Tải bản đầy đủ (.pdf) (6 trang)

Công ty vật liệu cấp nước Mario

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (117.54 KB, 6 trang )

Trường hợp 45: Công ty vật liệu cấp nước Mario
Mario Romano sở hữu và điều hành công ty vật liệu cấp nước Mario ở Tampa.
Công ty đã kinh doanh được 26 năm, chuyên về hệ thống cấp nước, hệ thống cấp
nhiệt, và trang bị cố định. Họ còn bán van nước và các đồ dùng, máy nước nóng,
máy bơm, và các loại vòi. Mario kiêu hãnh về việc ông có một phòng trưng bày hoàn
chỉnh nhất các trang bị phòng tắm và các hệ thống điều hoà không khí trong toàn
khu vực. Công ty bán cho các khách hàng công nghiệp, thương mại, và người tiêu
dùng.
Romano không lắp đặt bất kỳ sản phẩm nào mà ông bán. Thay vào đó, ông
cung cấp cho những người tiêu dùng có yêu cầu lắp đặt một danh sách các thợ nước
và các nhà thầu mua hàng của ông. Chính sách này đã giúp Mario nhiều, do các thợ
nước và nhà thầy không cảm thấy bị ông đe doạ.
Mario đã có nhiều thay đổi qua năm tháng, nhưng nói chung, đã kiếm được
nhiều tiền. Tuy nhiên, ông lo lắng về việc doanh thu năm ngoái rất kém và hình như
có xu hướng tiếp tục giảm. Thoạt đầu ông nghĩ, có thể thị trường địa phương đã cạn
kiệt, nhưng ông phát hiện việc kinh doanh vẫn phát đạt như trước. Không có đối thủ
cạnh tranh nào mới, thế là ông kết luận, vấn đề phải nằm ngay trong tổ chức công ty
ông.
Theo Mario, ông trả lương cao cho nhân viên và luôn đối xử với họ như trong
một gia đình. Cuối mỗi năm, ông tặng cho mỗi nhân viên một con gà hay một súc
giăm bông, và một khoản tiền thưởng 10 đô la mỗi năm làm việc, tối đa là 100 đô la.
Các nhân viên hình như hài lòng. Ông cho họ vay những món tiền nhỏ hoặc ký bảo
lãnh cho họ vay ngân hàng nếu họ đề nghị. Mario luôn chú ý khen ngợi mọi người khi
họ làm việc gì đó đặc biệt, và nếu cần, sẽ khiển trách nếu họ làm sai. Tuy nhiên, khi
khiển trách ai đó, ông luôn gặp riêng họ.
Mario quản lý chặt chẽ và không bổ nhiệm chức vụ trưởng phòng. Kinh nghiệm
của ông nhiều năm trước và sáu bảy trưởng phòng không được như ý. Ông thấy họ
làm theo quyết định của người khác quá lâu, cần phải huấn luyện nhiều họ mới có
thể làm việc độc lập. Nói chung, ông luôn thấy cần phải tham gia vào thì mọi việc
mới trôi chảy. Ông còn thấy các nhân viên thích nhận lệnh từ ông hơn từ các trưởng
phòng. Vì họ tin ông và thấy yên tâm với ông. Do đó, Mario sa thảy tất cả các trưởng


phòng và tự quản lý doanh nghiệp suốt từ đó.
Khi Mario đi nghỉ, con trai ông, Peter, thường tiếp quản công việc kinh doanh,
ký séc và giải quyết những vấn đề hàng ngày. Mặc dù Peter lớn lên trong kinh
doanh, anh không thích làm việc cho cha anh. Anh muốn trở thành luật sư khi anh
tốt nghiệp cao đẳng tháng sáu tới. Mario không ngớt nhắc Peter rằng, với công ty
này, anh có thể kiếm sống thoả mái và thậm chí có thể khuyếch trương nó, nhưng
ông đã chấp nhận một sự thật là Peter không có ở đó, mà Mario phải đi nghỉ, Mario
luôn gọi điện mỗi ngày và nói chuyện với các nhân viên ở các bộ phận, kiểm tra xem
mọi việc có ổn cả không.
Gần đây, Mario bắt đầu nhận thấy những vấn đề mà ông không bao giờ thấy
trước đây. Vắng mặt không lý do diễn ra nhiều hơn bình thường. Nhiều người bỏ
công ty và được một số đối thủ cạnh tranh mà ông thuê. Mario không hiểu tại sao
điều đó lại xảy ra. Ông cố gắng trò chuyện với các nhân viên như ông đã từng làm
trong quá khứ, nhưng họ chỉ nghe, tán thành và hứa cố gắng làm việc tốt hơn. Có lẽ,
mario cho rằng, họ chỉ bị kiệt sức.
Mario quyết định gặp một người bạn tốt sở hữu một công ty lớn hơn của Mario.
Người bạn đề nghị Mario cho họ tham gia quản lý. Ông ta giải thích, nếu nhân viên
của Mario được phép tham gia vào việc ra quyết định, họ sẽ trở nên quan tâm hơn.
Khi họ chia sẻ cách giải quyết các vấn đề, công ty sẽ đạt kết quả tốt hơn. Mario đã
luôn cho nhân viên ra quyết định, nhưng không bao giờ cho phép họ tham gia vào
một việc quan trọng nào. Tuy nhiên, ông tôn trọng ý kiến của bạn nên quyết định sử
dụng phương pháp mới. Nếu thấy không hiệu quả, ông vẫn có thể quay lại cách cũ.
Vào một buổi chiều, sau giờ làm việc. Mario tổ chức một cuộc họp đặc biệt với
các nhân viên. Ông bảo một công ty thực phẩm cung cấp đồ ăn và nước uống để làm
cho cuộc họp có vẻ như một hoạt động xã hội hơn. Mario bắt đầu cuộc họp bằng
cách nói với nhân viên rằng, buôn bán đang trì trệ. Ông bảo, ông không hài lòng về
việc vắng mặt không lý do, rằng họ đáng lẽ có thể làm việc tốt hơn. Ông bảo, ông
luôn cố gắng chăm lo cho họ như thể họ ở trong cùng gia đình của ông, và ông đã
gọi họ đến đây cùng nhau xem họ có thể giúp ông giải quyết tất cả mọi vấn đề như
một gia đình không. Mario giải thích khái niệm mới về tham gia quản lý. Ông muốn

toàn bộ nhân viên chọn một uỷ ban sáu người nghiên cứu các vấn đề và đưa ra đề
xuất giúp công ty thành công hơn.
Mario trịnh trọng hứa, ông sẽ luôn xem xét kỹ những đề xuất của uỷ ban. Ông
còn đề nghị uỷ ban gặp ông càng sớm càng tốt, ông hứa sẽ trở lời bất kỳ câu hỏi
nào. Nhân viên của ông ngạc nhiên với kế hoạch này. Một số người trực tính trân
trọng hỏi, ông có thực sự muốn đề xuất thẳng thắn và trung thực về sự lãnh đạo mà
công ty nên thực hiện không. Mario đảm bảo với họ, đó đúng là điều ông đang tìm
kiếm, ông nói, ông sẽ vô cùng thấp vọng nếu không nhận được sự hợp tác hoàn toàn
của họ. Sau cuộc họp, nhiều nhân viên bắt tay, nói với Mario rằng, thậm chí họ còn
muốn làm việc nhiều hơn nữa để làm cho mọi người trở nên tốt hơn. Mario hài lòng
là ông đã làm theo lời khuyên của người bạn.
Trong suốt vài tuần sau, uỷ ban đã yêu cầu nhiều loại thông tin khác nhau,
Mario lập tức cung cấp cho họ. Ông để ý thấy toàn bộ nhân viên đã đến làm việc sớm
hơn thời gian quy định, nhiều người làm việc nhiều hơn bình thường. Doanh thu tăng
lên, Mario hài lòng với biến chuyển tốt đẹp này. Uỷ ban tổ chức cuộc họp đặc biệt
toàn bộ nhân viên vào tối thứ sáu, và yêu cầu được gặp Mario tại văn phòng vào
sáng thứ hai để thảo luận đề xuất mà các nhân viên đã đưa ra.
Ngày thứ hai, các thành viên uỷ ban bắt đầu bằng sự bày tỏ chân thành cảm
kích vì Mario đã tin tưởng họ. Sau đó, họ trình bản đề xuất như sau:
1. Cho cơ hội thăng tiếng, uỷ ban đề nghị Mario thuê một tổng
điều hành, trưởng phòng kinh tiêu, chánh văn phòng, và một trưởng kho. Họ
đề nghị giám sát kỹ hơn lực lượng bán hàng và mở rộng mặt hàng phục vụ
cho các ngành công nghiệp mới đang xuất hiện trong khu vực. Họ còn yêu
cầu Mario xem xét những nhân viên có sẵn để bổ nhiệm vào các chức vụ
trống, nhưng họ tuyên bố, nếu Mario thấy những người khác có khả năng
hơn, họ sẽ chấp nhận sự đánh giá của ông. Tuy nhiên, họ hy vọng Mario xem
xét họ vì lòng trung thành của họ trong nhiều năm.
2. Thứ hai, họ yêu cầu, sau khi các trưởng phòng được bổ nhiệm,
Mario cho họ chịu trách nhiệm và quyền lực trong công việc của họ.Họ nêu rõ,
Mario có thể sử dụng sự am tường của ông, phát triển các trưởng pòng thành

một đội ngũ có hiệu quả. Họ cho rằng, Mario nên thảo luận trách nhiệm công
việc với từng trưởng phòng, sau đó thoả thuận các mục tiêu phải hoàn thành
trong năm. Như vậy, các trưởng phòng sẽ biết người ta trông đợi gì ở họ, và
có thể chịu trách nhiệm tựhc hiện điều đó. Họ yêu cầu Mario bàn bạc với các
trưởng phòng hơn là gặp trực tiếp các nhân viên. Họ không muốn nhân viên
làm việc với "hai ông chủ".
3. Uỷ ban đề xuất trả lương làm ngoài giờ khi nhân viên làm thêm
giờ. Họ yêu cầu hoàn thiện chế độ trợ cấp nằm bệnh viện, chính sách bảo
hiểm nhân thọ tăng từ 5.000 đô la lên thành 50.000 đô la hoặc 100.000 đô
la. Đại diện bảo hiểm đã cho họ biết, với một hợp đồng tập thể có thời hạn
cho toàn bộ một tổ chức, các giới hạn bảo hiểm cao hơn sẽ không tốn hơn
nhiều lắm.
4. Cuối cùng, họ yêu cầu Mario huỷ bỏ chế độ thưởng hàng năm
như hiện nay, thay vào đó, lập một chế độ chia lợi nhuận doanh nghiệp, nhờ
đó, nhân viên có thể mua toàn bộ cổ phần của ông trong một giai đoạn nào
đó. Vì Peter không muốn tham gia công ty, và vì Mario không có người thân
nào khác quan tâm đến doanh nghiệp, họ cho rằng, những người đang làm
việc cho ông nên được hưởng cơ hội mua công ty của ông với giá hợp lý. Nếu
rốt cuộc Mario bán toàn bộ cổ phần cho họ, họ sẽ đề nghị ông ở lại làm chủ
tịch công ty và họ sẽ giữ tên Công ty vật liệu nước Mario vì lòng kính trọng
ông. Tuy nhiên, nếu Mario chuyển doanh nghiệp sang cho Peter, họ vẫn cho
rằng chế độ chia lợi nhuận doanh nghiệp là hợp lệ.
Các thành viên của Uỷ ban chấm dứt các đề xuất, một lần nữa, họ cám ơn
Mario đã cho họ cơ hội trình bày quan điểm của mình. Họ kết thúc cuộc gặp bàng
cách nói rằng, họ thấy công ty có thể tiến bộ nhanh chóng, và họ sẽ làm mọi việc có
thể để nó thành công hơn nữa.
Mario bị tổn thương. Cái mà ông đang đối mặt, theo ý ông, không phải là một
giải pháp, mà là một cuộc cách mạng, và ông đã đẩy họ tới chỗ làm loạn. Giá mà
ông chỉ theo bản năng của ông, chỉ đầu tư giải quyết những vấn đề của riêng ông, và
giá mà con trai ông biết điều hơn thì chuyện này đã không xảy ra. Bây giờ ông phải

chống lại cả một mặt trận thống nhất toàn bộ nhân viên của ông đang yêu cầu ông
thông qua một chế độ loại bỏ quyền lực của ông, phá huỷ doanh nghiệp của ông.
Ông quyết định lảng tránh nhằm trì hoãn một thời gian để đưa ra chiến lược mới đối
phó với cuộc nổi dậy này.
Mario gửi một bức thư cho các thành viên uỷ ban cám ơn sự đóng góp của họ
và đảm bảo với họ rằng, ông sẽ cân nhắc tòan bộ đề xuất của họ một cách nghiêm
túc. Ông hứa sẽ gặp lại họ ngay khi có thể. Trong thâm tâm Mario đã xác định giao
dịch với họ theo những điều kiện cua ông. Họ sẽ không thể được đối xử như trong
một gia đình nữa.
Nhiều tuần đã trôi qua các nhân viên dần dần thấy rõ, sẽ không có gì sắp xảy
ra cả. Mario đã thay đổi cách quản lý cuả ông. Kết quả của phong cách cứng rắn hơn
ấy đã là sáu bảy nhân viên đến gặp riêng Mario và nói với ông họ có thể thấy ông
khó chịu, và họ không trách ông vì đã phản ưng theo cách ông đã làm. Họ phản đối
những đề xuất được đưa ra trong cuộc gặp sau cùng, và đã đấu tranh quyết liệt để
được làm việc trong điều kiện cũ. Họ cho Mario biết những nhân viên nào đã thúc
đẩy đề xuất, Mario cám ơn lòng trung thành của họ và hứa giữ bí mật.
Mario thuê người hay các thành viên trong uỷ ban, sau đó đuổi việc họ. Ông
bảo họ không trung thành, và ông sẽ không viết thư giới thiệu để họ tìm việc khác.
Hầu hết, các thành viên đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra một số đang trong quá
trình đi tìm việc khác. Tuy nhiên, tất cả họ chấp nhận chuyện đó một cách khó khăn,
họ bị sốc khi Mario lại có thể trở nên thù địch với họ. Xét cho cùng, họ chỉ làm theo
chỉ thị của ông, khi họ ra đi Mario đổ toàn bộ ổ khoá và tiếp tục công việc làm như
trước.
Trong khi đó các nhân viên còn lại lo sợ. Mario tổ chức một cuộc họp khác và
bảo, ông sẽ tiếp tục với cách quản lý cũ của ông, nếu họ không thích họ có thể bỏ
việc. Tinh thần sút kém doanh thu và lợi tức bắt đầu giảm. Một số người bị đuổi việc
đã tìm được chỗ ở các đối thủ cạnh tranh và đang làm việc tốt. Năm sáu nhân viên
lâu năm của Mario cũng bỏ đi tìm chỗ khác tốt hơn. Mario mất một số khách hàng,
một doanh nghiệp phát đạt đang dần xuống dốc.
Sau đó, Mario bị một trận đau tim nặng. Peter trái với ý định ban đầu đã đến

công ty làm tổng giám đốc điều hành. Anh thông báo cho toàn bộ nhân viên anh sẽ
tiếp quản công ty lâu dài. Anh tổ chức một cuộc họp đặc biệt báo cho nhân viên biết
anh sẽ làm mọi việc trong quyền lực của anh để đem doanh nghiệp trở lại vị trí cũ.
Các nhân viên hưởng ứng tích cực những lời nói của Peter, bày tỏ sự hợp tác và lòng
trung thành. Peter biết đưa công ty trở lại đúng hướng là một nhiệm vụ khó khăn và
lâu dài, nhưng đó là hạt nhân cơ bản để bắt đầu tiến bộ. Anh tiếc là đã mất các
thành viên của uỷ ban và các nhân viên khác anh mong muốn đưa họ trở lại làm
việc. Anh lấy danh sách các đề xuất của họ ra độc một cách thích thú.
Peter muốn thành công. Anh có 65 người trong công ty. Tinh thần sa sút,
không tồn tại động cơ thúc đẩy. Không có quản lý giao thiệp yếu. Các nhân viên sợ
các uỷ ban. Không tồn tại các bản mô tả công việc, vắng mặt không lý do vẫn là một
vấn đề, và trên hết là không có lòng tin vào lời nói của nhà Romano.
Câu hỏi
1. Peter nên theo cách quản lý nào trong việc tổ chức lại công ty?
2. Peter có thể làm gì để thúc đẩy các nhân viên? Cải thiện tinh
thần bằng cách nào?

×