Tải bản đầy đủ (.pdf) (18 trang)

Tài liệu Hậu thiên hạc phổ - tập 1 pptx

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (143.03 KB, 18 trang )

Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-1-
Hồi thứ nhất
Hậu nhân Đông Hải Song Tiên
úc này trong thạch động Phương Tuyết Nghi hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Nhưng bất kể thành bại thế nào thì tại hạ cũng phải đi Thiếu Lâm tự một
chuyến!
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Vậy thì rất tốt!
Tống Phù tiếp lời:
- Phương lo đệ, lo phu thấy chuyện này và chuyện đi của chúng ta không có gì trở
ngại cả.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Xin nghe cao kiến của Tống lo.
Tống Phù nói:
- Chúng ta đang đi Trung Châu mà vùng này cũng thuộc cảnh giới Hà Nam, nếu vòng
qua Tung Sơn một chuyến thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tuy không gọi là thuận đường nhưng đi vòng cũng không bao xa.
- Tuyết Nghi nói:
- Vậy thì quyết định như thế nhé!
Chàng hơi ngưng lại rồi quay sang nói với An Tiểu Bình:
- Tại hạ vô cùng cảm kích về việc cô nương cho biết hành tung của Thiên Ma Nữ
ngày sau hội tương kiến, tại hạ sẽ báo đáp.
Nói đoạn chàng cung thủ cáo biệt rồi quay người cất bước.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Công tử muốn đi rồi sao?
Phương Tuyết Nghi dừng bước, nói:
- Tại hạ nôn nóng muốn đi Tung Sơn nên tự nhiên là không thể ở lại lâu nơi này.
An Tiểu Bình nói:


- Tiện thiếp còn mấy câu muốn nói, chẳng hay công tử có thể nán lại thêm vài khắc
không?
Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào nên gượng cười, nói:
- Tại hạ cung kính nghe lời chỉ giáo.
An Tiểu Bình nói:
- Công tử tự tin là có thể thắng được Thiên Ma Nữ chăng?
L
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-2-
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Tại hạ đ quyết tâm đi thì bất luận thành bại được mất như thế nào cũng được.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Quả nhiên công tử rất có hào khí!
Bỗng nhiên nàng thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Tiện thiếp có một cách mà có thể giúp công tử khỏi phải đi Thiếu Lâm tự.
- Cô nương có cách gì?
- Công tử có muốn tiếp thụ không? Nếu công tử không muốn tiếp thụ thì tiện thiếp có
nói cũng bằng không.
- Tại hạ vô cùng cảm kích thịnh tình của cô nương.
- Vậy là công tử đồng ý nghe.
- Xin cô nương cứ nói.
An Tiểu Bình hơi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hình như Thiên Ma Nữ rất muốn lấy lòng tiện thiếp, vì vậy nếu tiện thiếp xuất diện
ngăn cản thì tất nhiên có thể bảo Thiên Ma Nữ lập tức rời khỏi Thiếu Lâm tự!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Cô nương nói thật đấy chứ?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu không thật thì tiện thiếp không thể nói ra rồi.
Tuyết Nghi quay sang hỏi Tống Phù:

- Tống lo thấy kế sách của An cô nương được không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Có thể được! Đương nhiên là có thể được!
An Tiểu Bình nói:
- Tống lo đồng ý với biện pháp của vn bối không?
Tống Phù nói:
- Đồng ý! Đồng ý! Nhưng không biết Thiên Ma Nữ có chịu nghe cô nương khuyên
can hay không?
An Tiểu Bình nói:
- Chuyện này không cần Tống lo bận tâm, vn bối tin rằng bà ta không thể không
mua chút thể diện cho vn bối!
Phương Tuyết Nghi cung thủ, nói:
- Nếu vậy thì việc này xin phiền cô nương lo giúp.
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Công tử chớ khách khí, tiện thiếp đ vào Trung Nguyên thì dù muốn dù không cũng
là một phần tử trong võ lâm rồi.
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-3-
Tuyết Nghi nói:
- Điều đó là đương nhiên!
An Tiểu Bình nói:
- Đ là một tiểu tốt trong võ lâm thì tiện thiếp phí chút tâm lực vì võ lâm bằng hữu
cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Tống Phù lên tiếng:
- Cô nương đ có ý này thì lo phu rất yên tâm, nhưng chẳng hay khi nào cô nương đi
Thiếu Lâm tự?
An Tiểu Bình không trả lời ngay mà hỏi lại:
- Khi nào thì Tống lo và Phương công tử lên đường?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Chuyện này hơi kỳ lạ đây, khi nào bọn ta lên đường thì có liên quan gì đến cô ta?
- Tại hạ và Tống lo sẽ lên đường ngay bây giờ.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu tiện thiếp cùng đi với công tử thì sao? Chẳng hay có tiện không?
Phương Tuyết Nghi cảm thấy bất ngờ, chàng thầm nghĩ:
- Tại sao cô ta lại có ý niệm này?
Thì ra chàng cảm thấy có thiếu nữ trẻ tuổi cùng đồng hành thì sẽ thêm nhiều chuyện
phiền phức nên nhất thời không biết trả lời thế nào.
Tống Phù liếc nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói:
- Cô nương muốn đi chung thuyền với lo phu chăng?
An Tiểu Bình nói:
- Đúng vậy! Chẳng hay lo có đồng ý không?
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Có gì là không được?
Lo quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- Lo đệ, ý ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Lo đ đồng ý rồi thì ta còn có thể nói được gì?
Nghĩ vậy nhưng chàng vẫn nói:
- Mọi việc xin Tống lo chủ trương là được.
Thần sắc của An Tiểu Bình thoáng hiện vẻ vui mừng, nàng quay sang nói với An
Thanh:
- Các ngươi mau thu xếp rồi trở về Đông Hải!
An Thanh và Bình Nhi nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, cả hai cùng nói:
- Bọn thuộc hạ phải trở về thật sao?
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-4-
An Tiểu Bình nói:
- Không sai, ta phải cùng Phương công tử và Tống lo nhân đi Hà Nam nên đương

nhiên là các ngươi phải hồi gia.
An Thanh hỏi:
- Tiểu thư không cần bọn thuộc hạ theo hầu sao?
Bình Nhi tiếp lời:
- Biệt phủ ở Vu Sơn này có cần canh giữ không?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Không cần, ta đi Hà Nam chuyến này có thể là phải dịch dung cải trang, các ngươi
cũng đi theo chẳng phải là bất tiện lắm sao? Còn như biệt phủ ở Vu Sơn này thì sau khi các
ngươi trở về là tự nhiên sẽ có người được phái tới để lo liệu!
An Thanh có vẻ không bằng lòng, nàng nói:
- Tiểu thư làm sao hành tẩu giang hồ một mình được!
Bình Nhi cũng nói:
- Tiểu thư, nếu bọn thuộc hạ trở về thì sợ rằng lo phu nhân không thể bỏ qua cho bọn
thuộc hạ.
An Tiểu Bình tức giận nói lớn:
- Nhiều chuyện! Ta không biết sao mà phải cần ngươi giảng giải? Hừ! Nếu mẫu thân
ta có hỏi đến thì cứ nói là ta bảo các ngươi trở về, như thế là được rồi!
An Thanh và Bình Nhi còn muốn nói nữa nhưng trông vẻ tức giận của An Tiểu Bình
thì cả hai đều cố nuốt lời vào bụng.
Lúc này Tống Phù mới mỉm cười, nói:
- Vậy là cô nương quyết định một mình đi với bọn lo phu?
An Tiểu Bình hỏi lại:
- Lẽ nào Tống lo cho rằng không được?
Tống Phù nói:
- Không phải vậy, chỉ có điều...
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Có lẽ Tống lo cho rằng vn bối là nữ nhi nên đi cùng với các vị sẽ bất tiện trên
đường phải không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Không sai, cô nương thật là thông minh.

An Tiểu Bình nói:
- Nếu tiểu nữ cải trang thành nam tử thì sao?
Tống Phù nói:
- Nếu vậy thì không có vấn đủ gì.
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-5-
Bỗng nhiên lo phá lên cười một tràng rồi quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- ý lo đệ ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vn bối còn nói gì được nữa, lo đ nói không có vấn đủ thì đương nhiên là không
có vấn đủ rồi.
An Tiểu Bình quét mục quang nhìn qua hai tì nữ và nói:
- Các ngươi còn chờ gì nữa?
An Thanh và Bình Nhi chẳng biết làm thế nào nên đành lui bước với ánh mắt đầy lưu
luyến.
Một lát sau cả hai đ chuẩn bị xong hai túi hành trang và bước ra bái biệt trước mặt
An Tiểu Bình.
An Tiểu Bình khẽ nói:
- Các ngươi đi đi!
Thanh âm có vẻ nghẹn lại nơi cổ họng, thì ra nàng cũng không nỡ rời hai tì nữ.
An Thanh và Bình Nhi chậm ri đứng lên, mắt long lanh ngấn lệ. Dường như cả hai
muốn nói rất nhiều điều nhưng nhất thời một chữ cũng không nói ra được. Cuối cùng thì
hai nàng cùng đành gạt lệ mà đi.
An Tiểu Bình thở dài, nói:
- Bọn chúng đ theo tiểu nữ từ nhỏ, xưa nay không hề rời xa nửa bước nên có sự lưu
luyến như vậy cũng là thường tình. Tiểu nữ cũng...
Bỗng nhiên An Thanh lại quay trở vào.
An Tiểu Bình nhìn hỏi:
- Sao ngươi lại quay trở lại!

- Tiểu tì muốn nói với Tống lo một câu.
An Tiểu Bình còn đang ngơ ngẩn thì đ nghe Tống Phù nói:
- Cô nương có chuyện gì xin cứ nói.
An Thanh nói:
- Bon tiểu nữ đ theo hầu tiểu thư nhiều năm, đây là lần chia biệt đầu tiên nên không
thể nào yên tâm được, Tống lo là bậc tiền bối trong võ lâm và là nhân vật đ cao niên nên
xin lo khá chiếu cố cho tiểu thư của tiểu nữ!
Nói đoạn nàng sụp quỳ bái tạ.
Tống Phù rất cảm động, lo đỡ An Thanh dậy và nói:
- Cô nương không cần lo lắng, lo phu hứa sẽ chiếu cố cho tiểu thư của cô nương.
Lúc này An Thanh mới yên tâm, nàng mỉm cười bái biệt An Tiểu Bình và nói:
- Xin tiểu thư bảo trọng, bọn thuộc hạ về Đông Hải đây.
An Tiểu Bình khẽ nói:
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-6-
- Khi gặp lo phu nhân thì nói rằng khi ta làm xong chuyện ở Trung Nguyên là sẽ trở
về ngay.
An Thanh đáp một tiếng rồi lập tức quay người đi ra.
Tống Phù không nhịn được nên thở dài một hơi rồi nói:
- Thực ra An cô nương đưa bọn họ cùng đi cũng chẳng có gì bất ổn.
An Tiểu Bình nói:
- Tống lo, không phải tiểu nữ không muốn đưa bọn họ cùng đi, chỉ có điều sợ bọn họ
vô cớ sinh sự gây ra nhiều phiền phức mà thôi.
Nàng hơi ngưng lại và sợ Tống Phu không hiểu ý mình nên nói tiếp:
- Hai nha đầu này đ quen được nuông chiều ở Đông Hải rồi. Ngoài tiểu nữ và gia
mẫu và mấy vị trưởng bối thì dường như bọn họ chẳng còn kiêng nể ai, vì vậy tiểu nữ sợ
đưa bọn họ cùng đi thì sẽ gây ra không ít sự cố cho võ lâm bằng hữu.
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Thì ra là như vậy, cô nương nói cũng phải.

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Tống lo, chúng ta cũng nên khởi hành thôi.
Tống Phù nói:
- Chuyện này...
Lo nhìn qua An Tiểu Bình rồi nói tiếp:
- Cô nương có cần cải trang không?
An Tiểu Bình liền nói:
- Đúng rồi! Lo không nhắc thì suýt chút nữa vn bối quên mất. Xin nhị vị chờ một
lát nhé!
Nói đoạn nàng dời gót ngọc đi ra sau phiến ngọc thạch.
Phương Tuyết Nghi thấy bóng Tiểu Bình đ khuất thì liền khẽ nói:
- Tống lo, làm thế này có ổn không?
Tống Phù nói:
- Hình như cô ta là một nữ tử của một vị võ lâm thế gia ở Đông Hải, lo phu cho rằng
để cô ta đi cũng chẳng có gì bất ổn.
Vì lo không biết chuyện võ công Thiên Hạc Trảm nên tất nhiên là không biết trong
lòng Phương Tuyết Nghi đang lo lắng điều gì.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tống lo, vn bối cảm thấy sự xuất hiện của bọn họ quá ly kỳ, vì thế chuyện mời cô
ta cùng đi Thiếu Lâm tự sợ rằng được không bằng mất.
Tống Phù nói:
- Làm sao có thể.
Tuyết Nghi nói:
Hậu Thiên Hạc Phổ Nguyên tác: Ngoạ Long Sinh Dịch giả:Khuyết danh
Converted to pdf by BacQuai
-7-
- Nếu muốn làm cho Thiên Ma Nữ kinh động mà thối lui thì một mình vn bối cũng
quá đủ rồi, vì vậy An cô nương có đi hay không cũng chẳng có quan hệ gì.
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Nếu có cô ta cùng đi thì chúng ta không cần động thủ với Thiên Ma Nữ, chuyện

không đánh mà lui địch được như vậy mà lo đệ ngươi chẳng thích sao? Huống hồ...
Phương Tuyết Nghi hỏi:
- Huống hồ thế nào?
Tống Phù nói:
- Chẳng phải cô ta rất có tình ý với lo đệ ngươi đó sao.
Nhất thời sắc diện của Tuyết Nghi đỏ bừng như gấc, chàng vội khoát tay nói:
- Lo tiền bối chớ có đùa những chuyện như vậy.
Chợt nghe An Tiểu Bình nói:
- Tống lo và Phương công tử nói đùa chuyện gì vậy, có thể cho tại hạ nghe được
không?
Hai người quét mục quang nhìn qua thì bất giác kinh hi, thì ra lúc này An Tiểu Bình
đ cải trang thành một công tử như thật.
Phương Tuyết Nghi sợ Tống Phù lập lại lời nói đùa vừa rồi cho nàng nghe nên vội
mỉm cười, nói:
- Không có gì...
Tống Phù quả nhiên là nhân vật rất lo luyện, lo phá lên cười ha hả một tràng rồi nói:
- Lo phu chỉ nói Phương lo đệ cứ muốn quan tâm đến chuyện Ngũ Đại Ma chủ mà
bỏ quên chuyện của mình. Nhưng không ngờ chuyện đến chân thì lại đi nhờ người khác
giúp đỡ...
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Lo muốn nói đến chuyện vn bối đi Thiếu Lâm tự khuyên ngăn Thiên Ma Nữ phải
không?
Tống Phù nói:
- Chẳng phải thế sao? Nhưng...
An Tiểu Bình liền hỏi:
- Nhưng thế nào?
Tống Phù nói:
- Người trong võ lâm lo chuyện võ lâm vốn không có gì lạ, vì thế lo phu mới nói đùa
với Phương lo đệ là ngày sau nếu được nhiều người tương trợ như vậy thì tất sẽ trở thành
bá chủ một phương trong võ lâm.

An Tiểu Bình nói:
- Hay lắm! Nếu Phương huynh có tâm nguyện này thì tiện thiếp nhất định sẽ toàn tâm
toàn lực tương trợ.
Tống Phù cười ha hả rồi nói:

×