Tải bản đầy đủ (.pdf) (13 trang)

bài tập cá nhân 5 bài thơ 5 câu chuyện nhằm giáo dục dinh dưỡng cho trẻ mầm non

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (399.84 KB, 13 trang )

<span class="text_page_counter">Trang 1</span><div class="page_container" data-page="1">

<small>TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM-ĐẠI HỌC ĐÀ NẴNG</small>

<b><small>KHOA GIÁO DỤC MẦM NON</small></b>

<b>Học phần: Dinh dưỡng trẻ em.</b>

<b> Sinh viên thực hiện: Phùng Trần Thu Phương Lớp: 22SMN1</b>

<b>Giảng viên hướng dẫn: Phan Thị Nga</b>

<b>Đà Nẵng, tháng 4/2023</b>

</div><span class="text_page_counter">Trang 2</span><div class="page_container" data-page="2">

<b>Bài thơ: Đồng dao về củ</b>

Ngồi chơi trên đất

</div><span class="text_page_counter">Trang 4</span><div class="page_container" data-page="4">

Con liên tưởng Nếu mai này Con thành tài Không quên được Cô Cấp dưỡng Trường của con Nấu ăn ngon Con mau lớn.

<i><b>Tác giả: cô giáo Nguyễn Thị PhượngNguồn: Trường mầm non Thạch Đà</b></i>

</div><span class="text_page_counter">Trang 5</span><div class="page_container" data-page="5">

<b>Bài thơ: Bé ăn nhiều quả</b>

Bé ăn nhiều quả Bé ăn nhiều quả Bé ăn nhiều vào Khỏe mạnh hồng hào Chăm ngoan học giỏi.

<i><b>Tác giả: Trần Thị Thanh TâmNguồn: MN Thanh Trù</b></i>

</div><span class="text_page_counter">Trang 6</span><div class="page_container" data-page="6">

<b>Bài thơ: Dinh dưỡng của bé</b>

Hàng ngày đến lớp Bé được ăn thịt Sốt với cà chua Ăn cá ăn cua Hàng ngày cô nấu Ăn miếng dưa hấu Mát ruột cả ngày Cơm dẻo nắm tay Bé tăng cân đều Bố mẹ đến trường Cảm ơn cô giáo.

<i><b>Tác giả: Bùi Thị Hồng PhươngNguồn : MN Thanh Trù</b></i>

<b>5 câu chuyện về dinh dưỡng</b>

<b> Câu chuyện: Cây rau của Thỏ Út.</b>

Mùa thu đã qua, mùa đông đã tới. Thỏ Mẹ dẫn các con ra vườn và bảo: - Các con ạ, bây giờ là vụ rau rồi, mẹ sẽ dạy các con trồng củ cải nhé.

</div><span class="text_page_counter">Trang 7</span><div class="page_container" data-page="7">

Ba anh em Thỏ ríu rít trả lời: - Thưa mẹ, vâng ạ!

Bốn mẹ con quây quần bên luống đất, mẹ bắt đầu giảng: - Muốn trồng rau, người ta phải làm đất, rồi gieo hạt…

Nhưng mới nghe mẹ nói vậy, thỏ Út đã nghĩ thầm: “Thế thì mình cũng biết rồi” và khơng chú ý nghe mẹ nói nữa. Chú ngồi đấy nhưng cịn mải nhìn theo con bươm bướm ngồi vườn nên chẳng biết mẹ cịn dặn điều gì nữa.

Mẹ giảng xong, ba anh em bắt đầu làm việc, mỗi người phải trồng một luống rau nho nhỏ. Hai anh của thỏ Út cặm cụi cuốc đất, đập đất cho nhỏ tơi ra rồi mới gieo hạt, cịn Thỏ Út thì chỉ làm qua quýt rồi nhảy đi chơi. Ít ngày sau, hạt giống nảy mầm. Những cây rau bé li ti hiện ra. Hai luống rau của các anh cây mọc đều, trông như những chiếc khăn màu xanh tươi phủ lên mặt đất, cịn luống rau của thỏ Út thì cây mọc thưa thớt, cây cao, cây thấp. Thế nhưng thỏ Út vẫn mải chơi chẳng chịu chăm bón gì cả.

Tới vụ thu hoạch, cây rau nào của các anh lá cũng to, củ cũng to, còn những cây rau của thỏ Út thì cằn cỗi vì thiếu nước, củ bé tí tẹo. Thỏ Út xấu hổ quá, biết nói sao với mẹ bây giờ?

Thấy vậy, thỏ Mẹ bảo:

- Nếu con chú ý nghe lời mẹ và chăm sóc vườn rau thì rau của con sẽ tươi tốt đúng không?

Sau vụ ấy, thỏ Út hỏi lại mẹ cách làm đất, trồng rau, vun luống, gieo hạt rồi bắt đầu trồng lại luống rau khác.

</div><span class="text_page_counter">Trang 8</span><div class="page_container" data-page="8">

Đúng như lời mẹ đã nói: “Phải biết cách trồng và chăm sóc tưới bón”. Lần này, rau của thỏ Út lớn rất nhanh. Đến vụ thu hoạch, thỏ Út chở về nhà những cây rau lá xanh non.

Thỏ Út rất vui. Mẹ thỏ cịn vui hơn vì thấy thỏ Út đã biết chăm chỉ và chịu khó làm việc

<b>Truyện: Nhím con và ngơi nhà bí đỏ</b>

Sau cơn mưa, Nhím con phát hiện trên bãi cỏ có một quả bí đỏ to ơi là to. Nó đi vịng quanh quả bí và sung sướng cười phá lên, “Cuối cùng mình cũng có nhà mới rồi!” Thế rồi Nhím con đẩy quả bí đỏ đến dưới một gốc cây, khoét bỏ hết ruột và hạt của nó, sau đó cịn trổ một cái cửa ra vào và cửa sổ nữa. Nó làm bậc thang, trải thảm dưới sàn và đặt mấy chậu hoa nhỏ trên bậu cửa sổ, nhìn quả bí đỏ bây giờ đã ra dáng một ngơi nhà lắm rồi.

Hơm sau, Nhím con đi mua một tấm rèm màu xanh, định treo lên cửa sổ. Đúng lúc đó, Cáo đỏ xách hai thùng sơn đến nhà Nhím con và nói: “Bạn Nhím này, nhà của bạn đẹp thật đấy, nếu sơn thêm hai thùng sơn này lên thì chắc chắn cịn đẹp hơn nữa kìa!” Hóa ra Cáo đỏ có một cửa tiệm chuyên bán đồ trang trí nội thất, nó thường vào rừng tìm kiếm khách hàng như thế này. Nhím con mở thùng sơn ra, nhìn thấy sơn màu xanh, màu đỏ bèn nghĩ bụng: “Nếu sơn lên tường thì chắc là đẹp lắm.” Thế là Nhím con đồng ý mua hai thùng sơn của Cáo đỏ và sơn lên tường nhà mình. Nó sơn hết một lượt trong nhà, quả nhiên, ngôi nhà trở nên đẹp lung linh. Tuy nhiên, trong nhà lại bốc lên một mùi gì đó rất khó chịu. Thế nhưng khi ấy Nhím con mừng q, khơng chú ý đến cái mùi kì lạ đó mà lập tức dọn vào nhà mới.

</div><span class="text_page_counter">Trang 9</span><div class="page_container" data-page="9">

Một tuần sau, Nhím con bắt đầu bị ho và đau họng. Nó nghĩ bụng: “Chắc là mình bị cảm lạnh rồi.” Thế là nó đóng cửa im ỉm suốt mấy ngày liền vì sợ gió lạnh lùa vào nhà.

Một tuần nữa lại trơi qua, bệnh tình của Nhím con ngày càng nặng, vừa đau đầu, chóng mặt, vừa buồn nơn. Nó buộc phải đến bệnh viện khám. Đến bệnh viện, bác sĩ Sơn dương cũng biết Nhím con vừa chuyển sang nhà mới, liền áp ống nghe vào người nó và nói: “Bạn bị nhiễm độc chất Phooc-man-đê-hít (Formaldehyde) rồi. Nhà mới sửa xong, không được chuyển vào ở ngay mà phải chờ một thời gian, mở hết cửa ra cho thống khí, nếu khơng sẽ bị bệnh đấy.” “Phooc-man-đê-hít sao, thưa bác sĩ? Đó là cái gì thế?” Nhím con ngạc nhiên hỏi. “Đó là một chất khí độc tiềm tàng trong sơn.” Nói xong, bác sĩ Sơn dương khuyên Nhím con: “Bạn cứ uống thuốc trước đã, chuyển ra khỏi nhà một thời gian sau đó mời chuyên gia Ngựa vằn đến nhà kiểm tra nồng độ Phooc-man-đê-hít nhé.” Ra khỏi bệnh viện, Nhím con lập tức gọi điện cho Ngựa vằn. Ngựa vằn mang một loại máy đặc biệt đến nhà Nhím con và đo được nồng độ Phooc-man-đê-hít cao gấp ba lần mức cho phép. “Bạn mua phải sơn rởm rồi, đáng lẽ phải dùng loại sơn bảo vệ mơi trường mới đúng chứ!” Ngựa vằn nói. Nhím con nghe thấy thế, dựng hết cả gai nhọn lên, nói: “Thế bây giờ phải làm sao?” “Mau đi mua một ít than hoạt tính về, than hoạt tính có thể hút bớt chất độc trong nhà. Ngồi ra, bạn nên mở cửa sổ ra để thống khí, ba tháng sau hẵng dọn vào nhà mới nhé. Bạn cịn có thể đặt một vài loại cây có khả năng hút chất độc trong nhà, ví dụ như cây lục thảo trổ hoặc cây trầu bà...”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh Ngựa vằn.” Nhím con gật đầu, làm theo lời Ngựa vằn. Sau đó, Nhím con kể lại câu chuyện của mình cho các lồi vật khác cùng biết, nhắc mọi người sau này sửa nhà phải đặc biệt chú ý đến điều này. Các động vật khác kể từ khi biết được sự nguy hiểm khi

</div><span class="text_page_counter">Trang 10</span><div class="page_container" data-page="10">

khơng khí trong nhà bị ơ nhiễm thì đều khơng dám coi thường nữa. Từ đó, ai cần sửa nhà cũng ra chợ mua sơn thân thiện với môi trường, chứ không đến tiệm sơn của Cáo đỏ nữa.

<b>Câu truyện: Thỏ Bông bị ốm</b>

Một buổi sáng đẹp trời, thỏ Bông vào rừng giúp mẹ hái nấm. Trước khi đi, thỏ mẹ dăn:

Con vào rừng phải cẩn thận, không được ăn các loại quả lạ kẻo bị đau bụng, con nhé!

Vâng ạ! con nhớ rồi ạ

Vào tới rừng, Thỏ Bông gặp bướm vàng, Bướm vàng hỏi: Thỏ Bông ơi em đi đâu đấy?

Em đi vào rừng hái nấm giúp mẹ.

Chị biết một nơi có nhiều nấm đấy, để chị dẫn em đi!

Bướm vàng dẫn Thỏ Bông tới một gốc sấu già, dưới gốc sấu có rất nhiều nấm. Thỏ Bơng vui sướng reo lên: “A, nhiều nấm q, mình phải hái cho đầy giỏ mới được!”

Hái xong, Thỏ Bông mệt quá nằm nghỉ dưới gốc cây. Bỗng một quả sấu xanh rơi xuống, đói q Thỏ Bơng liền ăn luôn quả sấu xanh. Ăn xong thấy khát nước, Thỏ Bơng liền tới dịng suối gần đó uống no nê nước. Trời sắp tối, Thỏ Bông xách giỏ nấm trở về nhà. Về tới nơi, chưa kịp chào mẹ, Thỏ Bông đã ôm bụng nằm xuống rên la “Ôi mẹ ơi con đau bụng quá!”. Thỏ mẹ vội vàng chạy vào nhà lấy lọ dầu xoa vào bụng cho Thỏ Bông. Nhưng Thỏ Bông vẫn đau lắm.

</div><span class="text_page_counter">Trang 11</span><div class="page_container" data-page="11">

Thỏ mẹ lo quá bế Thỏ con chạy một mạch tới nhà bác sĩ Gấu. Bác sĩ ân cần hỏi:

Cháu đau ở đâu? Dạ, đau quanh chỗ rốn ạ. Cháu đã ăn những gì nào?

Dạ, cháu ăn mấy quả sấu xanh và uống nước dưới suối ạ.

Thế thì bác hiểu rồi, cháu bị đau bụng vì đã ăn quả xanh và uống nước lã. Lần sau cháu phải cẩn thận hơn nhé.

Được bác sĩ Gấu tận tình chữa bệnh và cho uống thuốc, Thỏ Bông khỏi đau bụng. Hai mẹ con cảm ơn và chào bác để ra về. Từ đó Thỏ Bông luôn nhớ lời bác sĩ dặn nên không cịn bị đau bụng nữa.

<b>Câu chuyện: Gói hạt kỳ diệu </b>

Bé Vinh đang chơi với gọi hạt rau. Trông những cái hạt giống như những viên bi nhỏ xíu, Vinh nghĩ: “Bi như thế này thì bắn thế nào được!”. Vừa lúc đó, bà đi làm về, thấy Vinh nghịch rau liền bảo:

– Sao cháu lại lấy cái này ra chơi? Đây là hạt rau để bà trồng lấy rau tươi cho cả nhà ăn đấy!

Vinh ngạc nhiên quá, thầm nghĩ: “Sao những hạt bé nhỏ này lại cho những cây rau tươi được nhỉ?”. Thấy Vinh ngạc nhiên, bà nói:

– Đây là hạt rau. Khi ta cho hạt rau vào nước ngâm rồi gieo xuống đất, hạt sẽ nảy mầm và trở thành rau tươi đấy!

– Vậy bà mang hạt gieo xuống đất đi bà! – Được rồi, chiều nay bà sẽ gieo hạt ngay!

</div><span class="text_page_counter">Trang 12</span><div class="page_container" data-page="12">

Vinh rất nóng lịng muốn biết bà gieo hạt như thế nào. Buổi chiều hôm ấy, bà cuốc và làm nhỏ đất trong vườn. Vinh cũng theo bà ra vườn và giúp bà nhặt cỏ rồi xem bà trồng rau.

Từ hơm đó, ngày nào bà cũng tưới nước, cịn Vinh ra ngó xem cây rau đã mọc chưa. Một ngày hai ngày, rồi ba ngày…, ngày thứ tư, những cây rau nhỏ xíu đã nhú lên khỏi mặt đất. Vinh vui sướn chạy vào khoe với cả nhà. Đối với Vinh, đó thật là một điều kì diệu.

Sáng chủ nhật, bà ngoại ở dưới quê lên chơi, Vinh dẫn bà ra tận vườn để ngắm những cây rau bé xíu.

Hơm đó, Vinh theo bà ngoại về quê chơi. Nửa tháng sau, Vinh mới từ quê lên.

Vừa về đến nhà, Vinh đã chạy ra ngồi vườn. Ơi, kỳ lạ q! Những cây rau nhỏ xíu khơng cịn nữa mà thay vào đó là một luống rau xanh mơn mởn. Vinh chạy vào nhà hỏi bà:

– Bà ơi, những cây rau nhỏ xíu đâu rồi ạ? – Bà cười nhìn Vinh thật âu yếm:

– Những cây bé xíu được sự chăm sóc của mẹ cháu, bây giờ đã thành những cây rau tươi tốt rồi đấy!

Bữa cơm hơm ấy có đĩa rau xanh, mẹ nói đấy chính là rau bà trồng trong vườn nhà. Vinh ăn rất nhiều và cảm thấy rất vui vì Vinh đã hiểu ra: Chính bà và mẹ đã làm ra điều kì diệu biến gói hạt nhỏ xíu thành đĩa rau xanh.

</div><span class="text_page_counter">Trang 13</span><div class="page_container" data-page="13">

<b>Câu chuyện: Nhổ củ cải</b>

Ngày xửa, ngày xưa có hai ơng bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh manh vườn xinh xắn. Trong nhà cịn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt.

Vào mùa thu, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn. Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây. Sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước. Chiều nào ông cũng bắt sâu, nhổ cỏ cho cây. Cây cải cũng khơng phụ lịng tốt của ông, nó lớn nhanh như thổi. Chẳng bao lâu nó trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy.

Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà già và cháu gái. Ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây cải không hề nhúc nhích. Ơng gọi bà già: «Bà già ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!»Bà già liền chạy lại, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được. Bà già gọi cháu gái: «Cháu gái ơi! Mau lại đây! Mau giúp bà nhổ củ cải!» Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì. Cháu gái gọi Chó con: «Chó con ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!». Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái. Cháu kéo áo bà ba, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Kéo mãi nhổ mãi cây cải vẫn nằm ì ra. Mèo con gọi Chuột nhắt: «Chuột nhắt ơi! Mau lại đây!Mau giúp tôi nhổ củ cải!» Chuột nhắt chạy lại, bám đuôi Mèo, Mèo cắn đi Chó, Chó ngậm biếm tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải. Một, hai, ba… Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất.

Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh vây cải: «Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!

Ái chà chà! Lên được rồi!»

</div>

×