Tải bản đầy đủ (.pdf) (2 trang)

Trình bày sự chuyển biến trong tình cảm của cái tôi trữ tình trong bài thơ Từ ấy

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (331.47 KB, 2 trang )

Đề bài: Trình bày sự  chuyển biến trong tình cảm của cái tôi trữ  tình trong bài thơ 
Từ ấy
Bài làm:
Ánh sáng kì diệu của Đảng đã soi sáng bước đường cách mạng của dân tộc. Cũng từ khi 
có lý tưởng Đảng mà đất nước ta bước sang một trang mới, nhân dân có thêm niềm tin,  
ánh sáng và nghị lực trong cuộc chiến đấu chống kẻ thù. Bởi vậy, khi được là thành viên 
của Đảng, được giác ngộ lý tưởng của Đảng thì trong tâm hồn mỗi người đều sáng bừng 
niềm vinh dự và tự hào mãnh liệt. Tố Hữu đã viết nên "Từ ấy" trong những cảm xúc dâng  
trào như thế. Bài thơ thật đẹp bởi tấm lòng thiết tha, rạo rực của một người chiến sĩ cách 
mạng chân chính. Những chuyển biến tình cảm thật đẹp đẽ và chân thành trong giây phút 
đứng vào hàng ngũ thân yêu của Đảng.
"Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim..."
Kể từ giây phút thiêng liêng, trong thời khắc trịnh trọng  ấy, tâm hồn ông trở nên tươi vui 
và bừng sáng hơn bao giờ  hết, đó là ánh nắng rực rỡ  nhất tươi mới nhất của lý tưởng 
cách mạng. Ông đã tìm được con đường đi, đích đến đúng đắn cho cuộc đời mình, ánh 
nắng chính là biểu trưng cho lý tưởng. Ánh nắng hạ cũng là những rực rỡ nhất trong cảm  
xúc, trong tình thần của người chiến sĩ lúc này, tất cả  đều tươi sáng, tâm hồn ông như 
được soi sáng và tin yêu. Tư tưởng Mác­Lênin, lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản như ánh 
mặt trời xua tan đi những mây mù tối tăm của kiếp nô lệ, những lạc lối trên con đường  
giải phóng đất nước của những thế hệ trẻ nhiệt huyết, bản lĩnh, kiên cường. Mang đến  
niềm hy vọng về  tương lai tươi đẹp hơn cho nhân dân cho dân tộc. Lý tưởng cộng sản  
như  mặt trời chân lý, sáng chói thôi thúc trái tim người chiến sĩ đứng lên và hành động. 
Đường lối của Đảng sáng soi vào tâm hồn, khiến trái tim khát khao cống hiến, khát khao 
chiến đấu ấy sung sướng, rạng rỡ vô cùng. Nó làm thay đổi hẳn những cảm xúc lo lắng  
ưu tư  trước đây mà thay vào đó là sự  phấn khích, hào hứng, tin yêu vào Đảng. Tâm hồn 
như  một "vườn hoa lá" ngập tràn hương sắc, ngập tràn niềm vui. Lí tưởng Đảng thật  



tuyệt vời khiến tâm hồn trở nên sống động và ngào ngạt như hương thơm của muôn sắc 
hoa, như tiếng hót yêu đời của những chú chim tự do. Đó là một niềm vui vô cùng to lớn  
khi gặp được chân lý, lý tưởng thỏa mãn những mộng ước bấy lâu.
"Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời"
Từ niềm vui của riêng tôi tác giả đã hoà niềm vui ấy vào trong cái ta chung của nhân dân,  
của nhân loại. Đó là khi trái tim ta gắn chặt với mọi người, khi cả ta và mọi người cùng  
chung một nhịp đập, cùng chung sống dưới một lí tưởng sáng soi. Để nơi nơi được ngập 
tràn ánh sáng của Đảng soi rọi. Đó là tinh thần tự nguyện gắn bó với những kiếp người  
cần lao, với nhân dân lao động cơ cực, một tinh thần cao đẹp, đoàn kết gắn bó keo sơn.  
Đó là những sự đồng cảm xót xa, cưu mang đùm bọc nhau, tôi và mọi người cùng chung  
một tin yêu, cùng nhau sẻ chia như gia đình thân thiết, như anh em ruột thịt, như một khối 
đại đoàn kết, yêu thương nhau.



×