Tải bản đầy đủ (.pdf) (3 trang)

Cảm nhận của em sau khi học xong bài thơ Quê hương của Tế Hanh doc

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (152.49 KB, 3 trang )

Cảm nhận của em sau khi học xong
bài thơ Quê hương của Tế Hanh





Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông
Hai câu thơ mở bài như một lời giới thiệu của tác giả về làng quê miền biển của
mình. Nó là một làng quê nằm ăn sát ra biển, bốn bề quanh năm sóng vỗ. Qua hai câu
mở bài này, tác giả còn muốn giới thiệu với mọi người về nghề nghiệp chính ở quê
mình, đó là nghề ngư nghiệp.
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
Hai câu thơ tiếp theo như những dòng nhật kí tâm tình của Tế Hanh, nói về
công việc thường nhật xảy ra ở ngôi làng ven biển này. Tiết trời ở đây thật trong lành:
bầu trời trong xanh, gió biển nhẹ, bình minh rực rỡ sắc hồng. Lúc đó, những người
thanh niên, trai tráng trong làng cùng nhau căng buồm, tiến ra biển cả.
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang
Trong hai câu thơ này, tác giả Tế Hanh đã sử dụng những động từ, tính từ
mạnh: “hăng, phăng, vượt” và sử dụng nghệ thuật so sánh “chiếc thuyền nhẹ” với
“con tuấn mã”, làm gợi lên vẻ đẹp, sự dũng mãnh của con thuyền.
Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió
Ở hai câu tiếp theo này, nghệ thuật so sánh lại được sử dụng. “Cánh buồm”
được so sánh với “mảnh hồn làng”, thể hiện tình yêu quê hương luôn tiềm tàng trong
con người Tế Hanh. Được sử dụng một lần nữa, động từ, tính từ mạnh: “giương, rướn,
bao la” đã cho ta thấy một vẻ đẹp kiêu hãnh, đầy tự hào của cánh buồm vi vu trong
gió biển.


Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ,
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
“Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe”
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,
Khắp thân mình nồng thở vị xa xăm.
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm,
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Tám câu thơ tiếp theo này thể hiện hình ảnh làng chài khi những chiếc thuyền
cá trở về sau những ngày chìm trong gió biển. Người dân làng chài vui sướng biết bao
khi những người thân của họ đã mang về những thành quả tương xứng. Dân chài lưới
mang một màu da thật riêng, có một mùi hương riêng biệt. Cái mùi này chỉ những
người yêu quê hương tha thiết, nồng nàn như tác giả Tế Hanh mới có thể cảm nhận
được. Chiếc thuyền cũng mệt mỏi sau những ngày đi biển, tựa như con người vậy. Cái
chất muối thấm trong thớ vỏ cũng được tác giả cảm nhận bằng cách “nghe”, thật độc
đáo!
Nay xa cách, lòng tôi luôn tưởng nhớ:
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Khi viết bài thơ này, tác giả đang ở xa quê hương. Vậy mà, ông vẫn luôn nhớ
về mảnh đất quê hương yêu dấu của mình. Nhớ màu nước biển xanh, nhớ những con
cá bạc, nhớ cánh buồm trắng, nhớ con thuyền đang băng băng rẽ sóng ra khơi. Ông
còn nhớ cả cái mùi muối mặn của biển quê nhà.
Kết lại, với những vần thơ bình dị mà gợi cảm, bài thơ “Quê hương” của Tế
Hanh đã vẽ ra một bức tranh tươi sáng, sinh động về một làng quê miền biển, trong đó
nổi bật lên hình ảnh khoẻ khoắn, đầy sức sống của người dân làng chài và sinh hoạt
lao động làng chài. Bài thơ còn cho thấy tình cảm quê hương trong sáng, tha thiết của
nhà thơ.


×