Tải bản đầy đủ (.doc) (27 trang)

“Rủi ro thanh khoản trong các ngân hàng thương mại Việt Nam”

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (232.71 KB, 27 trang )

Website: Email : Tel : 0918.775.368
Lời mở đầu
Một trong những nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của ngân hàng thương mại là
đảm bảo khả năng thanh khoản đầy đủ. Một ngân hàng thương mại được xem là có
khả năng thanh khoản nếu nó tiếp cận dễ dàng các nguồn vốn khả dụng ở chi phí
hợp lý và đúng lúc cần thiết.
Ngày nay, quản trị thanh khoản trở nên quan trọng hơn so với trước đây rất
nhiều, bởi vì một ngân hàng có thể bị đóng cửa nếu không đáp ứng đủ nhu cầu
thanh khoản, mặc dù về kỹ thuật, nó vẫn còn khả năng trả nợ. Hơn nữa, năng lực
quản trị thanh khoản của một ngân hàng là thước đo quan trọng về tính hiệu quả
tổng thể để đạt đến các mục tiêu dài hạn của ngân hàng.
Hậu quả của rủi ro thanh khoản đối với mỗi ngân hàng nói riêng và cả hệ
thống ngân hàng thương mại nói chung là vô cùng nghiêm trọng. Rủi ro thanh
khoản xảy ra nhẹ sẽ làm suy giảm mức sinh lợi của ngân hàng, còn nêú nặng có thể
đưa ngân hàng đến chỗ phá sản. Vì vậy mà quản trị thanh khoản luôn là hoạt động
xuyên suốt trong quá trình hoat động của mỗi ngân hàng.
Do tâm quan trọng của quản lý thanh khoản, và với mong muốn hiểu rõ hơn về
rủi ro thanh khoản và các biện pháp hạn chế rủi ro thanh khoản nên em đã lựa chọn
đề tài:
“Rủi ro thanh khoản trong các ngân hàng thương mại Việt Nam”
1
Website: Email : Tel : 0918.775.368
Phần I: Cơ Sở lý luận về rủi ro thanh khoản trong các
ngân hàng thương mại
1. Các khái niệm cơ bản về thanh khoản
1.1. Tính thanh khoản của tài sản:
Tính thanh khoản của tài sản là khả năng chuyền tài sản đó thành tiền, được đo
bằng chi phí và thời gian đề chuyển tài sản thành tiền.
Thời gian và chi phí càng cao thì tính thanh khoản của tài sản càng thấp và ngược lại.
Tuy nhiền trong nhiều trường hợp muốn bán nhanh được một tài sản tức là muốn
chuyển đổi tài sản đó nhanh thành tiền thì chi phí lại lớn. Điều này cho ta thấy tính


thanh khoản của một tài sản phụ thuộc nhiều nhân tố và có thể thay đổi theo thời gian
giữa các vùng các nước.
Các ngân hàng khác nhau thì nắm giữ các tài sản có tính thanh khoản khác nhau. Kết
cấu tài sản với tính chất thanh khoản khác nhau tạo nên tính thanh khoản của danh
mục tài sản và được đo bằng tỷ lệ của các tài sản có tính thanh khoản cao trên tổng
tài sản(hoặc trên tiền gửi của khách hàng tại ngân hàng)
1.2. Tính thanh khoản của nguồn
Để hình thành nên các tài sản của mình, ngân hàng cần phải huy động vốn. Khả
năng huy động vốn của ngân hàng sẽ góp phần tạo nên khả năng thanh khoản của
ngân hàng. Tính thanh khoản của nguồn được đo bằng thời gian và chi phí để mở
rộng nguồn khi cần thiết. Chi phí và thời gian càng thấp thì tính thanh khoản của
nguồn càng cao. Tính thanh khoản của nguồn còn phụ thuộc vào nhiều nhân tố như
sự phát triển của thị trường tài chính, sự gia tăng thu nhập của dân cư và tính nhạy
cảm của nguồn đối với lãi suất...
1.3. Tính thanh khoản của ngân hàng:
Tính thanh khoản của ngân hàng là khả năng của ngân hàng trong việc đáp ứng
nhu cầu thanh toán của khách , được tạo lập bởi tính thanh khoản của tài sản và tính
thanh khoản của nguồn. Một ngân hàng có tính thanh khoản cao khi có nhiều tài sản
thanh khoản hoặc có khả năng mở rộng nguồn nhanh với chi phí thấp hoặc cả hai phù
hợp với nhu cầu thanh khoản.
2
Website: Email : Tel : 0918.775.368
1.4. Mối quan hệ giữa thanh khoản và sinh lời:
Trong hoạt động của ngân hàng thì việc duy trì thanh khoản-đáp ứng khả năng chi
trả , thanh toán là mục tiêu vô cùng quan trọng. nếu để rủi ro thanh khoản xảy ra thì ở
mức nhẹ là làm ngân hàng suy giảm lợi nhuận, còn nặng có thể dẫn đến phá sản.
Nhưng để duy trì khả năng thanh khoản của ngân hàng thì ngân hàng phải chấp nhận
một khoản chí phí. Để tăng an toàn thanh khoản thì chi phí cũng gia tăng và có thể
làm suy giảm lợi nhuận. Vì vậy trong quá trình quản lý thanh khoản cần phải dự đoán
được các nguy cơ thanh khoản và tổn thất có thể xảy ra nhằm có những biện pháp

đảm bảo khả năng chi trả của ngân hàng với chi phí hợp lý nhất.
1.5. Cung và cầu và trạng thái thanh khoản:
Cung thanh khoản chính là khả năng cung ứng tiền của một ngân hàng thương
mại nhằm đáp ứng nhu cầu thanh toán của khách hàng, bao gồm việc giữ tài sản và
khả năng huy động mới. Nguồn cung cấp thanh khoản cho ngân hàng bao gồm
− Các khoản tiền gửi sẽ nhận được
− Thu nhập từ việc cung cấp các dịch vụ
− Các khoản tín dụng sẽ thu về
− Bán các tài sản đang kinh doanh và sử dụng
− Vay mượn từ thị trường tiền tệ
Cầu về thanh khoản là nhu cầu thanh toán của khách hàng của ngân hàng mà ngân
hàng có nghĩa vụ đáp ứng. Cầu thanh khoản bao gồm yêu cầu chi trả và vay hợp pháp
của các khách hàng. Trong lĩnh vực ngân hàng, những hoạt động sau đây tạo ra nhu
cầu về thanh khoản:
− Khách hàng rút các khoản tiền gửi
− Đề nghị vay vốn hợp pháp của khác hàng
− Trả lãi cho các khoản tiền gửi và vay
− Thanh toán cho các khoản phải trả khác
− Chi phí cho quá trình tạo ra sản phẩm và dịch vụ ngân hàng
− Thanh toán cổ tức cho các cổ đông
Trong cầu thanh khoản có hai bộ phận quan trọng đối với ngân hàng đó là:
nhu cầu rút tiền và nhu cầu vay tiền của khách hàng. Trong đó nhu cầu rút tiền gắn
3
Website: Email : Tel : 0918.775.368
liền với tiền huy động được, còn nhu cầu vay tiền của khách hàng gắn liền với việc
tạo ra các sản phẩm mới.
Trạng thái thanh khoản: Ở bất kỳ thời điểm nào, các nguồn cung và nhu cầu thanh
khoản đến cùng một lúc và tạo thành trang thái thanh khoản ròng(Net Lquidity
Position). Khi trạng thái thanh khoản ròng (+) tức là ngân hàng đang trong trạng thái
thặng dư thanh khoản (liquidity surplus). Khi trạng thái thanh khoản ròng (-) tức là

ngân hàng đang trong trạng thái thâm hụt thanh khoản (liquidity deficit).
1.6. Yếu tố thời gian của vấn đề thanh khoản
Xét về thời gian, nhu cầu thanh khoản của một ngân hàng bao gồm cả trong ngắn
hạn và dài hạn.
Nhu cầu thanh khoản ngắn hạn mang tính tức thời hoặc gần như thế. Các khoản
tiền gửi giao dịch hoặc tiền gửi có kỳ hạn đến hạn, các công cụ huy động thuộc thị
trường tiền tệ... nằm trong phạm vi nhu cầu thành khoản ngắn hạn. Để đáp ứng nhu
cầu thanh khoản thuộc loại này, đòi hỏi ngân hàng phải duy trì ở mức độ khá lớn các
loại tài sản có tính thanh khoản cao (tiền mặt tại quỹ, tiền gửi tại NHTW và các định
chế tài chính khác, chứng khoán chính phủ...)
Nhu cầu thanh khoản dài hạn do các nhân tố mang tính chất thời vụ, chu kỳ và xu
hướng tạo ra. Chẳng hạn nhu cầu rút tiền hay vay mượn của cá nhân thường đặc biệt
tăng cao vào các ngày cận kề với các dịp lễ hội trong trong năm để trang trải chi tiêu,
mua sắm. Để đáp ứng loại nhu cầu thanh khoản này, đòi hỏi ngân hàng cần phải dự
phòng trước khả năng cung cấp vốn từ nhiều nguồn khác nhau và ở mức độ cao hơn
so với như cầu thanh khoản ngắn ngắn hạn. Ví dụ như đặt kế hoạch thu hút các khoản
tiền gửi mới, thỏa thuận vay dài hạn từ công chúng hoặc từ quỹ dự trữ của các ngân
hàng khác... Do yếu tố thời gian là mang tính quyết định: Làm thế nào, khi nào và ở
đâu có thể tiếp cận các nguồn cung cấp thanh khoản mỗi khi cần đến.
2. Nguyên nhân xảy ra rủi ro thanh khoản:
Tình trạng khó khăn về thanh khoản của ngân hàng thương mại xuất phát từ những lý
do chính sau đây:
− Ngân hàng vay mượn quá nhiều các khoản tiền gửi, quỹ dự trữ từ các cá nhân
và các tổ chức tài chính khác, sau đó chuyển sau đó chuyển hoá thành những tài sản
đầu tư có kỳ hạn. Vì vậy, tình trạng mất cân đối về thời hạn giữa nguồn vốn và sử
4
Website: Email : Tel : 0918.775.368
dụng vốn xảy ra đối với ngân hàng. Trường hợp hiếm thấy là luồng tiền thu hồi được
từ các khoản đầu tư cân bằng chính xác với luồng tiền đang chỉ ra để trang trải cho
các nguồn vốn huy động trước đây.

− Do sự nhạy cảm đối với sự thay đổi về lãi suất đầu tư, nhất là các khoản tiền
gửi. Khi lãi suất đầu tư tăng, một số người gửi tiền rút vốn của họ ra khỏi ngân hàng
để đầu tư vào nơi có tỷ suất sinh lợi cao hơn, còn các khách hàng vay tiền có thể trì
hoãn yêu cầu vay vốn và tích cực tiếp cận các khoản tín dụng có lãi suất thấp hơn.
Như vậy, sự thay đổi lãi suất ảnh hưởng cả khách hàng gửi tiền và khách hàng vay
tiền và cả hai đều tác động trạng thái thanh khoản của ngân hàng. Hơn nữa, những
xu hướng về sự thay đổi lãi suất còn ảnh hưỏng đến giá trị thị trường các tài sản mà
ngân hàng có thể đem bán để tăng thêm nguồn cung cấp thanh khoản và trực tiếp ảnh
hưởng đến chi phí vay mượn trên thị trường tiền tệ.
− Ngoại trừ hai nhân tố nêu trên, điều cơ bản là các ngân hàng phải đặt một sự
ưu tiên cao đối với việc đáp ứng nhu cầu thanh khoản. Mất cảnh giác trong khu vực
này có thể làm tổn hại nghiêm trọng niềm tin của công chúng vào ngân hàng. Một
trong những nhiệm vụ của các nhà quản trị thanh khoản là duy trì mối liên hệ gần gủi
với những khách hàng gửi tiền lớn và những khách hàng vay đang nắm giữ hạn mức
lớn để xác định có hay không và khi nào rút vốn.
3. Giải pháp hạn chế rủi ro thanh khoản
Để hạn chế rủi ro thanh khoản cần phải có những biện pháp quản trị thanh khoản
có hiệu quả tốt.
3.1. Định hướng chung về quản lý thanh khoản:
Để quản lý thanh khoản tốt thì cần thiết phải tuân theo các nguyên tắc sau đây:
− Người quản trị thanh khoản thường xuyên bám sát hoạt động của các bộ
phận chịu trách nhiệm huy động vốn và sử dụng vốn trong phạm vi ngân hàng và
điều phối hoạt động các bộ phận này với nhau. Chẳng hạn, bất cứ khi nào bộ phận
phụtrách tài khoản tiết kiện dự kiến nhận một số chứng chỉ tiền gửi có giá trị lớn
trong một vài ngày tới, thông tin này cần được chuyển ngay tới người quản trị thanh
khoản hoặc bộ phận cho vay đã thoả thuận cấp hạn mức tín dụng mớicho khách hàng,
nhà quản trị thanh khoản cần chuẩn bị khả năng khách hàng rút tiền từ hạn mức đó.
5
Website: Email : Tel : 0918.775.368
− Nhà quản trị thanh khoản cần phải biết trước khả năng ở đâu và khi nào

khách hàng gửi tiền/ vay tiền dự định rút vốn hoặc bổ sung thêm tiền gửi/ trả nợ.
Điều này cho phép người quản trị thanh khoản hoạch định đón đầu để xử lý hiệu quả
hơn phần thanh khoản thặng dư hay thâm hụt đang xuất hiện.
− Nhu cầu thanh khản của ngân hàng và các quyết định liên quan đến vấn đề
thanh khoản phải được phân tích trên cơ sở liên tục để tránh kéo dài một trong hai
trạng thái: thặng dư hoặc thâm hụt thanh khoản phải được xử lý nhanh chóng nhằm
tránh sự khẩn trương gây gắt trong việc phải vay mượn hay bán tài sản.
3.2. Các lý thuyết thanh khoản:
3.2.1. Lý thuyết cho vay thương mại:
Lý thuyết này được hình thành dựa trên những nghiên cứu về tính thanh khoản
của ngân hàng từ đầu thế kỷ 19 trở về trước. Trong điều kiện thị trường tài chính còn
chưa phát triển cao, các nguồn để huy động vốn còn ít ỏi hạn chế, khả năng liên kết
hỗ trợ giữa các ngân hàng các thị trường tài chính còn thấp, khả năng thanh toán của
các ngâ hàng chủ yếu vẫn dựa vào tính thanh khoản của tài sản.
Do cho vay luôn là tài sản lớn nhất của ngân hàng vì vậy để duy trì được khả năng
thanh khoản của tài sản thì cần phải dựa trên cơ sở nắm giữa ngân quỹ và để đảm bảo
thanh khoản thì các khoản cho vay phải là các khoản cho vay thương mại có thời gian
ngắn. Lý thuyết này chỉ ra rằng, trong điều kiện các nguồn vốn huy động được của
ngân hàng thông thường là các nguồn ngắn hạn thì cho vay thương mại tức là tài trợ
ngắn hạn cho các tài sản lưu động của các doanh nghiệp, sẽ đảm bảo được sự phù
hợp về thời hạn cả tài sản và nguồn vốn ngân hàng, tạo cho ngân hàng các khoản trả
nợ trong ngắn hạn do doanh nghiệp đã bán được hàng hóa, vì vậy đây sẽ là phương
pháp tốt nhất để đảm bảo khả năng thanh khoản.
Lí thuyết này có hạn chế là bên cạnh việc phân tích tính thanh khoản của các khoản
cho vay thương mại đã không chú ý đến tính chất của nguồn vốn và của các khoản
cho vay phi thương mại, từ đó đã đưa ra nhận định là các khoản cho vay phi thương
mại là không đảm bảo tính thanh khoản và không thích hợp với ngân hàng thương
mại. Nhưng thực tế cho thấy, mặc dù nguồn vốn của ngân hàng có thể được huy động
từ toàn các khoản tiền gửi và vay ngắn hạn, song chúng luôn nối tiếp nhau và tạo
thành các dòng tiền vào liên tục, và cũng có rất nhiều các khoản tiền gửi đến hạn

6
Website: Email : Tel : 0918.775.368
nhưng khách hàng gửi tiền đã không rút ra và tiếp tục gửi tiếp kỳ hạn mới. Những
khoản tiền gửi này ta có thể thấy về mặt bản chất chúng cũng có giá trị như các
khoản tiền gửi trung và dài hạn. Việc không cho vay phi thương mại-tài trợ bất động
sản, máy móc thiết bị, hàng tiêu dùng đã hạn chế khả năng thu nhập của ngân hàng.
3.2.2. Lí thuyết và khả năng chuyển đổi của tài sản
Cùng với sự phát triển của thị trường trái phiếu Chính phủ, các ngân hàng đã
có cơ hội mới trong việc nắm giữ các tài sản sinh lời mà vẫn có thể chuyển thành tiền
nhanh chóng với ít tổn thất. Dựa trên việc phân tích số lượng các ngân hàng Anh và
Mỹ bị phá sản trong khủng hoảng 29 – 30 các tác giả của lý thuyết này đã cho rằng,
số lượng các ngân hàng Anh ( chủ yếu cho vay thương mại) bị phá sản chẳng kém gì
các ngân hàng Mĩ ( mở rộng cho vay bất động sản và người tiêu dung) . Như vậy, cho
vay thương mại khi khủng hoảng xảy ra. Lí thuyết về khả năng chuyển đổi của tài sản
chứng minh vấn đề chính để đảm bảo an toàn thanh khoản là khả năng tạo ra thu
nhập của ngân hàng ( tăng khả năng tích lũy) và khả năng tạo ra thu nhập của ngân
hàng ( tăng khả năng tích lũy ) và khả năng chuyển đổi của tài sản. Với sự phát triển
của thị trường chứng khoán, thị trường tài sản, nhiều tài sản của ngân hàng có khả
năng chuyển dổi cao đảm bảo ngân hàng có khoản thu cần thiết khi phải đáp ứng nhu
cầu thanh khoản, Do vậy, các ngân hàng hoàn toàn có thể thực hiện cac khoản cho
vay phi thương mại mà vẫn đảm bảo khả năng thanh khoản của ngân hàng.
3.2.3. Lí thuyết về lợi tức dự tính
Tính thanh khoản của tài sản của ngân hàng không chỉ được đo bằng khả năng
chuyển đổi của tài sản. Trên cơ sở phân tích thanh khoản của ngân hàng trên quan
điểm dòng tiền, các tác giả của lý thuyết lợi tức dự tính cho rằng các khoản thu từ tài
sản không chỉ xảy ra khi tài sản đến hạn mà còn có được vào nhiều thời điểm trong
suốt thời hạn của tài sản. Các khoản tài trợ trung và dài hạn gắn liền với tài sản cố
định của khách hàng. Cấc tài sản này tham gia nhiều chu ky sản xuất hoặc tiêu dung,
bị hao mòn dần. Người vay( doanh nghiệp) sẽ thực hiện thu hồi dần giá trị của tài sản
dưới hình thức trích kháu hao. Nếu là người tiêu dùng vay để mua hàng hóa lâu bền,

thu nhập hàng tháng của họ sẽ là cơ sở để ngân hàng thu nợ. Do đó , nếu ngân hnagf
cho vay trung và dài hạn, song thực hiện thu nợ theo nhiều kỳ hạn nợ ( phù hợp với
7
Website: Email : Tel : 0918.775.368
chu kỳ thu nhập của khách hàng), thì thu dự tính sẽ làm tăng tính thanh khoản của tài
sản.
3.2.4. Lí thuyết về quản lí nợ
Lý thuyết này hình thành từ giữ những năm 60 của thế kỉ 20, gắn liền với việc
hình thành công cụ huy động mới là chứng chỉ tiền gửi (CD) và thị trường CD. Ngoài
việc vay mượn truyền thống là vay ngân hàng trung ương và các ngân hàng thương
mại khác, CD cho phép các ngân hàng lớn ở các trung tâm tiền tệ có thể huy dộng
trong thời gian ngắn một lượng vốn lớn, với chi phí rẻ hơn phát hành trái phiếu trung,
dài hạn. Bên cạnh đó, việc phát triển thị trường liên ngân hàng ( mang tính khu vực
và quốc tế) cho phép cac ngân hàng trên toàn thế giới vay lẫn nhau với qui mô lớn,
chi phí giao dịch thấp và ít bị ảnh hưởng bởi chính sách của ngan hàng trung ương
mỗi nước, Môi trường hoạt dộng nàu làm tăng khả năng vay nợ của các ngân hàng
thương mại. Và theo các tác giả, nếu một ngân hàng có khả năng vay nợ cao ( thời
hạn nhanh, qui mô lớn, chi phí thấp) thì khả năng thanh khoản của ngân hàng đó cũng
lớn, Các nhà quản lí ngân hàng có thể duy trì danh mục tài sản nghiêng về tính sinh
lời hơn là tính thanh khoản và sử dụng việc huy dộng mới như là phương pháp chính
để đáp ứng nhu cầu thanh khoản.
3.3. Các chiến lược quản trị thanh khoản:
Để xử lý vấn đề thanh khoản, các ngân hàng có thể tiếp cận theo 3 cách sau đây:
− Tạo ra nguồn cung cấp thanh khoản từ bên trong (tài sản)
− Vay mượn bên ngoài (nguồn vốn) để đáp ứng nhu cầu thanh khoản.
− Phối hợp cân bằng cả hai hướng trên.
3.3.1. Chiến lược thanh khoản dựa trên tài sản
Đây là cách tiếp cận truyền thống để đáp ứng nhu cầu thanh khoản của
NHTM. Chiến lược này đòi hỏi dự trữ thanh khoản dưới hình thức tài sản có tính
thanh khoản cao, chủ yếu là tiền mặt và các chứng khoán. Khi xuất hiện nhu cầu

thanh khoản, ngân hàng bán các tài sản dự trữ để lấy tiền cho đến khi tất cả nhu cầu
thanh khoản được đáp ứng đầy đủ. Chiến lược quản trị thanh khoản theo hướng này
thường được gọi là sự chuyển hoá tài sản bởi vì ngân hàng tăng nguồn cung cấp
thanh khoản bằng cách chuyển đổi các tài sản phi tiền mặt thành tiền mặt.
Tài sản có tính thanh khoản có 3 đặc điểm sau:
8
Website: Email : Tel : 0918.775.368
o Luôn có sẵn thị trường tiêu thụ để có thể chuyển đổi thành tiền mau
chóng.
o Giá cả ổn định để không ảnh hưởng đến tốc độ và doanh thu bán tài
sản.
o Có thể mua lại dễ dàng với ít rủi ro mất mát giá trị để người bán có thể
khôi phục khoản đầu tư.
Đối với các ngân hàng, những tài sản có tính thanh khoản cao nhất là trái
phiếu kho bạc, các khoản vay NHTW, trái phiếu đô thị, tiền gửi tại các ngân hàng
khác, chứng khoán các cơ quan chính phủ... Như vậy, trong chiến lược quản trị thanh
khoản dựa trên tài sản, một ngân hàng được coi là quản trị thanh khoản tốt nếu nó có
thể tiếp cận các nguồn cung cấp thanh khoản ở chi phí hợp lý, số lượng tiền vừa đủ
theo yêu cầu và kịp thời vào lúc nó được cần đến.
Tuy nhiên, sự chuyển hoá tài sản không phải cách tiếp cận ít chi phí đối với quản trị
thanh khoản:
o Một khi bán tài sản cũng có nghĩa là ngân hàng mất nguồn thu nhập mà
các tài sản này tạo ra. Như vậy, có chi phí cơ hội để dự trữ khả năng thanh
khoản bằng tài sản.
o Phần lớn các tài sản đem bán cũng liên quan đến chi phí giao dịch,
chẳng hạn hoa hồng phí phải trả cho người môi giới chứng khoán.
o Ngân hàng sẽ bị tổn thất vốn đáng kể nếu các tài sản cần phải bán có sự
giảm giá trên thị trường.
o Nhìn chung khả năng sinh lợi của các tài sản có tính thanh khoản càng
cao là thấp nhất trong số các tài sản tài chính. Nếu ngân hàng đầu tư nhiều vào

tài sản có tính thanh khảon cao thì ngân hàng buộc phải từ bỏ lợi nhuận cao hơn
tạo ra từ những tài sản khác.
3.3.2. Chiến lược quản lý thanh khoản dựa trên nguồn vốn:
Vào thập niên 60 và 70 nhiều ngân hàng, nhất là các ngân hàng lớn đã bắt đầu
gia tăng nhiều hơn các nguồn vốn có tính thanh khoản thông qua vay mượn trên thị
trường tiền tệ. Yêu cầu của các ngân hàng là vay mượn tức thời nguồn vốn khả dụng
để trang trải tất cả nhu cầu thanh khoản đã dự phòng. Tuy nhiên, việc vay mượn
9
Website: Email : Tel : 0918.775.368
thường chỉ được triển khai khi nhu cầu thanh khoản xuất hiện để tránh dự trữ quá
mức cần thiết.
Nguồn vay mượn thanh khoản chủ yếu đối với một ngân hàng bao gồm: chứng chỉ
tiền gửi khả nhượng có giá trị lớn, tiền vay NHTW, các hợp đồng mua lại, chiết khấu
tại NHTW... Chiến lược quản trị thanh khoản dựa trên nguồn vốn được hầu hết các
ngân hàng lớn sử dụng rộng rãi và có thể lên đến 100% nhu cầu thanh khoản của họ.
Vay mượn thanh khoản là cách tiếp cận nhiều rủi ro để một ngân hàng giải
quyết vấn đề thanh khoản (nhưng cũng đồng thời đem lại lợi nhuận cao nhất do bởi
dao động lãi suất trên thị trường tiền tệ và khả năng thay đổi về sự sẵn có của các
khoản tín dụng).
Sẽ là vấn đề khó khăn cho các ngân hàng trên cả hai phương diện: chi phí và
sự sẵn có nguồn vốn. Chi phí vay mượn thường xuyên biến động và tất nhiên là tăng
thêm mức độ không ổn định của lợi nhuận. Hơn nữa, một ngân hàng có khó khăn về
tài chính thì hầu như thường là về nguồn thanh khoản đã vay mượn, nhất là khi sự
hiểu biết về những khó khăn của ngân hàng lan rộng và những người gửi tiền bắt đầu
rút vốn ồ ạt. Đồng thời các tổ chức tài chính khác, để dính líu rủi ro, sẽ thận trọng, dè
dặt hơn trong việc tài trợ vốn cho ngân hàng đang có khủng hoảng thanh khoản.
3.3.3. Chiến lược quản trị thanh khoản cân bằng
Do những rủi ro vốn có khi phụ thuộc vào nguồn thanh khoản vay mượn và
những chi phí dự trữ thanh khoản bằng tài sản, phần lớn ngân hàng đã dung hòa trong
việc chọn chiến lược quản trị thanh khoản của họ, nghĩa là kết hợp đồng thời cả hai

loại chiến lược trên để tạo ra chiến lược quản trị thanh khoản cân bằng.
Chiến lược này đòi hỏi, các nhu cầu thanh khoản có thể dự kiến, được dự trữ bằng
chứng khoán khả nhượng và tiền gửi tại các ngân hàng khác; trong khi đó các nhu
cầu thanh khoản đã dự phòng trước (theo thời vụ, chu kỳ, và xu hướng) được hỗ trợ
bằng các thoả thuận trước về hạn mức tín dụng từ các ngân hàng đại lý hoặc những
nhà cấp vốn khác.
Nhu cầu thanh khoản không thể dự kiến được đáp ứng từ vay mượn ngắn hạn trên
thị trường tiền tệ. Các nhu cầu thanh khoản dài hạn cần được hoạch định và nguồn
vốn để đáp ứng nhu cầu thanh khoản là các khoản tiền vay ngắn và trung hạn, chứng
khoán sẽ chuyển hóa thành tiền khi nhu cầu thanh khoản xuất hiện.
10

×