Tải bản đầy đủ (.doc) (5 trang)

Bí ẩn khúc gổ trăm tuổi

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (265.08 KB, 5 trang )

Bí ẩn khúc gỗ trăm tuổi và giếng nước kỳ lạ ở Hòa Bình
Giếng đang cạn nhưng khi người dân khiêng khúc gỗ thả xuống thì rất kỳ lạ, nước lại
phun lên trong vắt.
>>Bí ẩn về xác chết tươi nguyên sau 89 năm
>>Bí ẩn về đường hầm sau đền Bà Chúa Kho
Ngồi trò chuyện với anh Bùi Văn Hồng, Phó Giám đốc Trung tâm y tế huyện Lạc Sơn (Hòa Bình)
về vấn đề HIV/AIDS, tự dưng anh Hồng kể với tôi câu chuyện rất ly kỳ: “Hôm cùng đoàn đi phun
thuốc diệt muỗi, chống sốt rét trong bản, tớ được tận mắt một cái giếng lạ lắm. Chú là nhà báo,
thử lên đó tìm hiểu xem thế nào?”.
Cụ Bùi Văn Beo đứng cạnh "giếng thần" ở bản Khộp.
Con đường từ huyện Lạc Sơn lên xã Ngọc Lâu chênh vênh trên sườn những ngọn núi đá. Ngọc
Lâu là xã sâu, xa và cao nhất của huyện Lạc Sơn, nằm sát khu bảo tồn thiên nhiên Ngọc Sơn.
Bản Khộp của người Mường nằm ở cuối xã Ngọc Lâu, quanh mỏm ngọn đồi được bao bọc bởi
rừng rú hoang rậm.
Giữa bản, trên sườn mỏm đồi ấy, có một giếng nước được xây cất đẹp đẽ, nước trong vắt, nhìn
được tận đáy giếng. Các cô gái giặt giũ bên giếng, các chàng trai hồn nhiên tắm rửa như tắm
bên giếng nhà mình. Không hiểu cái giếng nước này có gì đặc biệt mà anh Hồng kể cho tôi nghe
bằng giọng huyền bí đến vậy…
Giếng bí ẩn
Người nắm rõ bí ẩn về cái giếng mà đồng bào tôn trọng gọi là “giếng thần” này là ông Bùi Văn
Beo, hiện đã 90 tuổi, sống trong ngôi nhà sàn cách giếng khoảng 200m.
Khi hỏi về “giếng thần”, mắt cụ Beo chợt sáng rực, cụ hào hứng kể về cái giếng này với vẻ thành
kính kỳ lạ.
Trong khi tất cả giếng đào sâu hun hút trong bản không có nước, có giếng phải
đậy lại...
“Cái giếng này nằm trên mỏm đồi, ở vị trí cao nhất mà quanh năm suốt tháng, lúc nào nước cũng
dồi dào, trong khi nơi khác ruộng khô nứt nẻ. Chuyện ấy đã lạ lắm rồi, nhưng lạ hơn nữa là cái
khúc gỗ ở dưới đáy giếng, nó như cái khóa của máy bơm nước ấy, lạ lắm, không thể hiểu nổi,
nên chúng tôi gọi nó là giếng thần…”, cụ Bùi Văn Beo kể với giọng đầy bí ẩn.
Cụ Beo nhớ rõ, năm 1955, khắp vùng Lạc Sơn gặp hạn hán. Bản Khộp tuy vẫn có nước từ
giếng, nhưng nước không đủ phục vụ trồng cấy, mà chỉ đủ ăn.


Thanh niên bản Khộp đã hè nhau khơi rộng giếng, vét bùn đất dưới đáy, khiêng khúc gỗ chìm
dưới lòng giếng lên với hy vọng nước sẽ chảy lên từ lòng đất mạnh hơn. Do khúc gỗ nặng hàng
tấn, nên phải mấy chục người vừa bẩy, vừa kéo mới lôi được khúc gỗ nặng như cục chì khổng
lồ ấy.
Một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra. Sáng hôm sau, mọi người ra giếng múc nước thì giật mình khi
thấy giếng cạn đến đáy, không có tia nước nào cả.
Dân bản hoảng quá, liền khiêng khúc gỗ này thả xuống giếng. Kỳ lạ thay, khi khúc gỗ được thả
xuống, nước lại phụt lên trong vắt.
... thì "giếng thần" lúc nào cũng ăm ắp nước.
Một lần nữa, ông Beo nhớ như in, vào năm 1966, thanh niên trong bản lại khơi bùn đất, và vần
khúc gỗ ra khỏi đáy giếng cho nước chảy mạnh, nhằm có nước mở rộng diện tích cấy lúa. Theo
họ, vì khúc gỗ nằm trên tia nước, nên nó làm nước chảy lên chậm hơn. Và lại một lần nữa, nước
không chảy lên giọt nào.
Lần gần đây nhất, được ông Bùi Trọng Tây, Chủ tịch xã Ngọc Lâu kể với tôi, năm 2002, với sự
hỗ trợ của UNICEF, thực hiện chương trình nước sạch phục vụ nhân dân các xã vùng sâu, vùng
xa, bản Khộp được xây một giếng nước hoành tráng. Địa điểm xây giếng chỉ có thể thực hiện ở
giếng cũ, bởi không còn nguồn nước nào khác.
Những cán bộ, công nhân xây giếng đã tiến hành nạo vét, kéo khúc gỗ quẳng lăn lóc ra bên
cạnh, bất chấp lời can gián từ phía dân bản.
Sớm hôm sau, những người xây giếng đã kinh hãi khi thấy nước cạn sạch. Họ liền bơm nước
vào giếng để thử, nhưng nước cứ dần ngấm xuống lòng đất. Không tìm được lý do, họ bỏ đi mất
hút.
Lại một lần nữa, dân bản Khộp lại thả cây gỗ xuống có cả sự chứng kiến của các cán bộ xã,
trong đó, có ông Chủ tịch xã Bùi Trọng Tây. Kỳ lạ thay, hàng trăm tia nước li ti lại phụt lên quanh
khúc gỗ, dân bản tha hồ nước dùng.
Huyền thoại khúc gỗ
Cụ Bùi Văn Beo dẫn tôi ra giếng nước nhà cụ ngay dưới chân nhà sàn. Tôi nhìn xuống, thấy
giếng sâu hoắm, tịnh không có giọt nước nào. Xem giếng nước những nhà bên cạnh cũng tuyệt
đối không có nước, mặc dù chỗ đào giếng ở dưới sườn đồi, còn “giếng thần” của cả bản thì nằm
ở sát mỏm đồi, tức là cao hơn rất nhiều.

Đứng trên thành giếng, tôi nhìn rõ khúc gỗ đen lộ một phần lên khỏi đáy bùn. Khúc gỗ không có
gì đặc biệt cả, tuy nhiên, theo cụ Beo, nó cứng như thép, dao bổ vào quằn lưỡi.
Khúc gỗ được cho là kỳ lạ nằm dưới đáy giếng đã mấy trăm năm nay.
Dưới làn nước trong vắt, tôi nhìn rõ hàng chục con cá, có con to nặng đến 2kg. Tôi hỏi những
người đang múc nước ở giếng rằng, sao không bắt cá về ăn, ai cũng lắc đầu.
Về khúc gỗ, theo cụ Beo, không ai biết nó có trong giếng từ khi nào, có trước hay sau giếng,
nhưng tổ tiên mấy đời nhà cụ khẳng định nó có từ lâu lắm rồi, phải từ 300 đến 500 năm. Xưa kia,
giếng được đắp đơn giản bằng một bờ đá, vết tích vẫn còn đó.
Theo người dân bản Khộp khúc gỗ trong giếng là của một cây Nhội khổng lồ. Tán lá của nó rộng
che khuất cả bản Mường.
Ngày xưa trai tráng các bản mang dao cuốc lên đỉnh núi chặt ròng rã 3 tháng trời cây Nhội mới
chịu đổ. Gốc nó ở bản Điện, nhưng ngọn đổ xuống tận bản Trôi. Một cành cây gãy xuống, rơi
vào bản Khộp, tạo thành mó nước. Khúc gỗ dưới giếng bây giờ chính là một phần nhỏ cành cây
đó.
Ông Chủ tịch xã Bùi Trọng Tây khẳng định đã tận mắt giếng bản Khộp mất
nước khi nhấc khúc gỗ lên.
Theo những cụ già trong bản, gỗ lim, gỗ nghiến, cứng, tốt như vậy, song ngâm dưới nước hàng
trăm năm cũng phải mục, mủn, trong khi, khúc gỗ Nhội này, là loại gỗ không tốt lắm, mọc nhiều ở
xã Ngọc Lâu và Ngọc Sơn lại bền như sắt, đá, nằm dưới bùn nước bao đời nay vẫn không thay
hình đổi dạng.
Theo chủ tịch xã Bùi Trọng Tây, vì có giếng này mà bản Khộp trồng được lúa nước quanh năm,
trong khi các bản khác chỉ trồng ngô, sắn, hoa màu và trông vào nước trời, vì xã Ngọc Lâu không
có con suối nào cả. Nguồn nước thừa từ giếng chảy ra cánh đồng đủ tưới tiêu cho 16ha lúa
nước.
Giữ rừng để giữ nước
Ngồi trong nhà sàn, mây ùa vào bậu cửa, nghe những cụ già bản Mường râu tóc bạc phơ kể
chuyện kỳ lạ về “giếng thần”, như vì sao ở chỗ cao ráo, lại có nước quanh năm, có thể dễ dàng
giải thích bằng khoa học. Nhưng chuyện về khúc gỗ thì còn phủ kín màn sương huyền bí.
Nhưng, dù khúc gỗ đó có huyền bí hay không, với 80 hộ dân bản Khộp, nó không quan trọng.
Người bản Khộp chỉ cần đời này qua đời khác, nước cứ ngập giếng, cứ trong leo lẻo. Ở nơi

khác, giếng này hết nước, còn có giếng khác, chứ ở bản Khộp mà mất nước, thì không biết họ
sẽ sống thế nào.
Già trẻ, gái trai, luôn nhắc nhở nhau phải biết giữ nguồn nước trong sạch, không một ai dám xâm
phạm đến khúc gỗ, đến “giếng thần”. Và thế là, đồng bào bản Khộp không một ai còn lên rừng
chặt cây nữa.
Đặc biệt là cây Nhội, loài cây có trong truyền thuyết “giếng thần” cứ mọc khắp các cánh rừng,
khắp các ngả đồi. Chủ tịch xã Bùi Trọng Tây bảo: “Nhội mọc nhiều lắm, đường kính của nó cứ 2-
3m một cây, cây nào cây nấy đều vài trăm năm tuổi…”.
Theo VTC

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay
×