Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (78.52 KB, 2 trang )
<span class='text_page_counter'>(1)</span><div class='page_container' data-page=1>
<i>"Bạn có cười với ai đó hơm nay chưa?"</i>
<i>Đó là câu trả lời của một nhà tâm lí học, khi nhiều người hỏi ơng rằng: "Làm thế nào để tâm hồn </i>
<i>bớt chai sạn trong thế giới hiện nay?".</i>
<i>Suy nghĩ của em về câu hỏi và câu trả lời trên</i>
<b>DÀN Ý CHI TIẾT</b>
<b>Mở bài:</b>
- Có một câu hỏi rằng :”Làm thế nào để tâm hồn bớt chai sạn trong thế giới hiện nay?” Và bạn có
biết câu trả lới của nó là gì khơng? Một nhà tâm lí học đã trả lời nó bằng một câu hỏi :”Bạn có
cười với ai đó hơm nay chưa?”
- Nó khơng chỉ đơn thuần là một câu hỏi mà đó là cả một lời khuyên. Thật vậy, xã hội phát triển
cuốn con người vào vịng xốy mang tên “đồng tiền” .
- Họ cứ chạy theo nó mãi, chạy theo cái “bóng tối” của cuộc đời mà bỏ lại sau lưng mình “ánh
sáng” của yêu thương. Trái Đất vẫn cứ thế quay và khơng vì điều gì mà dừng lại thì con người
cũng thế, khơng vì ai mà làm cho tâm hồn bớt chai sạn.
<b>Thân bài:</b>
- Giải thích: Vậy tâm hồn là gì nhỉ? Có gì khó khăn đâu khi bạn vào google và gõ “tâm hồn là
gì”, hàng chục, thậm chí hàng trăm ý kiến khác nhau sẽ được tìm thấy.
- Nhưng đó có phải là câu trả lời thật sự dành cho bạn? Nó khơng bao giờ là câu trả lời của bạn
cả, và nó cũng khơng bao giờ là câu trả lời dành cho ai cả, Có thể bạn đã được nghe quá nhiều
về khái niệm tâm hồn, nhưng có lẽ bởi vì nó q trừu tượng, hoặc vì tâm hồn con người là vùng
đất quá lạ lùng, hoặc vì chúng ta chưa có sự chú tâm thật sự… cho nên chúng ta chưa bao giờ
thấu hiểu nổi về chính tâm hồn mình. Bạn có bao giờ có một thống nhìn về chính tâm hồn mình,
- Và tâm hồn họ bắt đầu trở nên chai sạn, hoặc nặng nề hơn, họ trở nên thờ ơ, ghẻ lạnh với mọi
người xung quanh.
- Dẫn chứng:
+ Vừa qua chắc bạn cũng có nghe tin về thẩm mỹ viện Cát Tường vứt xác phi tang sau khi gây
ra cái chết của khách hàng. Vụ việc này đã làm dậy sóng dư luận trong những ngày qua và gióng
lên một hồi chng cảnh tỉnh về sự “chai sạn” của tâm hồn con người.
+ Và cách đây cũng không lâu, vụ việc một em bé ở Trung Quốc bị một chiếc xe tải cán qua,
nằm sõng soài trên vũng máu. Ấy vậy mà nhiều người đi ngang qua, vẫn vơ tình mà bước, bỏ
mặc cơ bé đứng giữa ranh giới của “sự sống” và “cái chết”. Giá mà lúc ấy có một bàn tay níu cơ
bé lại thì có lẽ cơ bé đã khơng bước qua cái thế giới bên kia rồi
+ Lên xe ô tơ, thấy kẻ gian móc túi hoặc bọn cơn đồ hành hung hành khách, họ cũng chỉ lờ di
xem như đấy khơng phải chuyện của mình.
+ Hoặc trông thấy bạn bè đồng trang lứa bị bạo hành ngay trước cổng trường nhưng họ còn
đứng xem rồi quay clip tung lên mạng coi như khơng phải chuyện của mình.
- Tâm hồn bị chai sạn cũng đồng nghĩa là chúng ta đang mắc phải căn bệnh vơ cảm- một căn
bệnh đang có chiều hướng lan rộng trong xã hội ta, nó đang len lỏi khắp mọi nơi. Nó khơng chỉ
diễn ra ngồi xã hội mà còn xâm nhập vào trong các gia đình, những người thân ruột thịt. ( Dẫn
chứng : Có nhà cha mẹ bị ốm nặng nằm liệt giường mà con cái khơng đối hồi gì đến, có khi
<i>Hậu quả: làm "nhiễm mặn" , vẩn đục và xói mịn dần truyền thống đạo lý đẹp nhất của con </i>
người Việt Nam: "Thương người như thể thương thân". Và khi tâm hồn chai sạn thì con người
sống với con người trong mối quan hệ hết sức lỏng lẻo. Ở đó thiếu hơi ấm của tình thương, của
niềm cảm thơng, của sự cưu mang, đùm bọc, sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau. Một cuộc sống như thế là
cuộc sống của "Một Bắc Cực của cuộc đời đìu hiu lạnh giá". Thật buồn đau và thất vọng biết
bao!
- Bạn còn nhớ câu trả lời của nhà tâm lí học chứ :” Bạn có cười với ai đó hơm nay chưa?” Câu
trả lời ấy, hỏi nhưng không hỏi ấy, cho ta một con đường mới để đánh đuổi cái xấu, đánh đuổi
cái vô cảm, cái chai sạn của tâm hồn để nhường chỗ và đưa yêu thương lên ngôi.
- Một nụ cười khơng làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều. Nó làm giàu có những ai
đón nhận nó mà khơng làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên mơi trong khoảnh
khắc phù du, nhưng ký ức về nó đơi khi tồn tại cả một đời. Hãy tươi cười với mọi người. Chúng
ta chẳng những khơng mất gì cả, mà trái lại, sẽ nhận được rất nhiều.
- Bạn nên nhớ! Khơng gì là q muộn để làm lại tất cả, chỉ cần quyết tâm là ta có thể làm được,
ta cần phải hành động! Hành động để làm cho cuộc sống thêm nhiều tình thương, bớt đi sự thờ ơ,
lạnh nhạt. Chúng ta làm được.
- Tơi tin điều đó.Tơi tin. Bởi tơi cịn thấy một em bé dắt một bà cụ qua đường. Bởi khi tôi bị ngã
xe đạp vẫn có những người bạn tốt bụng chạy đến đỡ tôi dậy và đưa tôi về nhà. Bởi tôi còn thấy
“những chú heo đất “ được gửi đến cho đồng bào miền Trung bị lũ lụt. Bởi tôi cịn thấy những
anh chị thanh niên tình nguyện giúp đỡ cho những hồn cảnh khó khăn ở miền sâu miền xa. Và
bởi vì tơi cịn thấy u thương.
- Hãy mở lịng mình ra! Hãy đón nhận tình cảm và cho đi tình thương! Hãy thân thiện với những