Tải bản đầy đủ (.pdf) (1 trang)

Tài liệu Món bánh xèo vỏ pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (101.32 KB, 1 trang )

Dù đang lúc ở nhà, đi ngoài phố hay ngồi
trong quán, bất kể là đang rất bận bịu hay
thật rảnh rang mà trời tự nhiên ẩm ướt, lành
lạnh và có mưa lất phất… là tôi lại thấy nhớ
đến cái vùng quê ấy, người tình ngày x
ưa và
món bánh xèo vỏ.

Dù đang lúc ở nhà, đi ngoài phố hay ngồi trong quán, bất kể là đang rất bận bịu hay thật rảnh
rang mà trời tự nhiên ẩm ướt, lành lạnh và có mưa lất phất… là tôi lại thấy nhớ đến cái vùng quê
ấy, người tình ngày xưa và món bánh xèo vỏ.

Hồi trước, anh thường đưa tôi tới ăn tại mấy cài lều ở chợ hay những cái quán xập xệ ven
đường. Có những cái quán phải giở tấm liếp hay cúi khom lưng, mới có thể bước vô. Thích lắm
cái khung cảnh đơn sơ ở những nơi ấy, với vài ba bếp than có lửa nhỏ liu riu cùng dăm người
xúm xít vây quanh. Nghe ấm áp đến lạ lùng, nhất là khi từ ngoài mưa bước vào. Bánh xèo vỏ
được đúc bằng dầu phộng, không có nhân, bột không hề được pha chế và phải ăn với mắm đục.
Ðây là một loại mắm chưa đủ ngày để rút nhưng được gạn lọc rất kỹ và phải đựng trong “tĩn” đất
nung mới đúng cách.

Sau khi cả hai đứa đã lọt thỏm người vào bên trong, anh thường đi kiếm hai cái đòn. Anh kéo tôi
ngồi xuống, chậm rãi lấy hai cái chén nhỏ, múc mắm ra, xé ớt bỏ vô rồi lấy thêm hai cái đĩa
không và gác hai đôi đũa kế bên, rồi ung dung… chờ đợi. Chúng tôi ngồi thu lu bên nhau và thích
thú theo dõi đôi tay thuần thục của bà hàng. Bánh chín rất nhanh và do quá mỏng, nên phải xếp
theo từng cặp một. Ðược cặp nào người đúc đặt ngay vào đĩa của khách cặp đó. Ðôi mắt của
anh ấy mới háo hức làm sao, khi xắn đôi cặp bánh ra, chấm mắm từng nửa một, rồi đưa lên
miệng. Tôi không dám ăn vội vã và cũng chẳng muốn nuốt ngay. Cứ muốn giữ mãi hương vị
thơm ngon của bánh như muốn níu lại những khoảnh khắc của sum vầy, với những cặp bánh
xèo vỏ được san sớt cùng nhau. Cái nóng hổi từ bánh toả ra, từ trong lòng toả ra, từ những yêu
thương toả ra khiến cái quán nhỏ xập xệ với màu rực đỏ của lửa bỗng như đổi khác. Bỗng huyền
ảo lung linh một nét đẹp rời rợi và lạ lùng.



Chiều nay lại mưa và rất nhớ. Nghe đâu như ắp đầy hết cả không gian nơi này là những tiếng
"xèo xèo"; hương vị đậm đà của những cặp bánh, bếp than ấm nồng… Và nhớ cả đôi mắt nhiều
háo hức của một ai đó, xa xưa.

Huyền Minh

Theo Sài Gòn tiếp thị


×