh rằng
không ai dám nói vì họ sợ phải mất công việc. Còn tôi tối đã nói ra tức là tôi đã chấp nhận,
cho dù nhà nước đuổi việc hay như thế nào thì tôi vẫn phải nói nếu không xã hội nầy mãi
mãi không bao giờ tiến bộ…. Tiện đây tôi cũng nói luôn: Những công việc chung của cơ
quan mỗi lần đi công tác thì phải có giấy đi đường nhưng tôi lại bò cắt một số chế độ. Cụ thể
là hàng tháng tôi phải nộp báo cáo về Hội Đồng Đội huyện ( Tôi làm công tác tổng phụ
trách Đội) nhưng không được giải quyết vì một lý do đơn giản là “ nộp một tờ giấy một xíu
mà cũng đòi giấy đi đường” nhưng thử hỏi tôi không nộp tờ giấy đó có được hay không? Tôi
nộp muộn quá thời hạn có được hay không? Chắc chắn rằng bò kỷ luật, bò hạ thi đua chung…
Và điều quan trọng là công việc sẽ không trôi chuảy. Vậy thì tờ giấy đó nó có quan trọng
không? Không có tờ giấy đó liệu ở trên có đủ số liệu để thống kê báo cáo hay không? Mà
nếu tôi đi nộp thì không được giải quyết chế độ, vậy là tôi phải bỏ tiền túi ra để đổ xăng mà
đi. Thử hỏi làm việc như vậy thì ai còn muốn làm nữa chứ? Lương của tôi mỗi tháng chỉ vẻn
vẹn 2.753000
đ
mà chi phí cho nhiều thứ thì lấy đâu ra?
Khi đọc những lời bình này ai cũng cho rằng “ chuyện xã hội lo làm gì” nhưng đây là
vấn đề mà bản thân chúng ta ai cũng mắc phải đó. Tôi hy vọng rằng những ai đọc được
những lời bình này hãy cùng tôi lên tiếng đến các cơ quan chức trách và mong rằng các cấp
lãnh đạo có thẩm quyền hãy hành động đễ những công chức như chúng tôi không phải chòu
thiệt thòi. Để chúng tôi thực sự yên tâm công tác!

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×